Chương 1163: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (7)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1163: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (7)

“Khụ…Khụ khụ…Xin lỗi xin lỗi.” Thượng Quan Vân Khuyết cảm thấy lúng túng, vội vàng tạ lỗi: “Đều tại những tin đồn kia tựa như mũi ở trước mắt.”

Tuy muội muội biểu hiện thanh bạch nhưng hắn vẫn cứ cảm thấy tựa như nàng ta có chút gì đó thất vọng.

“Ô…”

Bích Liên phu nhân lại thầm thở dài.

Cái tên Vương Thủ Triết kia cũng thật là, chỉ biết ra đề khó cho nàng ta.

Thật không biết trong đầu của hắn đang nghĩ thứ gì, cư nhiên lại bảo nàng ta xúi giục ca ca nàng ta xuất chiến, là sợ nữ nhi nhà mình lên kinh chưa đủ kích thích? Hay là cho rằng Vương Ly Dao thật sự có thể đánh thắng ca ca của nàng?

Có điều nói tới nói lui, Thủ Triết gia chủ ngày càng thú vị…Chẳng trách Hỏa Hồ lão tổ rảnh rỗi lại thích bám lấy hắn, nếu nằm ở chỗ khác…ha ha ha.

Dị trạng như vậy lại khiến hai huynh đệ Thượng Quan Vân Khuyết nhìn tới sởn gai óc, Bích Liên nàng ta…

Thời gian vội vã trôi qua, chớp mắt đã trôi qua nửa tháng.

Khoảng thời gian này, chuyện náo nhiệt nhất ở Quy Long Thành là cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong do Vương Ly Dao vén lên.

Mà hôm nay chính là trận chiến đại thiên kiêu đã do Hành quận vương thầm làm mối hẹn sẵn, do đại thiên kiêu Ly Dao của Lũng Tả Tử Phủ Học Cung đấu với đại thiên kiêu Chí Hành thuộc hoàng thất.

Trận quyết chiến ngàn năm hiếm thấy như vậy đã thu hút sự quan tâm của tất cả mọi người, nhiệt độ đã tăng vọt tới điểm cao nhất.

Ngoài Bạch Vân Lầu, người đông như trẩy hội.

Đó đều là người xem chiến không chen vào được, nhưng cho dù không có tư cách vào xem, ở gần cảm nhận bầu không khí cũng được.

Trong Bạch Vân Lầu, quyền quý như mây, quận vương nhiều như chó.

Hôm nay, cho dù là chỗ ngồi lẻ tẻ cũng đều là nhân vật cấp đại lão cao cao tại thượng thường ngày. Còn những phòng bao ưu nhã kia, ai cũng đều là nhân vật giậm chân là trời rung đất chuyển.

Đặc biệt là trong mấy phòng bao cao cấp nhất xa hoa nhất kia, cách tuyệt với toàn tuyến trận pháp, vốn không biết người ngồi bên trong là ai. Mọi người chỉ nhìn thấy, ngay cả chủ nhân của Bạch Vân Lầu là Hành quận vương cũng phải khom eo đi vào, gương mặt tràn ngập ý cười lui ra, bộ dáng cung cung kính kính.

Trong một phòng ưu nhã.

Là một trong hai vai chính tham chiến này, Vương Ly Dao.

Nàng ta an tĩnh ngồi trên ghế linh mộc cổ xưa, một đôi mắt trong vắt thâm thúy bình tĩnh, lộ ra nội tâm tĩnh như hồ nước của nàng.

Ngược lại là hai người nối gót cấp thiên kiêu ở sau lưng nàng ta, tựa như có hơi bất an.

Không sai, bây giờ nàng ta có hai người nối gót cấp thiên kiêu. Một người hiển nhiên là Mạc Uyển Thu, mà người còn lại hiển nhiên là Vương An Nam.

Phải nói lực sinh mệnh của thiên kiêu Thiên Nhân cảnh này mạnh, đã bị đánh gãy hai chân, cộng thêm thương thế khắp nơi trên người, trong vòng mười mấy ngày ngắn ngủi đã bắt đầu khỏe lại rồi.

Y sư của Định quốc công phủ cũng có thủ đoạn rất được, đan dược nội phục, ngoại dược bôi ngoài, cộng thêm hiệu quả trị liệu bất phàm của huyền khí mộc hệ.

Đây chính là nội tình của hào môn đỉnh cấp, nhân tài các phương diện đều có.

Mà Vương Ly Dao vừa về đến chủ trạch Vương thị đã nhận được chiếu cố tốt nhất, thuận tiện còn được lão tổ duy nhất của Vương thị triệu kiến khuyến khích một phen, ban cho không ít đồ, tống Vương An Nam làm người nối gót của Vương Ly Dao.

Tuy thực lực của Vương An Nam không bằng được đại thiên kiêu nhưng cũng tính là cấp lợi hại trong tầng thiên kiêu, làm người nối gót cũng không hẳn là sỉ nhục Vương Ly Dao.

“Ly Dao cô nãi nãi.” Vừa trở thành người nối gót, Vương An Nam đã hoàn toàn hóa thành chân chó của đại thiên kiêu Ly Dao, liến thoắng bẩm báo: “Các huynh đệ của ta đã giúp đỡ dò thám ra, Ngô Chí Hành bế quan mười mấy ngày này, thực ra đang tế luyện linh bảo Thần Thông, nghe nói còn là do tiểu quận chúa xin từ phía bệ hạ về. Ta ha ha, hoàng thất này cũng quá…”

“Cẩn ngôn.” Vương Ly Dao lạnh mặt nhìn.

“Vâng vâng vâng, ta cẩn ngôn, cẩn ngôn.” Vương An Nam gật đầu khom eo, biểu tình lại lo lắng nói: “Cô nãi nãi, tuy Ngô Chí Hành kia hơi nhát gan nhưng thực lực thật sự không hề yếu. Quan trọng nhất là hắn lớn hơn cô nãi nãi mười tuổi hơn…”

Đối với tu sĩ bảy tám mươi tuổi bình thường mà nói, mười tuổi đã thể hiện ra chênh lệch quá lớn rồi. Nhưng đại thiên kiêu ở độ tuổi này, chính là lúc thực lực thăng cấp, thi thoảng kém năm sáu tuổi cũng đã có chênh lệch không nhỏ.

“Không sao.” Vương Ly Dao bình tĩnh như không nói: “Cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong lần này chính là tự ta mài giũa, thắng thua không quan trọng. Thực lực đại thiên kiêu Chí Hành càng mạnh, ta càng thích.”

Khi Vương An Nam đang nói mấy câu nịnh nọt, bên ngoài phòng bao truyền ra một trận huyên náo: “Đại thiên kiêu Chí Hành và đại thiên kiêu Tuyết Ngưng tới, tới rồi.”

Ngoài Bạch Vân Lầu.

Một vị nam tử khí độ nội liễm ôn nhuận và một nữ hài tử xinh đẹp cao ngạo, dưới sự chăm chú của vô số ánh mắt, bình tĩnh tiến vào Bạch Vân Lầu.

Trong tiếng hoan hô và bàn tán, nam tử mặc một thân kình trang huyền sắc kia thong dong đi lên lôi đài.