Chương 1162: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1162: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (6)

“Ta đứng về phía ai? Đương nhiên là Vương Ly Dao rồi.” Bích Liên phu nhân không hề khách khí trợn mắt với hắn, vươn tay ra gõ đầu của hắn: “Dựa vào tính cách xúc động lên là không mang não của đệ, còn mong ta đứng về phía đệ? Nếu đệ có thể có nửa bản lĩnh của Vương Ly Dao, ta cũng đứng về phía đệ, nhưng đệ có không?”

Thượng Quan Vân Hồng bị nàng ta mắng tới vô thức rụt cổ lại nhưng sau đó lại nghĩ tới bây giờ mình đã không còn là đứa nhóc con năm xưa nữa. Bây giờ hắn đã là cường giả Thiên Nhân cảnh tầng ba rồi, chỉ nói về tu vi, so với Nhị Thập Thất tỷ cũng cao hơn một tầng, dựa vào cái gì phải bị nàng nói?

Hắn vô cùng uất nghẹn, lại không dám tức giận với nàng ta, chỉ đành quay đầu nhìn Thượng Quan Vân Khuyết, mưu đồ lôi kéo: “Thập Lục ca, huynh coi tỷ ấy kìa. Ta tốt xấu cũng là tộc đệ của tỷ ấy, nào có cánh tay khuỷu chỏ ra ngoài?”

Thế nhưng Thượng Quan Vân Khuyết lại không nói giúp hắn, ngược lại bưng chung trà lên uống, nhàn nhạt nói: “Bản thân đệ hành sự kích động, còn không phán đoán rõ thực lực của đối phương đã xông lên, thua còn có thể trách ai?”

Thân là cường giả, hiểu thời thế cũng vô cùng quan trọng. Nếu không, đến chiến trường, chút sơ sẩy này cũng sẽ khiến bản thân toi mạng.

“Nhưng, Nhưng ta nuốt không trôi cục tức này!” Thượng Quan Vân Hồng tức giận nói: “Vốn dĩ ta còn mong Trần Mục Anh và Vương An Nam có thể đánh đẹp một chút, trả lại cục tức cho thiên kiêu trên kinh chúng ta, ai biết từng người bọn họ đều vô dụng như vậy? Thật sự tức chết ta mà!”

“Ngươi muốn nhờ ta thay ngươi đòi lại mặt mũi?” Thượng Quan Vân Khuyết nhìn hắn.

Thượng Quan Vân Hồng có chút chột dạ nhưng nhớ tới bản thân đã chịu thiệt, dũng khí lập tức tăng lên: “Bản thân nàng ta nói, ‘dưới một trăm năm mươi tuổi đều không cự tuyệt’. Thập Lục huynh mới một trăm mười mấy tuổi, hoàn toàn phù hợp điều kiện, dĩ nhiên có thể xuất chiến.”

“Xưa nay đại thiên kiêu thí phong, đều là do ‘thập đại thanh niên tuấn kiệt’ xuất chiến. Đây vừa là cơ hội cho người trẻ dưới trăm tuổi thể hiện bản thân, cũng vì vậy, chỉ có như vậy mới có thể thể hiện ra nội tình hùng hậu trên kinh chúng ta, để đối phương thua tâm phục khẩu phục.” Thượng Quan Vân Khuyết uống trà, nhàn nhạt nói: “Vương Ly Dao kia chẳng qua mới sáu mươi chín tuổi, cách ta gần năm mươi tuổi. Nếu ta xuất chiến, bất luận thắng thua, trên kinh đều không có mặt mũi.”

“Đây…”

Thượng Quan Vân hồng lập tức không còn lời nào để nói.

Trong lòng hắn hiểu rõ, Thập Lục ca nói là sự thật. Do tu sĩ trên một trăm tuổi xuất chiến, bản thân đã đã rơi vào thấp kém rồi, chỉ sẽ chứng tỏ nội tình trên kinh không đủ, càng đừng nói Thập Lục ca là đại thiên kiêu.

Nếu hắn xuất chiến thì thắng rồi, người khác cũng sẽ không cảm thấy vì Thập Lục ca lợi hại, chỉ sẽ cảm thấy hắn ỷ lớn hiếp nhỏ, thắng không vinh quang. Nếu thua, vậy thì càng thêm mất mặt.

“Ta lại cảm thấy chuyện này còn có thể thương nghị thêm.” Bích Liên phu nhân chớp mắt nói, nghiêm túc phân tích: “Người mà nàng ta khiêu chiến là cường gia thế hệ trẻ trên kinh, nếu thật sự bị nàng ta càn quét đồng bối, vậy thể diện trên kinh càng mất nhiều hơn. Ngoài ra, có câu không đánh không quen biết, đây cũng là một cơ hội tốt kết giao đại thiên kiêu. Nhớ năm xưa, Công Dương Sách và Khang quận vương chẳng phải cũng như vậy sao?”

“Đạo lý không sai. Chỉ là lần này cho dù ra tay cũng nên là Ngô Chí Hành ra tay chứ không phải ta.” Suy cho cùng Thượng Quan Vân Khuyết là đại thiên kiêu, dĩ nhiên hành sự có suy đoán và mạch tư duy hành sự riêng, không dễ bị thuyết phục.

Có điều, người mở miệng lại là thân muội muội của hắn, hắn cũng không có từ chối dứt khoát mà lưu lại chút đường đi.

Bích Liên phu nhân cũng không nản lòng, chỉ nói: “Đại thiên kiêu thí phong lần này, giữa Chí Hành tiểu quận vương và Vương Ly Dao ắt hẳn sẽ có một trận chiến. Nếu tiểu quận vương không được nữa, chỉ có thể dựa vào ca ca lên thể hiện thôi.”

Nghe vậy, động tác của Thượng Quan Vân Khuyết bỗng dừng lại, bỗng nhiên đặt chung trà xuống, hồ nghi nhìn muội muội nhà mình: “Muội muội, muội nói thật cho ta biết, muội tích cực xúi giục ta tham chiến như vậy, có phải là có mục đích khác?”

Muội muội nhà mình, dĩ nhiên là nhà mình hiểu nhất. Muội muội của hắn từ nhỏ đã quỷ kế đa đoan, trước nay không làm gì mà không có mục đích, không chừng đã đào cái hố gì đó ở trước mặt đợi hắn nhảy vào.

“Ách…Ha ha ha, ca, sao huynh có thể nói ta như vậy chứ? Ta cũng chỉ vì tốt cho huynh, đừng có suốt ngày tu luyện. Tranh phong với cao thủ mới có thể không ngừng đột phá bản thân.” Bích Liên phu nhân đúng lý hợp tình nói.

“Tuy nói như vậy nhưng vẫn cứ cảm thấy có gì đó không đúng.” Bỗng dưng, ánh mắt của Thượng Quan Vân khuyết rét lại, biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc: “Đúng rồi, trước đó ta nghe nói muội đã cấu kết với gia tộc họ Vương nào đó…Lẽ nào…Vương Ly Dao kia chính là con…”

“Ca!” Bích Liên phu nhân thật sự bị chọc tức rồi: “Ta là muội muội của huynh! Có ngườ nào hất nước bẩn lên người muội muội mình như huynh không?”

Trong lòng nàng ta càng tức tối lẩm bẩm, lão nương có kích động muốn ngủ…Nhưng người ta không cho cơ hội.