Chương 1177: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1177: Chấn kinh! Đại đế lại là người như vậy (4)

Nghe đồn, khi Vương Ly Dao rời khỏi kinh, còn bí mật luận bàn một lần với Thượng Quan Vân Khuyết của Quy Long Thượng Quan thị.

Kết quả luận bàn không hề công bố ra ngoài nhưng có thể nghe đồn sau khi Thượng Quan Vân Khuyết về, đã tiến vào trạng thái bế quan, nói cái gì mà có thứ tâm đắc, phải bế quan kiểm chứng.

Còn chân tướng như thế nào thì không biết.

Trong khi ngoại giới nháo nhào, tiết tấu của Trường Ninh Vương thị lại không hề chịu ảnh hưởng chút nào, vẫn hừng hực khí thế tiến hành kế hoạch khai phá càn quét ngoại vực. Ly Dao ở bên ngoài quét danh vọng đương nhiên quan trọng nhưng nền tảng của gia tộc vẫn đang trên đà phát triển, sau khi vui vẻ, chuyện nên làm vẫn phải làm.

Các trưởng bối đều bận rộn không ngừng.

Dĩ nhiên, các hài tử vào ngày nghỉ thiếu quản thúc, bắt đầu trở nên không kiêng nể gì trong chủ trạch.

Vương Anh Tuyền!

Nàng chính là tôn nữ nhi yêu thương của Vương Thủ Triết, cũng là do từ nhỏ tư chất trác tuyệt, mấy năm nữa chuẩn bị đưa tới thánh địa tu hành.

Đồng thời, nàng cũng là người xưng vương xưng bá nhất, bộ mặt lớn nhất trong đám nhóc ngây thơ.

Nàng ta cưỡi một con hổ vằn to uy phong lẫm liệt.

Phải nói con hổ vằn đó, quả thật là uy phong bát diện, trên đầu còn mang chữ Vương, bộ hành vênh váo, khí tức của linh thú Tứ giai tỏa ra, các loại rắn rết chuột kiến lần lượt tán loạn.

Nhược điểm duy nhất của nó chính là ăn hơi mập, toàn thân tròn vo phình ra, đặc biệt là da bụng phì nhiêu, đã sắp sà tới đất rồi.

“Hoa Hoa.” Vương Anh Tuyền vỗ đầu của con hổ, cười hi hi nói: “Hôm nay là cuộc chiến quan trọng nhất kể từ khi 【 Liên minh hỗ trợ của mỹ thiếu nữ vô địch】 chúng ta thành lập, chỉ cần có thể giết quân địch không lưu lại mảnh giáp nào. Ta trích ra mười cân trong khẩu phần ăn, không, hai mươi cân thịt hung thú Ngũ giai cho ngươi.”

“Gào gào…”

Hoa Hoa đầu rìu sáng mắt lên, phát ra tiếng gầm hung mãnh. Đó là thịt hung thú ngũ giai, nghĩ thôi cũng thèm.

Không sai, con hổ này chính là con hổ mà năm xưa Vương Ly Từ nhặt về. Sau này nàng phải tới Học Cung học nên đã để Hoa Hoa ở lại nông trường.

Mới đầu là Tứ lão thái gia Vương Tiêu Chí nuôi giúp. Sau này Tứ lão thái gia qua đời, thực lực của Hoa Hoa cũng tăng lên, ăn cũng ngày càng nhiều, nông trường dần không nuôi nổi, Vương Thủ Triết liền đón nó về chủ trạch, dựng trạch tử ở bên cạnh nhà của Vương Ly Từ, nuôi làm linh thú trấn tộc.

Do từ nhỏ đã được con người nuôi lớn, tính cách của Hoa Hoa rất gần người, đặc biệt là có quan hệ rất tốt với các hài tử. Thế nên hầu hết thời gian, nó đều lăn lộn cùng bọn trẻ.

“Ngoài ra, lần này, khi khai hoang ngoại vực, ta nhờ cha mang con hổ cái Tam giai về cho ngươi, khai chi tán diệp cho ngươi, sinh sôi hậu duệ.” Lúc Vương Anh Tuyền nói chuyện, khí thế bàng bạc, giống như trước khi giết địch trên chiến trường, cỗ vũ sĩ khí cho vạn ngàn đại quân vậy, có chút giọng điệu của nữ võ thần.

Hổ cái?

Hoa Hoa càng thêm hưng phấn gào gào, nước dãi sắp chảy ra rồi. Cuối cùng ta cũng sắp có lão bà và hài tử rồi, thật không dễ. A, hình như có chỗ nào đó không đúng?

Trước đó hình như Ly Từ đại tiểu thư cũng từng nói muốn tìm lão bà cho nó…Sau đó Tông An thiếu gia cũng từng nói…Thất Chiêu thiếu gia cũng từng nói…Cộng thêm Anh Tuyền tiểu thư…Ô, không được không được, quá nhiều quá nhiều rồi. Ta là con hổ có tiết tháo, không thể có nhiều lão bà như thế, vẫn nên đợi Ly Từ đại tiểu thư về thôi.

“Gào gào.”

Dưới sự phối hợp của Vương Anh Tuyền và Hoa Hoa, cộng thêm một đám “mỹ thiếu nữ” gào la, trong vài hiệp giao phong ngắn ngủi, đã giết 【 Tổ hợp thiếu niên dương quang bất phụ thanh xuân 】 do nam hài tử lập thành không còn một mảnh giáp.

Vương Anh Tuyền cưỡi Hoa Hoa, thong dong đi trong chủ trạch, giống như là đại tướng quân chiến thắng trở về, quả thật là uy phong lẫm liệt.

Nàng ngước nhìn bầu trời một góc bốn mươi lăm độ, thở dài nói: “Tịch mịch lớn nhất trong đời người chính là bách chiến bách thắng. Bây giờ Ly Dao cô cô vừa càng quét thiên kiêu đế đô, lại chuẩn bị bước vào cửu mạch thánh địa, là uy phong bát diện cỡ nào.”

“Đó gọi là Ly Dao nhập thế chấn thiên hạ, Anh Tuyền bất xuất thùy tranh phong?”

“Các thiên kiêu trẻ trên kinh thành, các ngươi đợi đó..Sớm muộn có một ngày, Vương Anh Tuyền ta cũng sẽ giẫm phá đế đô, cho thiên kiêu khắp thiên hạ nghe tới tên của ta liền run rẩy.”

“Vương Anh Tuyền, tiểu nha đầu nghịch ngợm ngươi lăn xuống từ trên lưng hổ cho lão nương!”

Vào lúc này, mẫu thân Phòng thị của Vương Anh Tuyền bỗng từ trên mái nhà bên cạnh bay xuống, nghiêm mặt, cầm một sợi dây leo hừng hực khí thế đánh tới chỗ nàng.

“Tiên sinh Tộc Học vừa tới nhà thăm, nói ngươi học bảy môn thì có tới năm môn treo đỏ. Gia gia ngươi đã gọi cha ngươi tới chuẩn bị đánh cho một trận rồi! Ngươi còn không mau lăn tới chỗ gia gia ngươi cứu cha ngươi.”

Cái gì?

Vương Anh Tuyền nhũn người, trực tiếp lăn từ lưng hổ xuống, trong lòng rên rĩ. Tiêu rồi tiêu rồi, quên chặn tiên sinh Tộc Học rồi.

Đã kinh động tới bên gia gia rồi?

Lẽ nào ta đường đường là nữ võ thần, chưa kịp xuất sư đã chết?