Chương 1175: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (2)
“To gan!” Lão Diêu ở bên cạnh thấp giọng quở trách: “Sao ngươi có thể suồng sả nói tới chuyện tranh đoạt đế tử ở trước mặt bệ hạ?”
Trong lúc nói còn lặng lẽ ra hiệu ánh mắt với Vương Ly Dao.
“Diêu đại nhân, Trường Ninh Vương thị là ủng hộ tranh lấy đế tử chứ không phải tranh đoạt.” Vương Ly Dao nghiêm mặt nhìn lão Diêu, con ngươi trong veo như nước: “Huống hồ dựa theo quốc chế Đại Càn, thứ gọi là ‘cuộc chiến đế tử’ vốn chính là tuyển định hai hoặc nhiều chuẩn đế tử, cho bọn họ thể hiện ra mọi năng lực của bản thân trong kỳ hạn, dựa vào đó chọn ra người kế thừa ưu tú nhất, mang tới tương lai tốt nhất cho Đại Càn.”
“Đây chính là chuyện quang minh chính đại, nào có xằng bậy? Hà tất phải giấu giếm? Huống chi, lời ta nói là sự tình. Quân vương hỏi, nếu ta dám giấu, há chẳng phải phạm tội khi quân?”
Lão Diêu bị nói tới nghẹn lời, trong lòng thầm trợn mắt.
Tuy nói như vậy nhưng dù sao cuộc chiến đế tử cũng liên quan tới vấn đề nhạy cảm bệ hạ tuổi đã cao, thọ nguyên sắp tận.
Mấy năm gần đây, đại hạn ngày càng gần, đại đế càng trở nên mẫn cảm với những vấn đề này, ngay cả một số thân vương và Khang quận vương, ở trước mặt bệ hạ cũng cố gắng lảng tránh chuyện này, tránh đâm vào chỗ đau của bệ hạ.
Tiểu cô nương này thì hay rồi, mở miệng là ‘cuộc chiến đế tử’, còn thật sự là nghé con không sợ hổ.
“Không sao, không sao, lão Diêu ngươi đừng lắm chuyện.” Lãnh ý trên gương mặt bệ hạ đã tiêu tán từ khi nào, tiếp tục hóa thành “ôn hòa và từ bi”: “Ly Dao nói đúng, cuộc chiến đế tử là tranh lấy vị trí đế tử, chính là quốc quy tổ chế, mục đích là chọn ra đại đế đời tiếp theo ưu tú hơn. Tất cả những điều này, tốt nhất là tiến hành dưới ánh sáng mặt trời chứ không phải là mưu trò nham hiểm.”
“Có điều Ly Dao à, Trường Ninh Vương thị các ngươi chẳng qua chỉ là thế gia Lục phẩm, tuy trong gia tộc còn có vài người trẻ có tiềm lực. Nhưng chỉ dựa vào các ngươi ủng hộ An quận vương, e là chưa đủ lực?”
“Hồi bệ hạ, gia phụ xem trọng tài năng và phẩm tính của An quận vương.” Vương Ly Dao chắp tay nói: “Vì vậy, muốn dốc chút sức mỏng. Còn cuối cùng có thành sự hay không, tất cả vẫn phải bệ hạ thánh tài.”
Đương nhiên, kết quả cuối cùng của cuộc chiến đế tử phải do cả hoàng thất tiến hành quyết định. Chỉ là trong đó, Long Xương đế làm đế vương và gia chủ, nhận định của ông ta có đủ khả năng chiếm cứ tỉ trọng tương đối lớn, thậm chí trong tình huống tỉ lệ ủng hộ chuẩn đế tử chênh lệch ít, có thể thao túng thế cục.
Vì vậy, Vương Ly Dao nói bệ hạ thánh tài, cũng không có sai.
Nghe nàng nói như vậy, Long Xương đế hơi hứng thú: “Hiện tại An quận vương và Khang quận vương có chênh lệch lớn, cho dù có đại thiên kiêu như Vương Ly Dao ngươi ủng hộ, cũng không thay đổi được thế cục. Lẽ nào Vương thị các ngươi còn có kỳ chiêu diệu tưởng gì?”
Đã đến cấp độ như Long Xương đế, hơn nữa đã gần đất xa trời, hầu như không còn hứng thú với chuyện gì nữa. Thậm chí, ngay cả cuộc chiến đế tử mà ông ta cũng không theo dõi mấy, dù sao thì với thế cục trước mắt này, gần như đã không có mong chờ gì nữa.
Một chuyện không có mong chờ gì, làm thế nào có thể hấp dẫn hứng chí của đại đế cao tuổi? Có điều chỉ là đi từng bước theo trình tự mà thôi.
“Hồi bệ hạ, Vương thị chúng ta không có kỳ chiêu gì.” Vương Ly Dao lắc đầu nói: “Trước giờ gia phụ đều tuân theo lý niệm làm tới nơi tới chốn, cẩn trọng làm việc. Ông ấy cho rằng người có chí ắt sự sẽ thành, thế nhân sớm muộn sẽ hiểu công lao của An quận vương.”
Lời này vừa nói ra, Long Xương đế lập tức lại hết hứng, chán ngán nói: “Nghe có vẻ là người một đường với tiểu tử Ngô Minh Viễn đó, chẳng trách sẽ nhận định nhau như vậy. Bỏ đi bỏ đi, chỉ cần trong khung sườn của tổ quy quốc chế, các ngươi muốn nhảy với Ngô Minh Viễn mấy cái thì nhảy thôi.”
“Có điều, chú ý đừng có quá lửa. Thừa Tự kia có tính cách độc trưởng, rất ghi thù và hẹp hòi. Lỡ như các ngươi không tranh thành, cẩn thận sau này xỏ giày cho các ngươi.”
Ách…Hẹp hòi? Bệ hạ, người đây là ngay cả bản thân cũng mắng vào.
Vương Ly Dao không khỏi mỉm cười, cảm thấy bệ hạ thân cận hơn vài phần, sau đó chắp tay nói: “Bệ hạ nói đùa rồi, ngài là minh quân khai thác có tiếng, đại đế đầy hứa hẹn. Trong hơn ba ngàn năm ngài kế vị, diện tích quốc thổ mở rộng gấp đôi. Phụ thân ta cũng tán thưởng và kinh thán không thôi về công lao của bệ hạ.”
“Ha. ngươi cũng đừng không tin.” Long Xương đế cười ha ha nói: “Quay về, ngươi đi hỏi Định quốc công chủ mạch Vương thị của các ngươi, có chuyện như vậy không. Là vì năm xưa bọn họ đứng sai đội ngũ đắc tội trẫm, liên tục mang giày cỏ suốt hơn ba ngàn năm, mài mòn Vương thị từ Nhị phẩm xuống Tam phẩm. Nếu không phải nể tình tổ tiên Vương thị, hắc hắc.”
Vương Ly Dao dở khóc dở cười.
Đều nói con người, càng già càng trẻ con, hành sự không cố kỵ, cũng ngày càng tùy hứng. Nhưng bệ hạ ngài lại nói chuyện mang giày nhỏ cho người khác với nàng, thực sự có hơi…tinh quái…