Chương 1169: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1169: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (1)

Có điều, lúc này thứ tham ngộ ra vốn đều là ‘tiểu Thần Thông’. Hơn nữa vì tu vi cảnh giới chỉ mới là Thiên Nhân cảnh, khi thi triển tiểu Thần Thông vẫn phải dựa vào sức mạnh của huyết mạch pháp tướng để chống đỡ, không thể hoàn toàn thi triển ra toàn bộ sức mạnh của tiểu Thần Thông, thời gian có thể duy trì cũng không dài.

Theo giọng nói của Vương Ly Dao, một cỗ khí tức dày nặng cường thế cuộn lên.

Đồng thời, một đạo hư ảnh to lớn xuất hiện ở phía sau nàng ta.

Đó là một con cự điểu màu xanh to tướng, nó có lông mũ hoa lệ, bộ lông màu xanh đậm nhạt, cùng với lưu quang tỏa ra, càng thêm hoa lệ.

Có người biết hàng lập tức nhận ra, pháp tướng này hiển nhiên là thần thú thượng cổ, Thanh Hoàng!

Thanh Hoàng chính là thần thú thượng cổ cùng cấp độ với Ứng Long, chính là thủy quân trời sinh, nắm giữ thiên không chi thủy.

Đạo hình tượng pháp tướng Thanh Hoàng này ở sau lưng Vương Ly Dao cực kỳ rõ nét, tựa hồ ngưng thành thực thể, từ trên khí thế và khí tức, lại loáng thoáng chèn ép huyết mạch Ứng Long của Ngô Chí Hành.

Đồng thời, nàng vẫn luôn ẩn giấu nội liễm, khí tức tu vi chưa từng hoàn toàn bạo phát lập tức giải phóng, lại triển lộ ra tu vi trên Ngô Chí Hành một bậc.

Trong nháy mắt, trong cả Bạch Vân Lầu đều an tĩnh lại.

“Sao có thể?”

Trong phòng bao, thần sắc của Đức Hinh thân vương vốn lão thần tại tại, tựa như đã nắm chắc phần thắc ngưng trệ lại, gương mặt lập tức cứng ngay tại chỗ: “Đây, tu vi của Vương Ly Dao này lại có thể ẩn giấu sâu như vậy, đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng năm đỉnh phong, chẳng phải nàng ta mới sáu mươi chín tuổi sao? Pháp tướng Thanh Hoàng của nàng cũng cực kỳ ngưng tụ, khí tức dày dặn…lẽ nào…”

Đủ loại dị tượng đều đang biểu minh, huyết mạch của Vương Ly Dao tuyệt đối không phải ở trình độ đại thiên kiêu sơ nhập gì. Thậm chí, tư chất của nàng có thể đã vượt trên cả đại thiên kiêu Bính đẳng, bởi vì tốc độ tu luyện của đại thiên kiêu Bính đẳng vốn không hề nhanh như vậy.

Chỉ có đại thiên kiêu cực kỳ hiếm có sở hữu Ất đẳng huyết mạch mới có khả năng tiến giai tu vi thần tốc như vậy, với độ tuổi sáu mươi chín đã đạt tới cảnh giới này.

Cuộc chiến đại thiên kiêu lần trước, Công Dương Sách cũng đã chín mươi mấy tuổi “cao tuổi” rồi, cũng mới là Thiên Nhân cảnh tầng sáu. Nhưng cho dù như vậy, Công Dương Sách cũng đã tính là khá lợi hại trong hàng đại thiên kiêu, chênh lệch không lớn với tiểu quận vương Ngô Chí Hành hiện tại, đều ở khoảng đại thiên kiêu Bính đẳng.

Nhưng bọn họ so với Vương Ly Dao lại kém một bậc lớn.

Có điều cũng phải, Ất đẳng và Bính đẳng có thể giống nhau sao?

Vì nâng cấp huyết mạch của Vương Ly Dao, Thiên Hà chân nhân đã đập nội tình một ngàn mấy trăm năm vào. Nếu vẫn không kéo ra được chênh lệch, há chẳng phải số tiền này đập uổng rồi sao?

Thấy biểu cảm như ăn phải ruồi của Đức Hinh thân vương, tâm trạng của Thiên Hà chân nhân rất thoải mái, lập tức cảm thấy trước đây đầu tư nhiều hơn nữa cũng đáng giá.

Đức Hinh ơi Đức Hinh, ai bảo lúc đầu ngươi giành Mộ Huyên học tỷ với ta!

Chẳng phải ngươi ỷ vào gia thế tốt, không phải ỷ vào hoàng thân quốc thích sao? Ngươi lén lút dùng thủ đoạn bỉ ổi, hại Mộ Huyên học tỷ bị Học Cung gạch tên, hại nàng đi vào con đường cụt, chỉ có thể gả cho ngươi, trở thành vương phi của ngươi.

Bây giờ, tất cả, Thiên Hà ta sẽ trả từng cái cho ngươi!

“Thiên Hà lão quỷ!” Lúc này Đức Hinh thân vương cũng phản ứng lại, không khỏi tức giận nói: “Ngươi lại dùng thủ đoạn bỉ ổi ẩn giấu tu vi khí tức của Vương Ly Dao, cố ý dụ ta cược tiền.”

“Đức Hinh lão quỷ, là ngươi vẫn luôn quá tự phụ, bị sự tự cao tự đại của ngươi mê hoặc ánh mắt.” Thiên Hà chân nhân mỉa mai nói: “Nếu ngươi muốn ăn quỵt cũng không sao, chỉ cần ngươi sủa tiếng chó ba lần ở trước mặt mọi người, ta sẽ miễn nợ của ngươi.”

Đức Hinh thân vương suýt chút hộc máu tức chết.

Nếu ông ta thật sự làm như thế, mặt mũi của cả hoàng thất đều bị ông ta làm mất hết. Ông ta lập tức cười lạnh đáp: “Đừng nói thắng thua còn chưa thể biết, cho dù là Chí Hành thua, chỉ hai mươi miếng thượng linh này, bổn vương vẫn lo được.”

Tuy nói như vậy nhưng trong lòng ông ta lại thoáng khó chịu như dao cắt. Ông ta thân là thân vương quả thực giàu có nhưng nhân đinh nhất mạch này của ông ta cũng nhiều, các hài tử cần ông ta chu cấp cũng rất đông, tiền dư cũng không hề nhiều. Đó còn là hai mươi thượng linh!

Vào lúc các Thần Thông đại lão ngươi tới ta đi, chiến đấu trên lôi đài vẫn đang tiếp diễn.

Trong một tiếng kêu du dương, pháp tướng Thanh Hoàng ở phía sau Vương Ly Dao bỗng vỗ cánh, hoàn cảnh xung quanh lập tức mây đen dăng kín, áp chế tốc độ gió gào rít của tiểu thần thông Thiên Canh Cụ Phong của Ngô Chí Hành.

Cả nội bộ Bạch Vân Lầu tựa như cũng trở nên âm trầm mà hơi nước tràn ra, các tiểu tư vội vàng khởi động trận pháp chiếu sáng, để Bạch Vân Lầu chiếu đèn lần nữa.

“m Chuyển Tiểu Vũ.”

Con ngươi của Vương Ly Dao lạnh lẽo, thấp giọng lẩm nhẩm một câu.