Chương 1167: m Chuyển Tiểu Vũ! Cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong (3)
Thiên Hà chân nhân hiệu “Thiên hà”, đó là vì thiên đạo Thần Thông mà ông
ta lĩnh ngộ ra chính là “Thiên Hà”, mà bản thân ông ấy xuất thân từ Thiên Nhất Chân Thủy nhất mạch, một trong cửu mạch ở thánh địa, công pháp chủ tu chính là công pháp cực phẩm《 Thiên Nhất Chân Thủy 》, đây chính là chân pháp truyền thừa, tu luyện đến đại thành thì có thể hướng tới Thần Thông cảnh.
Sau đó, ánh mắt của hai người tiếp đối, cùng lúc ra tay.
Chỉ thấy hai người một người kiếm xuất như Thương Long hành không, khí kình mãnh liệt, tốc độ như gió.
Một người khác lại có kiếm thế mềm mại như nước, tựa như linh dương mọc sừng, thầm giấu sát cơ, đều là kiếm pháp tinh xảo, kiếm ý thâm hậu.
“Keng keng keng!”
Hai thanh bảo kiếm cấp linh bảo Thần Thông tỏa ra linh quang, thường va chạm giao kích, khi đó lại có kiếm mang kiếm khí nhả nuốt lấp lánh, tung hoành khắp hiện trường.
Cho dù là lôi đài hắc diệu thiết cũng bị kiếm khí tung hoành cắt ra từng đạo khe rãnh.
Trận pháp phòng ngự trên lôi đài khởi động toàn diện, khổ sở ngăn chặn kiếm khí như đạn lạc đó, khuấy động lên từng đạo gợn sóng dập dờn.
Thân là đại thiên kiêu Thiên Nhân cảnh, bây giờ hai người đều đã thức tỉnh huyết mạch ngũ trọng, sở hữu 【 đạo thể】mà thiên kiêu bình thường đạt tới Tử Phủ cảnh mới có, trong từng chiêu thức đều ẩn nhẫn uy lực mang theo thiên đạo chi ý.
Hơn nữa, thứ bọn họ dùng đều là kiếm cấp linh bảo Thần Thông, đối với uy lực kiếm pháp mỗi bên đều có gia cố vô cùng lớn, uy lực cũng bất phàm, tiện tay vung một kiếm đã có thể kích phát ra kiếm ý kinh người.
“Da da da…” Thiên Thu đã nhịn suốt nửa ngày, cuối cùng cũng bắt được cơ hội bắt đầu điên cuồng buông lời rác rưởi: “Đã, quá đã. Tiểu nữ tử đối diện, còn không mau mau đầu hàng, biến thành một trong trăm vạn hậu cung của chủ nhân nhà ta.”
Trong kích chiến như vậy, hắn mới không tin Ngô Chí Hành dám giết Khí Linh như hắn.
Quả nhiên, cho dù Ngô Chí Hành tức tới nghiến răng nghiến lợi cũng không thể làm gì. Đức Hinh lão tổ tông đã nói, trận này phải thắng không được thừa. Hắn chỉ đành mặt dày, mắt điếc tai ngơ.
Mà Vương Ly Từ tâm như chỉ thủy, tựa như hoàn toàn không bị lời rác rưởi này ảnh hưởng.
Nhưng “Huyền Ca” lại tức giận.
Nàng ta không nhịn được mở miệng mắng: “Cái tên háo sắc ghê tởm dơ bẩn như ngươi, còn có ngụy quân tử Ngô Chí Hành đạo mạo trang nghiêm kia, thật là người nào xứng với kiếm đó, bổn cô nương phải đại biểu mặt trăng diệt trừ ô uế dơ bẩn như các ngươi!”
Vô cùng rõ ràng, giọng nói của Huyền Ca nghe có vẻ giống như là tiểu cô nương nhưng bất cứ một Khí Linh sản sinh ra đều cần thời gian dài tích lũy, nào có thật sự là tiểu nữ hài ấu niên?
Kết quả đúng như vậy, khi Ngô Chí Hành và Vương Ly Dao sa vào kích chiến, Khí Linh mỗi bên cũng bắt đầu cãi nhau, ngươi một câu ta một câu, điên cuồng buông lời rác rưởi.
Một màn như vậy cũng khiến quần chúng ăn dưa mở mang nhãn giới.
Cuộc chiến của đại thiên kiêu vốn vô cùng hiếm, mà mỗi bên đều sở hữu linh bảo Thần Thông, có lẽ ngàn năm mới gặp một lần. Chủ nhân đã đánh rất đặc sắc, Khí Linh mắng nhau cũng vô cùng đặc sắc.
“Huyền Ca tiểu nha đầu, nếu ngươi ngoan ngoãn hôn ta một cái, ta sẽ nhường ngươi ba phần.”
“Thiên Thu lão già thối, dựa vào cái loại lão cẩu vô dụng chỉ có cái miệng như ngươi, cho dù lão nương chết, ngươi cũng chỉ xứng cả đời khom người.”
“Tiểu nha đầu ngươi thật đúng là cứng miệng, vận mệnh của ngươi và chủ nhân ngươi, cuối cùng chỉ xứng trở thành tôi tớ của chủ nhân nhà ta.”
“Dựa vào bộ dạng không có tiền đồ như chủ nhân nhà ngươi, quỳ xuốn dưới chân của tiểu thư nhà ta cũng chê hắn bẩn.”
Hai kiếm linh càng nói càng thái quá, Vương Ly Dao và Ngô Chí Hành đã bắt đầu mất bình tĩnh, không phải là bị lời rác rưởi của Khí Linh đối phương chọc giận mà hoàn toàn là vì lời rác rưởi do Khí Linh nhà mình phun ra, thực sự quá vô sỉ.
Khiến hai người họ cảm thấy hổ thẹn.
Mà trong đó, người bất ngờ nhất phải kể tới Vương Ly Dao.
Khí Linh “Huyền Ca” của nàng, trước đây biểu hiện trước mặt nàng giống như tiểu cô nương thiên chân đơn thuần, khi nói chuyện cũng mang theo ý vị yểu điệu õng ẹo.
Ai có thể ngờ được khi nàng ta mắng chửi với Thiên Thu, chẳng những không hề thua kém, thậm chí còn loáng thoáng có ý vị lưu manh hơn cả Thiên Thu, lời nói nói ra tràn ngập từ ngữ quấy nhiễu.
Huyền Ca nàng ta…Rốt cuộc quá khứ đã trải qua kiếm sinh như thế nào?
Ngô Chí Hành cũng vô cùng chấn kinh.
Lão Thiên Thu này, rốt cuộc sao có thể sống tới bây giờ mà không bị giết?
“Câm miệng hết! Nếu không cùng nhau chết!”
Vương Ly Dao và Ngô Chí Hành gần như cùng lúc quát lên.
Rất rõ ràng, bão lời rác rưởi do hai mặt hàng này nôn ra đều khiến chủ nhân của mình không chịu nổi.
Nghe vậy, hai Khí Linh đang cãi nhau mới từ trong lời nói rác rưởi hồi thần lại, sau đó rất thức thời ngậm miệng.
Ài, tiểu chủ nhân còn quá trẻ, da mặt quá mỏng.
Đợi qua thêm vài trăm năm tới ngàn năm nữa, bọn họ sẽ biết có một Khí Linh biết chửi lộn quan trọng cỡ nào. Dù sao thì, nói bậy cũng là một phần thực lực chỉnh thể.
Hai thanh kiếm không hẹn mà cùng cảm khái trong lòng.