Chương 1164: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1164: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (8)

“Chí Hành thỉnh kiến đại thiên kiêu Ly Dao.” Trong giọng nói của Ngô Chí Hành thoáng có chút mệt mỏi. Thông thường mà nói, hắn chỉ muốn an tĩnh tu luyện, cũng không muốn đánh thừa sống thiếu chết với ai.

Thế mà trận chiến hôm nay, ngay cả bệ hạ cũng đã bắt đầu quan tâm rồi, thông qua tay của Tuyết Ngưng, ban cho hắn linh bảo Thần Thông, Thiên Thu.

Đã không thể không đấu.

Giọng nói vừa dứt, Vương Ly Dao nhẹ nhàng phi thân xuống, khi nàng ta còn chưa kịp nói chuyện, phía sau lưng Ngô Chí Hành đã “vèo” một cái bay ra một thanh kiếm, chấn rung nói: “Oa, nữ nhi này rất đúng giờ, tiểu Ngô. Lên, mau lên, đánh bại nàng ta, trấn áp nàng ta, thu phục nàng ta làm…”

“Ầm!”

Lời của “Thiên Thu” còn chưa dứt đã bị Ngô Chí Hành một cước giẫm lên lôi đài hắc diệu thiết, gương mặt hắn tràn ngập lúng túng nói với Vương Ly Dao: “Ly Dao tiểu thư, ta cũng không ngờ thứ chó kia lại hành xử như vậy.”

Bi ai trong lòng, chẳng trách bệ hạ lại cho linh bảo Thần Thông, cho vui vẻ như thế…

Nếu chỉ như vậy cũng thôi đi nhưng đây vẫn chưa là gì.

Mấu chốt là sau khi Thiên Thu kia bị giẫm dưới chân vẫn đang liều mạng giãy giụa và phun ra những lời rác rưởi: “Tiểu tử họ Ngô, còn không mau buông bổn đại gia ra. Bổn đại gia là vì tốt cho ngươi, loại chuyện như tán gái này, ngươi nghe ta là không sai đâu.” Nó leng keng liều mạng giãy giụa dưới chân của Ngô Chí Hành, tựa như một con cá vượt cạn.

Một màn như vậy chọc mọi người ở hiện trường đều trợn mắt há mồm.

Hiện trường này đều là nhân vật có địa vị rất cao ở quy long Thành. Cho dù mọi người chưa từng gặp qua linh bảo thần thông, dĩ nhiên là có nghe qua, ít nhất, cực kỳ kính ngưỡng và khát khao linh bảo thần thông. Bất luận là ai, nằm mơ cũng đều muốn có một món linh bảo thần thông biết nói chuyện?

Nhưng cái thứ này là cái quỷ gì? Đây là kiếm hay là lưu manh? Bỗng chốc đã có chút đột phá nhận thức về linh bảo thần thông.

Đứng kế bên lôi đài, Ngô Tuyết Ngưng chuẩn bị cỗ vũ cho cháu ngoan cũng trợn mắt há mồm, nhìn trái ngó phải một hồi, lúng túng lùi về sau mấy bước, tựa như phân rõ giới hạn với Ngô Chí Hành.

Trong lòng nàng lẩm bẩm, tuy nói nàng đã đưa ra yêu cầu với tổ gia gia, chính là một thanh kiếm biết nói nhưng thanh kiếm biết nói này cũng quá đê tiện rồi…May mà đây không phải linh bảo thần thông của nàng ta, nếu không còn có thể sống sao?

“Ngậm miệng.”

Mặt của Ngô Chí Hành cũng đã đen thành đít nồi rồi, lúng túng đến mức sắp nhảy khỏi lôi đài.

Chân giẫm “Thiên Thu” của hắn dùng lực nghiền ép, căm phẫn nói: “Nếu ngươi còn dám buông lời xằng bậy, ta sẽ giết ngươi.”

Tượng đất cũng có ba phần hỏa tính. Tuy tính cách của Ngô Chí Hành hơi Phật hệ nhưng cũng bị Thiên Thu trêu chọc tới mức bừng lửa giận.

Mấy ngày nay, khi hắn tu hành, “Thiên Thu” không ngừng lải nhải cũng thôi đi, nhưng đến đại sảnh đông người vẫn như vậy, thực sự quá mất mặt.

“Hừ, ngậm miệng thì ngậm miệng, sẽ có lúc người cầu xin lão tử.” Dưới sự uy hiếp chết chóc, cuối cùng Thiên Thu cũng hơi ngoan ngoãn chút, trên miệng vẫn không chịu tha người.

“Ly Dao tiểu thư, thực sự xin lỗi.” Ngô Chí Hành có chút nóng mặt, dứt khoát mặc kệ nó, xoay người vội vàng xin lỗi với Vương Ly Dao: “Ta thực sự quá…”

Hai tử “biến thái”, hắn luôn cảm thấy khó nói ra miệng khi ở trước mặt Vương Ly Dao như tiên tử hạ phàm này!

“Không sao.” Khóe miệng của Vương Ly Dao dưới mạn che khẽ cong lên, giọng nói thanh nhã: “Sau này tiểu quận vương từ từ dạy dỗ nó là được, Ly Dao cũng đa tạ tiểu quận vương nể mặt, nguyện ý tiếp nhận khiêu chiến của ta.”

Khi hai người đối mặt trên lôi đài, tất cả ánh mắt và tiêu điểm trong Bạch Vân Lầu đều dồn lên người hai người.

Trong mấy gian phòng thượng hạng nhất.

Bầu không khí cũng lập tức nóng lên.

Một lão giả râu bạc trắng, mặc cẩm bào kim long tứ trảo, đầu đội tử kim quan nhìn tình huống trên lôi đài, mở miệng cười nói: “Thiên Hà lão quỷ, không ngờ ngươi cũng rất có vận cứt chó đó. Ở trong xó xỉnh Lũng Tả quận kia cũng có thể nhặt được một đại thiên kiêu.”

“Ha ha…”

Trong một gian phòng bao ưu nhã khác, Thiên Hà chân nhân hiển nhiên đang ngồi.

Hôm nay, ông ta rất hiển nhiên là cố ý ăn vận tới, mặc một thân trường y thuần trắng, khí chất tựa như thần tiên hạ phàm, nhưng vừa mở miệng cũng trực tiếp sặc người: “Ngô Đức Hinh, đã trôi qua hơn một ngàn năm rồi, ngươi vẫn giống như khi trẻ, vô đức vô hạnh, không có chút tiến bộ nào. Lũng Tả quận chính là quận mới mở, bao nhiêu tử đệ thế gia cống hiến cả đời vì Đại Càn quật khởi. Sao ở trong miệng ngươi lại biến thành xó xỉnh rồi?”

“Ngươi đường đường hưởng dụng phụng dưỡng hàng năm của thân vương, cũng có một phần là triều phụng của mấy ngàn vạn tử dân ở Lũng Tả quận. Đừng có ăn cơm trắng mà chê người trồng ruộng.”

Đức Hinh thân vương hơi đen mặt: “Ý của bổn vương nói là ý này sao? Những thân vương Đại Càn như chúng ta, có ai không lên chiến trường giết giặc, bảo vệ đất nước? Lập quốc bảy tám ngàn năm tới nay, thân vương chết trên chiến trường có bao nhiêu?”