Chương 1176: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (3)
“Ly Dao ngươi chắc chắn đang mắng trẫm ở trong bụng.” Long Xương đế cười híp mắt nói: “Ngươi đó, thấy tiên tư phiêu phiêu, ban nãy nói chuyện cũng rất thẳng thắn, không hề quanh co, nhưng cuối cùng cũng là một người tầm thường. Cả đời này của trẫm làm hoàng đế hơn ba ngàn năm, mọi việc đều có sử quan ghi chép, bây giờ trẫm còn đang sống, đương nhiên không có ai dám nhảy ra nói chuyện.”
“Đợi sau khi trẫm chết, giang sơn đổi cũ lấy mới. Đến chừng đó, bọn họ tán thưởng ta, ta cũng không thể bò ra từ trong quan tài sống thêm mấy năm. Bọn họ mắng ta, ta cũng không bò ra đánh bọn họ được, ngươi nói ta giả vờ giả vịt có ý nghĩa gì?”
Vương Ly Dao cũng cạn lời.
Bệ hạ ngài nói rất có lý, ta không còn gì để nói.
Trước khi tới, nàng cũng từng nghĩ bệ hạ là người như thế nào, dù cho nàng nghĩ tới rất nhiều khả năng, duy chỉ không ngờ rằng lại sẽ như vậy…
Có điều, bệ hạ có thể nói mình như vậy, Vương Ly Dao lại không thể tùy ý phụ họa.
Sau khi tâng bốc mấy câu, nàng lấy ra quà đã chuẩn bị sẵn: “Bệ hạ, đây là vài món đồ chơi mà phụ thân thiết kế, nhờ ta tặng cho ngài chơi.”
Sau đó, Vương Ly Dao lấy ra một đống đồ trong nhẫn trữ vật, có cần Lộ Á được chế tác tỉ mỉ, kính viễn vọng một ống cỡ lớn cao hơn hai mét, kính viễn vọng một ống cỡ nhỏ, một bộ hệ thống chiếu sáng dùng trận pháp thôi động cùng với mấy thứ lẻ tẻ.
Mới đầu Long Xương đế còn tưởng là Vương thị chẳng qua cũng giống như những thế gia khác, tặng một số kỳ trân dị vật tới lấy lòng ông ta, vốn không có hứng thú mấy, kết quả lại phát hiện một đống thứ kỳ quái.
Sau khi được Vương Ly Dao giải thích qua, thứ mà ông ta hứng thú nhất quả nhiên là cần Lộ Á, kính viễn vọng cỡ lớn còn có kính viễn vọng cỡ nhỏ.
Đã đến cấp độ như đại đế, thị lực thính lực đã sớm vượt quá người thường. Nếu ông ta muốn, đứng ở bầu trời cao nhìn xuống, ngoài hàng chục dặm cũng có thể nhìn rõ.
Nhưng thị lực của ông ta lợi hại tới đâu cũng không bằng bảo vật kính viễn vọng thiên văn sơ cấp. Cự ly mà thứ này có thể nhìn thấy đã không còn có thể dùng dặm để hình dung nữa, nếu dùng vào ban đêm, thậm chí có thể phóng to bầu trời sau tới mấy lần.
Kính viễn vọng cỡ nhỏ dài nửa mét, ông ta cũng cảm thấy rất thích thú, còn chuyên môn cầm ra ngoài thư phòng, bay lên nhìn đông ngó tây.
Một lúc sau, ông ta mới quay về trong Chuyết Chính Các. Trong thần tình tựa như có chút muộn phiền không vui, cầm kính viễn vọng một ống, than ngắn thở dài ở bên đó.
“Bệ hạ không thích món quà này sao? Ban nãy thấy bệ hạ còn chơi rất vui mà.” Lão Diêu cẩn thận hỏi.
Thấy vậy, ngay cả Vương Ly Dao cũng có hơi căng thẳng.
“Không phải vậy…Ài.” Long Xương đại đế thở dài thườn thượt, buồn bã hồi tưởng nói: “Hơn ba ngàn năm trăm năm trước, khi trẫm vẫn còn trẻ, một lần tình cờ gặp được trắc phi Phù phi của Ngũ hoàng thúc gia, trong lòng không khỏi sinh ra chộn rộn, mất ngủ suốt đêm.”
“???”
Vương Ly Dao hơi ghé mắt. Hóa ra khi trẻ bệ hạ cũng có chuyện phong lưu, chỉ đáng tiếc đó là trắc phi của hoàng thúc gia, đoán chừng là vô duyên vô phận rồi.
“Nội tâm đấu tranh mấy tháng ròng, sau đó không dày vò được tư niệm, quyết định kéo hoàng huynh cùng đi nhìn trộm Phù phi tắm…” Long Xương đế tỏ ra sầu não: “Chính là vì cự ly tiếp cận quá gần nên bị phát hiện, kết quả ta và hoàng huynh cùng bị đánh suýt chết. Nếu khi đó có cái này…Ly Dao, cái này tên gì?”
“==b…” Vương Ly Dao đổ mồ hôi lạnh, bất đắc dĩ trả lời: “Kính viễn vọng một ống.”
“Đúng đúng, kính viễn vọng một ống. Nếu lúc dó sớm có thứ kỳ lạ này, ta và hoàng huynh há sẽ rơi vào kết cục thê thảm như vậy?” Long Xương đại đế vô cùng căm giận nói.
Chuyết Chính Các này, có hơi khó ở lâu rồi.
Trong lòng Vương Ly Dao thấp thỏm bất an, cảm thấy ghế dưới mông có hơi bỏng.
Không phải nói bệ hạ gặp đại thiên kiêu đều trong vòng một nén hương sao? Bây giờ đã sắp một canh giờ rồi…
Đối mặt với bệ hạ như vậy, Vương Ly Dao cảm thấy hơi áp lực, nghe bệ hạ nói ra những lịch sử đen kia, liệu có bị giết người diệt khẩu không?
…
Cuối cùng, đương nhiên Vương Ly Dao an toàn rời khỏi Chuyết Chính Các, còn được đại đế ban thưởng một đống tài nguyên và bảo vật, dùng để cỗ vũ.
Sau đó, tin tức của trận chiến đại thiên kiêu thí phong này cũng giống như gió cuốn bồ công anh, từ quốc đô cuốn tới khắp nơi trong cả nước.
Danh tiếng của đại thiên kiêu Ly Dao cũng theo đó truyền khắp cả nước, lập tức chạm tay có thể bóng, như mặt trời ban trưa.
Trong lời đồn, đại thiên kiêu Ly Dao nghỉ ngơi một năm, sau đó sẽ bước vào thánh địa, trong thánh địa lại dấy lên cuộc chiến thiên kiêu dưới một trăm năm mươi mốt tuổi.
Đây chắc chắn là trận chiến khác với quốc đô, thiên kiêu thánh địa luôn kiêu ngạo, sau khi rất nhiều người bế quan hay tin đều lần lượt xuất quan.
Hơn nữa còn chuẩn bị trong vòng một năm, thực lực chưa hẳn không thể nâng lên.
Tất cả mọi người đều mong chờ, đại thiên kiêu Ly Dao có thể làm được chuyện mà nàng từng khoe khoang hay không, “đá thiên kiêu trên kinh trước rồi mới quét cửu mạch thánh địa”, mà độ theo dõi của lần này cũng vượt xa lần ở quốc đô kia.