Chương 1179: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (2)
“Bốp bốp bốp!”
Côn gia pháp quất từng cái cứng rắn, mới có mấy cái, trên lưng Vương Tông Thụy đã bắt đầu tróc da bong thịt.
Phòng thị ở bên cạnh choáng váng đầu óc, suýt chút ngất sỉu, đây cũng gọi là có chừng mực?
Phòng thị lập tức hung hăng nhéo Vương Anh Tuyền còn đang ngơ ngác không biết làm sao: “Con nha đầu chết tiệt này, còn ngây ra làm gì? Còn không mau đi xin gia gia ngươi thủ hạ lưu tình? Gia gia ngươi bình thường thương ngươi nhất.”
Vương Anh Tuyền tái mặt, vội vàng chạy tới bên cạnh Vương Thủ Triết, khóc lóc kéo cánh tay của hắn: “Gia gia, gia gia. Đây đều là lỗi của Tuyền nhi, không liên quan tới cha. Là ta không nên lười biếng, không nên không chăm chỉ học hành, ta không nên uy hiếp tiên sinh Tộc Học, ta không nên dẫn đầu gây chuyện, ô ô, người đừng phạt cha nữa…”
“Đừng khóc đừng khóc.” Vương Thủ Triết đau lòng xoa đầu của Vương Anh Tuyền: “Ngươi còn nhỏ, ham chơi, tính kỉ luật kém là bình thường, gia gia không trách ngươi. Muốn trách, chỉ trách cha ngươi không làm tốt trách nhiệm của một phụ thân.”
Nói xong, Vương Thủ Triết đảo mắt, lạnh giọng nói với gia tướng: “Chưa ăn cơm sao? Mỗi một gậy đều đánh chắc tay cho ta, ai dám nhẹ tay với tên nghiệt chướng không làm tròn trách nhiệm của phụ thân này, ta sẽ cho kẻ đó càng khó sống.”
Các gia tướng run rẩy trong lòng, nào còn dám nhẹ lực, vội vàng nhao nhao tăng lực độ, chỉ thiếu không có dồn hết sức mình.
“Bốp bốp bốp!”
Mỗi một côn quất xuống đều khiến mặt đất xung quanh thoáng rung lên.
Lại đánh thêm mấy côn nữa, cuối cùng Vương Tông Thụy không chịu nổi, đau tới mức gào thét thảm thiết. Có điều ở trước mặt gia pháp của phụ thân, từ đầu tới cuối hắn không dám dùng huyền khí ngăn cản.
“Mẫu thân, mẫu thân.” Phòng thị tái nhợt mặt mày, đau lòng đến nỗi cả trái tìm đều thắt chặt lại, vội kéo Liễu Nhược Lam khổ sở cầu xin: “Mẫu thân, người thương phu quân nhất, xin người cầu tình cho chàng đi. Nếu đánh nữa, mạng của phu quân Phượng nhi sẽ mất thật đấy.”
Liễu Nhược Lam cũng có hơi không nhìn nổi nữa, giọng nói giận dỗi: “Vương Thủ Triết, Tông Thụy từ nhỏ tới lớn đều theo khuôn phép, chưa từng nghịch ý chàng, cho dù lần này quả thực có chút thất trách trong chuyện của Tuyền nhi nhưng suy cho cùng hắn cũng là nhi tử mà ta và chàng sinh ra. Đánh mấy cái răn đe là được rồi. Đánh nữa, đừng trách ta trở mặt.”
Gia tướng thầm biết địa vị của chủ mẫu, nghe vậy lập tức dừng pháp côn.
Phòng thị cũng thầm thở phào, yên tâm được một nửa. Có bà bà ra mặt cầu tình, phu quân xem như an toàn.
Ngoài dự liệu, Vương Thủ Triết nghe vậy lại lạnh lẽo liếc Liễu Nhược Lam một cái, tức giận hừ nói: “Hừ, thật là con hư tại mẹ. Bây giờ Tông Thụy như vậy, còn chẳng phải do nàng bình thường nuông chiều? Tiểu súc sinh này ngay cả nữ nhi cũng không quản được, còn có thể có tiền đồ gì? Chi bằng đánh chết dẹp bỏ, chuyện này nàng không được chen vào, ở một bên đợi đi.”
Liễu Nhược Lam bị chọc tức tới run người: “Vương Thủ Triết, chàng dám hung dữ với ta? Được, được…Vương Thủ Triết, chàng đã ghét bỏ ta như vậy, chi bằng bây giờ ta quay về Liễu thị, cho lỗ tai chàng thanh tịnh…”
“Hừ, rất không nói lý. Nàng muốn về thì về!” Vương Thủ Triết cũng tựa như rất tức giận, lại không hề chịu thua, xoay đầu nói với gia tướng: “Các ngươi còn ngơ ra làm gì? Lẽ nào cũng muốn làm trái mệnh lệnh của bổn gia chủ?”
Gia tướng lập tức bị dọa sợ.
Bọn họ đảm nhận chức gia tướng mấy chục năm rồi, vẫn là lần đầu tiên thấy gia chủ quở trách chủ mẫu như vậy. Lúc này, bọn họ nào còn dám chậm trễ, vội vàng từng côn từng côn quất xuống.
“Cái nhà này không ở được nữa rồi! Vương Thủ Triết, ta ở Liễu thị đợi hưu thư của chàng…” Liễu Nhược Lam lập tức thẹn quá hóa giận.
“Mẫu thân, mẫu thân đừng kích động, phụ thân cũng chỉ là nhất thời tức giận, đừng coi là thật.” Phòng thị ở bên cạnh cũng bị dọa tới tái mặt.
Chuyện này đã khiến cho công công bà bà cãi nhau như vậy, nàng có thương phu quân tới mấy cũng tuyệt đối không dám khuyên tiếp.
Đặc biệt là một câu “con hư tại mẹ” kia của công công, cũng khiến Phòng thị run rẩy trái tim.
Tính cách của Anh Tuyền có thể phát triển tới mức như hôm nay, thành tích sẽ kém như vậy, không thoát khỏi liên quan tới sự bao biện của nàng ta cùng với sự nuông chiều của mọi người ở mẫu tộc Phòng thị đối với Vương Anh Tuyền.
Mà lúc này, người hoảng loạn nhất ở hiện trường phải kể tới Vương Anh Tuyền.
Cảnh tượng như vậy, đừng nói là nàng thấy qua, ngay cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới, nhất thời bị dọa tới mức khóc không dám khóc, không dám nhõng nhẹo cầu tình với gia gia.
Lúc này, đầu óc nàng ta tràn ngập một câu: Xong rồi xong rồi, cha bị đánh thành như vậy, sau này cuộc sống của nàng còn có thể tốt được không?
Năm mươi côn, cứng rắn, một côn không thiếu, đánh xong.
Lưng của Vương Tông Thụy đã tróc da lở thịt, thảm không dám nhìn, máu tươi thuận theo sống lưng chảy xuống đất, trên trán trên mặt toàn là mồ hôi do đau mà chảy ra, sắc mặt cũng tái nhợt.
Hắn cũng không dám trị liệu, run rẩy mặc y phục vào, hành lễ với Vương Thủ Triết: “Hài nhi đa tạ phụ thân dạy bảo, lần này giáo huấn chắc chắn khắc tạc trong lòng, tuyệt đối sẽ không vi phạm nữa.”
“Đã giáo huấn rồi thì đứng dậy đi.” Vương Thủ Triết nhẹ nhàng nói một câu: “Trở về vết thương nên trị vẫn phải trị, đừng để lưu lại bệnh căn.”