Chương 1174: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1174: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (1)

Có điều, rất ít đại thiên kiêu chủ động đi xin diện thánh, dù sao thì đó là một vị đại đế đã thống trị Đại Càn hơn ba ngàn năm, ở trước mặt các tiểu bối, còn là người cực kỳ có uy nghiêm. Lỡ như chọc giận lão nhân gia ông ta, chưa biết chừng sẽ bị bay đầu.

Trên đại đạo trong cung điện, lão Diêu đích thân dẫn Vương Ly Dao đi tới Chuyết Chính Các.

Ông ta khom eo, thường nghiêng người dặn dò một số quy tắc trong hoàng cung và điểm cần chú ý khi diện thánh với Vương Ly Dao.

Phóng mắt khắp Đại Càn quốc, đại thiên kiêu cũng là nhân tài đỉnh cấp nhất, cho nên cho dù lão Diêu là thân tín bên cạnh Long Xương đại đế cũng vô cùng thân thiện và kiên nhẫn với Vương Ly Dao.

Mà dĩ nhiên Vương Ly Dao cũng sẽ không vì lão Diêu là một hoạn quan mà có ý xem thường ông ta.

Chỉ riêng uy áp mênh mông lộ ra khi ông ta tới truyền chỉ cùng với uy thế đáng sợ kia đã có thể nhìn ra, ông ta chắc chắn cũng là một đại lão, nói về thực lực chưa chắc sẽ kém Thiên Hà chân nhân.

Chỉ là Vương Ly Dao cũng thoáng hơi kỳ quái, vì sao một vị Thần Thông cảnh sẽ lại ở bên cạnh đại đế làm hoạn quan. Chỉ là nàng tuyệt đối sẽ không để lộ loại nghi hoặc này ra mặt.

Hai người đều bước đi rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã tới bên ngoài Chuyết Chính Các.

Ngoài cửa có hai thị vệ anh tư thẳng tắp, có điều đều chỉ là tu vi Thiên Nhân cảnh, chỉ là bày phô trương mà thôi. Dù sao thì ai lại dám thích sát đại đế, chỉ riêng hai thị vệ Thiên Nhân cảnh vốn không đủ nhìn.

Dựa theo quy tắc thông truyền, Vương Ly Dao nhanh chóng được mời vào trong Chuyết Chính Các.

Sau chiếc bàn to lớn, Long Xương đế vừa thay đổi dáng vẻ mơ màng muốn ngủ thường ngày, cả người phảng phất trẻ ra rất nhiều.

Không giống với dáng vẻ ôn hòa thân thiết ở trước mặt con cháu, lúc này, con ngươi của ông ta thâm thúy như biển, thần sắc nơi đáy mắt cũng không nhìn rõ, cho dù chỉ là tùy tiện ngồi như thế, trên người cũng bất cẩn lộ ra sự uy nghiêm chỉ thuộc về đế vương.

Thấy Vương Ly Dao vào, ông ta quét ngang tầm mắt, ánh mắt lại rơi lên người Vương Ly Dao.

“Ly Dao bái kiến đại đế.”

Vương Ly Dao bước về trước một bước, cúi người thật sâu hành lễ.

Với thực lực và thân phận của nàng, đối mặt với vị đế vương đã trị vì Đại Càn quốc hơn ba ngàn năm này, trong lòng vẫn có hơi thấp thỏm và căng thẳng.

Trên thế giới này không giống với Hoa Hạ cổ đại, đối mặt quân vương phải hành lễ cúi bái.

Bình thường mà nói, tu sĩ Huyền Vũ chỉ bái tiên tổ, chỉ có một số trường hợp đặc thù mới sẽ quỳ bái quân vương. Bình thường hành thâm lễ là được. Huống chi Vương Ly Dao xuất thân là đại thiên kiêu Học Cung, thân phận cũng siêu nhiên.

Sau vài nhịp nghỉ, giọng nói uy nghiêm của Long Xương đại đế vang lên: “Miễn lễ đi. Ban ngồi, ban trà.”

“Tạ bệ hạ.”

Sau khi Vương Ly Dao tạ xong, ngồi trên ghế dựa do lão Diêu mang tới.

Dựa theo nhắc nhở trước đó của lão Diêu, nàng không ngồi thật, chỉ ngồi nửa thân, sống lưng thẳng tắp, thần sắc khiêm tốn, thể hiện ra lễ nghĩa mà tiểu bối gặp trưởng bối nên có.

Đồng thời nhận trà, dư quang nơi khóe mắt của nàngquét qua trên bàn của Long Xương đế, phát hiện bên trên xếp một xấp tài liệu, ngẩng đầu chính là dòng chữ Trường Ninh Vương thị…

Rất rõ ràng, trước khi mình tới, đại đế đang xem tài liệu về Trường Ninh Vương thị.

Có điều loại tài liệu này, thứ có thể thu thập được đều là tin tức do Vương thị có ý để lộ ra bên ngoài, nội bộ gia tộc vẫn che giấu rất nhiều bí mật.

Những bí mật này đều là do Khí Linh trong gia tộc quản giáo, cho dù xuất động cơ cấu tình báo cường lực có ý nhắm vào, cũng rất khó tra ra quá nhiều thứ.

Loại che giấu này tuyệt đối không phải là truyền thống độc hữu của Vương thị. Trên thực tế, phần lớn thế gia trên thế giới này đều sẽ che giấu, nhà ai không có chút bí mật và át chủ bài chứ. Thế gia càng cổ lão, bí mật và át chủ bài ẩn giấu càng nhiều, trên thực tế, đây cũng là một phần trong nội tình thế gia.

Đại Càn hoàng thất Ngô thị cũng chắc chắn là một gia tộc có nhiều bí mật và át chủ bài nhất.

Long Xương đế chậm rãi khép tài liệu lại, giọng nói ôn hòa động viên: “Lần này Ly Dao nhập kinh, thể hiện ra tiềm lực và thiên phú kinh người. Không tệ không tệ, hôm nay gặp được, quả nhiên là đại thiên kiêu cực kỳ ưu tú.”

“Đa tạ bệ hạ đã khen.” Vương Ly Dao đúng mực trả lời.

“Nghe nói, Ly Dao ngươi còn định bước vào cửu mạch thánh địa?” Long Xương đế cười như không cười hỏi: “Quả thật là khí phách lớn, lẽ nào, là đang lót đường cho thánh tử chi lộ tương lai sao? Cũng không đúng, cuộc chiến thánh tử còn sớm, hà tất gấp gáp như vậy? Lẽ nào còn có ẩn tình khác?”

“Không dám giấu bệ hạ.” Vương Ly Dao uống một ngụm linh trà, biểu cảm bình tĩnh tự nhiên, lời nói ra lại giống như sấm sét: “Là Trường Ninh Vương thị chúng ta đã quyết định ủng hộ An quận vương tranh lấy vị trí đế tử. Vì vậy, Ly Dao ra trận trước, giành chút danh tiếng, tạo thế cho An quận vương.”

Lời vừa nói ra, ý cười trên gương mặt của Long Xương đế dần cứng lại, khóe miệng câu ra một lãnh ý.