Chương 1170: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1170: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (2)

Nàng ta liên tục bóp động chỉ quyết tựa hồ là dùng ngọc chỉ dài nhỏ trêu ghẹo dây đàn của thiên đạo, hà quang xán lạn tuôn ra. Trong đôi mắt của nàng cũng ẩn nhẫn lộ ra một đạo dấu ấn tiểu Thần Thông.

“Ào ào ào!”

Một trận gió lạnh thổi qua, thổi tới mức lòng người cũng bị xốc bay, lạnh lẽo mà vô cùng thoải mái.

Ngay sau đó, môi trường xung quanh ngưng tụ hơi nước, hóa thành từng giọt thủy châu nhỏ mềm, bay lất phất xuống. Trong thoáng chốc, tựa như là đổ xuống một trận mưa rào vào ngày xuân.

“Chỉ vậy?”

Mọi người nhìn những giọt mưa mềm yếu lác đác kia, lập tức sa vào trong trạng thái khó hiểu. Mưa nhỏ như vậy, quả nhiên là phù hợp hàm ý m Chuyển Tiểu Vũ (trời âm u rồi mưa rào nhẹ).

Nhưng thế này có tác dụng gì? Loại tiểu Thần Thông này, ngay cả tưới nước cho linh điền còn không đủ!

Lẽ nào, mưa rào có thể tạo bầu không khí khiến nhân sinh xuất ra một cỗ cảm giác yêu đương?

Khi tất cả mọi người đều cho rằng, tiểu thần thông m Chuyển Tiểu Vũ mà Vương Ly Dao lĩnh ngộ ra từ trong thiên đạo pháp tắc cũng chẳng qua là tiểu thần thông hề hước, bỗng dưng, Ngô Chí Hành ban nãy vẫn rất bình tĩnh lập tức biến sắc, pháp tướng Ứng Long sau lưng ngâm dài một tiếng, trong nháy mắt đã hóa thành phong ảnh mờ ảo bất định, nhanh chóng dịch chuyển trên lôi đài.

Ứng Long chính là chủ nhân của trường phong, chủ trường của nó là bầu trời. Lúc này, nếu trong bầu trời, Ngô Chí Hành sợ là có thể viễn độn ngàn dặm trong nháy mắt, biến mất tăm, nhưng trên lôi đài này, hắn chỉ có thể xê dịch trong tấc vuông, phát huy thực lực bị giới hạn nghiêm trọng.

Loại hạn chế này không tính là gì khi bình thường nhưng đối với đối thủ đồng cấp độ, thậm chí còn cao hơn bản thân một bậc lại trở nên cực kỳ khó chơi.

Như lúc này.

“Bốp!”

Mỗi một giọt mưa nho nhỏ rơi lên canh khí hộ thể của Ngô Chí Hành, sức mạnh áp súc đến cực hạn bỗng nổ ra, tầng tầng kiếm ý nở rộ ra, phá canh khí hộ thể của hắn xuất hiện một đạo gợn sóng nhỏ.

Trong đạo giọt mưa nho nhỏ trông có vẻ mềm yếu đó lại hàm chứa kiếm ý đáng sợ áp súc tới cực hạn.

Giọt mưa như vậy, nếu chỉ là một giọt tương đối không sao, vốn không phá được canh khí hộ thể của Ngô Chí Hành. Thế nhưng mưa rào tuy thưa nhưng lại rả rích không ngừng.

Bỗng dưng một trận gió thổi qua, mưa đầy trời tựa như bị một cỗ sức mạnh vô hình kéo dẫn, giống như đàn ông bao trùm lấy Ngô Chí Hành.

“Bộp bộp bộp bộp!”

Canh khí hộ thể của Ngô Chí Hành giống như bánh pháo năm mới điên cuồng nổ lên.

Trong mỗi một hạt mưa đều hàm chứa kiếm ý áp súc, tích lũy lại là sức mạnh đáng sợ cỡ nào?

Nói thế nào thì Ngô Chí Hành cũng là đại thiên kiêu, lực huyết mạch vô cùng thâm hậu, canh khí hộ thể trên người cũng vô cùng cứng rắn, lực phòng ngự sánh ngang với pháp bảo, lúc này cũng bị nổ không ngừng gợn sóng, rung động dồn dập lên, tuy còn chưa bị đánh phá nhưng cũng rung tới mức khiến hắn choáng váng đầu óc, khí huyết vô cùng mờ ảo.

Hắn chỉ đành tiếp tục thôi động Thiên Canh, cũng dùng lực Thần Thông đối kháng, kích phát ra từng trận cuồng phong, thổi bay những giọt mưa nhỏ bé kia.

“Tiểu Ngô, ngươi sắp không được rồi, không kiên trì được nữa rồi.” Thiên Thu lại bắt đầu lảm nhảm bên tai của hắn: “Nữ tử đối diện kia chẳng những vóc dáng tiêu chuẩn, hóa ra khí chất như tiên tử cũng lập tức trở thành khí tức nữ vương, thực lực quá mạnh. Chi bằng, chúng ta hàng đi, trở thành một thành viên trong hậu cung…”

“Kỳ thực cảm giác bị nữ vương chinh phục cũng không tệ, nghĩ kỹ cũng có chút sướng. Về kết cục này, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Nếu ngươi nhất thời không tiếp nhận được cũng không sao, ta có thể từ từ giúp ngươi xây dựng tâm lý.”

Mặt của Ngô Chí Hành đen như mực.

Rốt cuộc hắn đã tế luyện một thanh kiếm bản mệnh gì vậy? Không lâu trước còn cao giọng đòi thu Ly Dao vào hậu cung, hình thế này vừa đổi lại bắt đầu suy nghĩ muốn chạy dưới làn váy của người ta.

Quỷ mới cần ngươi xây dựng tâm lý! Ngô Chí Hành ta, chỉ muốn an tĩnh tu luyện.

Vào lúc bên Ngô Chí Hành sa vào thế yếu, thiết lập Huyền Ca cũng dần sụp đổ, bắt đầu từ từ lộ ra diện mạo chân thực như phá kén, hưng phấn nói: “Ly Dao tiểu tỷ tỷ, thêm lực, thêm lực đánh bọn chúng. Nhất định phải đánh chúng ngã rạp xuống, giẫm chúng dưới chân, bảo chúng quỳ xuống…”

Lời còn chưa nói xong, khí tức trên người Vương Ly Dao lại âm hàn ác liệt thêm vài phần, khí tức cường đại như một cỗ tay vô hình, bóp cổ họng của Huyền Ca, khiến giọng nói của nàng ta chợt im bặt.

Mưa rào bay đầy trời giống như bị từng cái tay vô hình bắt được, lơ lửng trên không trung như thể thời gian tĩnh lại.

Ngay sau đó, mưa rào ngập trời tụ tập tới, trong lúc vô thanh vô tức, dung tụ thành một giống như vạn lưu quy tông, sau đó không ngừng áp súc, áp súc, rồi áp súc.

Một giọt lộ thủy xuất hiện trên mũi kiếm Huyền Ca.

Giọt lộ thủy này không lớn, thậm chí còn nhỏ hơn lộ thủy bình thường.

Dưới ánh đèn mơ hồ, bề ngoài của nó tỏa ra ánh sáng mờ, lưu quang như chuyển, tựa như có vô số phù văn huyền ảo đang chìm nổi, tỏa ra dao động khí tức vô cùng huyền ảo, cũng cường hoành vô đối.