Chương 1166: m Chuyển Tiểu Vũ! Cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong (2)
“Thiên Hà, lẽ nào ông vẫn cho rằng, dựa vào tiểu tử Ngô Minh Viễn kia cũng có thể giành đế tử với Thừa Tự?” Đức Hinh thân vương lại không nhịn được mà hỏi ngược: “Hừ, hắn có thể có tư cách chuẩn đế tử cũng chẳng qua là vì bệ hạ không muốn vi phạm di chiếu của tiên hoàng mà thôi. Ngô Minh Viễn hắn luận về đức hạnh và năng lực, cho dù là điểm nào cũng không thể sánh với Thừa Tự, đã định chỉ là người chêm vào thôi.”
Khang quận vương chính là hậu duệ của nhất mạch Đức Hinh thân vương này, dĩ nhiên ông ta và Vĩnh An thân vương là người kiên trì kiên định bất dịch nhất về Khang quận vương.
“Dô, Đức Hinh ngươi từ khi nào có khả năng suy đoán thiên cơ vậy? Hay là ngươi giúp bổn viện trưởng tính thử, Ly Dao nhà ta và Chí Hành nhà ngươi, ai sẽ thắng trong trận chiến này?” Thiên Hà chân nhân duy trì hỏa lực bắn ra.
Vô cùng rõ ràng, lúc trẻ, ông ta và Đức Hinh thân vương đã kết thùa rất lớn, cho dù cách nhiều năm như vậy vẫn không thể giải trừ.
Có điều, hai vị này đều là tiền bối khá lớn tuổi trong Thần Thông cảnh, ngoại trừ mấy đồng bối, cộng thêm Long Xương đế và chủ nhân thánh địa, e là không ai biết rốt cuộc là vì sao.
Trong phòng bao cách vách, Hành quận vương đang vểnh tai nghe trộm.
Bốn đại lão Thần Thông cảnh trước mắt, bất luận là ai cũng đều là tồn tại mà ông ta không thể đắc tội. Muốn biết những tin đồn bát quái này, cũng chỉ có thể nghe trộm.
“Thiên Hà, ngươi sẽ không cho rằng Ly Dao nhà ngươi có thể thắng chứ?” Đức Hinh thân vương ngây ra, hồ nghi bất định: “Nếu Chí Hành không có Thiên Thu, trận chiến này ít nhiều sẽ chịu chút thiệt thòi. Nhưng bây giờ hai người đều có linh bảo thần thông, Chí Hành nhà ta đa chiếm không ít tiện nghi về tuổi tác, đồ nhi kia của ngươi còn có phần thắng nào?”
“Vậy được, chúng ta cược đi.” Thiên Hà chân nhân lập tức hưng phấn: “Hai chúng ta mỗi nhà cược hài tử nhà mình thắng. Ô…cũng đừng cược lớn quá, hai mươi mảnh linh thạch thượng phẩm là được.”
Hai mươi mảnh linh thạch thượng phẩm? Đừng cược lớn quá?
Hành quận vương ở sát vách nghe được, mắt cũng xanh luôn.
Những đại lão thần thông này có tiền thật. Phải biết, giá linh thạch bình thường ước chừng đã một trăm càn kim, mà linh thạch trung phẩm vô cùng hiếm thấy, thường phải tăng giá trăm lần, đạt tới trên vạn càn kim.
Chỉ là một số trận pháp lợi hại, linh thạch bình thường đã vốn không thể nào khu động, vì vậy tuy linh thạch trung phẩm quý nhưng cũng có thị trường không nhỏ. Ví dụ, ông ta mời Trận Pháp đại sư bố trí trận pháp phòng ngự trên lôi đài chính là dùng mười viên linh thạch trung phẩm để khu động.
Còn linh thạch thượng phẩm, ở cả Đại Càn quốc đô, nó là thứ cực kỳ hiếm thấy, chính là nhu yếu phẩm mà các thế lực như đại thế gia, Học Cung, quan phủ, cùng với phủ đệ hoàng thất bố trí đại trận hộ sơn đỉnh cấp.
Nếu đổi thành càn kim, thậm chí phải trên trăm vạn càn kim một viên, gần như đã là vật tư có tính chiến lược, ngoại giới rất hiếm khi lưu truyền.
Do vậy có thể thấy Thiên Hà chân nhân đặt cược lớn cỡ nào.
Có điều, không phải nói Thiên Hà chân nhân đã phá sản rồi sao? Ông ta lấy đâu ra linh thạch thượng phẩm?
Hành quận vương hồ nghi trong lòng, bên kia, sắc mặt của Đức Hinh thân vương lập tức ngưng trọng.
Cho dù cường thịnh như thân vương gia, hai mươi viên linh thạch thượng phẩm cũng là một khoản trên trời, bù rồi bù, gần như có thể bồi dưỡng một thiên kiêu từ Luyện Khí cảnh tới Tử Phủ cảnh rồi.
Có điều loại ngưng trọng này cũng chỉ kéo dài trong vài nhịp, Đức Hinh thân vương đưa ra quyết định: “Thiên Hà lão quỷ, ngươi đã muốn tặng tiền cho bổn vương, bổn vương há lại có lý không cần? Hai mươi thượng linh, bổn vương cần.”
Đồng thời, giọng nói của ông ta cách trận pháp cách tuyệt truyền tới bên tai của Ngô Chí Hành: “Chí Hành, lấy ra hết bản lĩnh của ngươi đi. Trận này, chỉ được thắng không được thua. Vương Ly Dao lên kinh đánh tiếng vào thời khắc mấu chốt của cuộc chiến đế tử, e là sau lưng có mục đích, không được không phòng.”
Mà bên tai của Vương Ly Dao cũng nhận được truyền ngôn của Thiên Hà chân nhân: “Dao nhi à, vi sư đã mượn hai mươi viên linh thạch thượng phẩm cược với Đức Hinh lão quỷ rồi, chỉ vì thu được một số vốn quan tài. Trận này, ngươi phải đòi về mặt mũi cho vi sư.”
Hai vị trưởng bối truyền âm ở sau lưng, hai vị đại thiên kiêu vốn dĩ còn có mấy phần hòa nhã, ánh mắt lập tức ngưng trọng ác liệt lên.
“Ly Dao tiểu thư, mời.”
Ngô Chí Hành buông chân đang giẫm “Thiên Thu” ra, nâng tay lấy kiếm vào tay, sau đó cổ tay chuyển động, múa ra một kiếm hoa, bày ra một thức mở đầu của Thương Long Bác Thố.
Hiển nhiên, kiếm pháp mà hắn luôn vất vả tu luyện chính là kiếm pháp cực phẩm chiêu bài của hoàng thất gia truyền, 《 Thương Long kiếm pháp》.
“Tiểu quận vương mời.”
“Huyền Ca” của Vương Ly Dao xuất vỏ, tay mảnh khảnh nắm chặt cán kiếm, thẳng kiếm, tung ra một đạo vết nước nhàn nhạt, đây là thức mở đầu của《 Thiên Nhất Chân Thủy kiếm pháp 》.