Chương 1178: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (1)
Tiểu viện của Vương Thủ Triết vĩnh viễn rực rỡ gấm hoa, cây cối um tùm, bầu không khí lan tỏa ra hơi nước nhàn nhạt, có linh vận dạt dào mang theo sinh cơ tràn trề.
Rất nhiều hài tử đích mạch và trực mạch Vương thị đều có ấn tượng sâu sắc với viện này.
Chỉ vì gia chủ Vương Thủ Triết cực kỳ yêu thích các tiểu bối nhà mình, gần như mỗi một đứa trẻ, lúc nhỏ đều được hắn bế ngồi trên đùi, nghe những câu chuyện thần kỳ mà đặc sắc kia.
Đối với các hài tử, xưa nay Vương Thủ Triết giống như cơn mưa rào trong gió xuân, tỉ mỉ bảo vệ, tưới nước đều đều, cho chúng khỏe mạnh lớn lên, tận lực muốn cho chúng một tuổi thơ rực rỡ ánh mặt trời, tích cực khỏe mạnh.
Có điều, hôm nay, sắc mặt Vương Thủ Triết lại âm trầm như nước, ngồi trong đình nghỉ mát, ngay cả Tiên Trà mà thường ngày hắn thích uống nhất cũng không uống nổi.
Vương Tông Thụy là đích thứ tử của Vương Thủ Triết, cũng là đứa con thứ tư của hắn và Liễu Nhược Lam.
Năm nay hắn đã năm mươi hai tuổi, từ nhỏ đã anh vũ rắn rỏi, giống như quý công tử trong thời loạn, tuy bây giờ có hai hàng râu nhỏ nhưng cũng không dung tục, ngược lại còn thêm mấy phần thành thục và ổn trọng.
Sau khi hắn cưới đích nữ của Liêu Viễn Phòng thị, cũng ngoan ngoãn phát triển, trước sau sinh ra hai nhi tử và một nữ nhi.
Nói chung, ngoại trừ có một khoảng thời gian lúc nhỏ hắn luôn hoài nghi phụ thân và Khí Linh tiểu Tuyết có quá khứ không thể nói cho người khác biết, nhiều lần bị mẫu thân đánh tới nỗi hoài nghi bản thân có phải là nhi tử của tiểu Tuyết hay không ra, hắn giống với huynh trưởng Vương Tông An của hắn, không khiến Vương Thủ Triết hao tâm quá nhiều.
Bây giờ, hắn đã năm mươi hai tuổi, đã cẩn trọng làm việc được ba mươi năm trong “tổ chức chế tạo liên hợp Trường Ninh”, dần bắt đầu công việc quan trọng, đã xem như là một trong những Để Trụ(*) trung lưu của Vương thị.
(*): tên núi ở Hà Nam, Trung Quốc, ở đây hàm chỉ tầm quan trọng của Vương Tông Thụy đối với gia tộc.
Nhưng hôm nay, hắn lại thê thảm quỳ trước mặt phụ thân Vương Thủ Triết.
Mồ hôi chảy từng giọt từ trên trán xuống, ánh mắt hắn né tránh, biểu cảm chột dạ, tựa như đã phạm phải đại tội.
Từ sau cái lần hồi nhỏ đó, hắn đã rất nhiều năm, rất nhiều năm chưa thấy phụ thân tức giận như vậy.
Ngay cả “Băng Đường Ngân Nhĩ Liên Tử Canh” do mẫu thân đích thân nấu mà mà phụ thân thích ăn nhất, ý đồ lấy lòng để cầu xin cho hắn đều bị phụ thân trừng mắt trở về.
“Gia gia, cha, cha…”
Lúc Vương Anh Tuyền được mẫu thân Phòng thị “áp giải” qua, vừa nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức sợ đến rụt cổ, gương mặt nhỏ tái nhợt, ngay cả lời nói cũng không lưu loát, đáng thương giống như con chim cút nhỏ.
“Phụ thân…” Phòng thị cũng thay đổi nét hung dữ ở trước mặt Vương Anh Tuyền ban nãy, yếu ớt cúi người hành lễ, dè dặt nói: “Ta đã mang Anh Tuyền tới, người muốn giáo huấn thế nào cũng được, đánh chết cũng được, đừng xử quỳ Tông Thụy nữa.”
Từ khi nàng và Vương Tông Thụy thành thân tới nay, phu thê ân ân ái ái, trước sau đã sinh ra hai trai một gái, thấy phu quân bị phạt, nàng cũng cực kỳ đau lòng. Đặc biệt là nàng biết, công công (cha chồng) không nỡ đánh Anh Tuyền.
Vương Anh Tuyền ở bên cạnh suýt chút tức chết.
Mẫu thân à, rốt cuộc ta có phải do người sinh ra không? Vì cứu phu quân của người, ngay cả nữ nhi cũng bán…
Suy cho cùng Phòng thị là dâu, Vương Thủ Triết cũng sẽ không tỏ thái độ với nàng.
Sắc mặt của hắn hơi dịu lại, trấn an nói: “Phượng nhi, ngươi gả cho Vương thị ta tới nay, luôn đức hạnh lo toan việc nhà, hành sự chu toàn, đối nhân xử thế cũng không có gì bắt bẻ. Chỉ là chuyện ngày hôm nay…”
Nói xong, hắn âm thầm liếc mắt với Liễu Nhược Lam đang bưng canh hạt sen, ẩn nhẫn tức giận.
Liễu Nhược Lam liếc hắn một cái, sau đó đặt canh hạt sen xuống, đỡ Phòng thị sang một bên, dịu giọng an ủi: “Phượng nhi, chuyện này ngươi cứ an tâm. Tuy lão tức giận nhưng suy cho cùng Tông Thụy cũng là con trai của lão, lão sẽ không không biết chừng mực đâu.”
Như vậy, Phòng thị hơi an tâm, tức giận trừng mắt với nữ nhi Vương Anh Tuyền một cái.
“Tông Thụy, ngươi biết sai chưa?”
Thấy Phòng thị được khuyên sang một bên, Vương Thủ Triết nghiêm mặt trở lại nhìn Vương Tông Thụy, sắc mặt lạnh lẽo như sắt.
“Cha.” Vương Tông Thụy cúi đầu nhỏ giọng nói: “Tông Thụy biết sai rồi.”
“Anh Tuyền là cháu gái của ta, bây giờ nó thành như vậy, người làm phụ thân như ngươi có trách nhiệm rất lớn.” Vương Thủ Triết nói: “Ngươi đã nhận sai, xử phạt giảm một nửa. Người đâu, chấp hành gia pháp, năm mươi gậy.”
“Vâng, phụ thân.”
Vương Tông Thụy ngoan ngoãn cởi áo ngoài, lộ ra tấm lưng.
“Vâng!” Hai gia tướng Linh Đài cảnh đã sớm chuẩn bị xong lập tức đáp lời đi ra, mỗi người xách côn gia pháp, nói với Vương Tông Thụy: “Tông Thụy thiếu gia, đắc tội rồi.”
“Đây là tội ta đáng nhận, không trách các ngươi.” Vương Tông Thụy nào dám trách bọn họ, ngay sau đó vội vàng khách sáo một câu, sau đó nhắm mắt lại, nghiến răng nói: ‘Đánh đi.”
Hai gia tướng Linh Đài cảnh thấy vậy, lúc này mới nhấc côn gia pháp lên, đánh vào lưng của Vương Tông Thụy.
Vừa mới đánh cái thứ nhất, Vương Tông Thụy liền run lên, nhưng hắn cũng chỉ có thể cố chịu, không dám dùng huyền khí hộ thể.