Chương 1180: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1180: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (3)

“Đa tạ phụ thân quan tâm.”

Lúc này Vương Tông Thụy mới dám đứng dậy, hành lễ thật sâu với Vương Thủ Triết lần nữa.

Sau đó, ánh mắt hắn lạnh lẽo liếc nhìn Vương Anh Tuyền đã bị dọa tới ngốc: “Phụ thân, trong nhà hài nhi còn có một số chuyện riêng phải xử lý, xin thứ cho hài nhi cáo lui trước.”

Trong lòng Vương Anh Tuyền chộn rộn, lập tức ý thức được bất ổn.

Nàng xoay người muốn chạy nhưng đã bị phụ thân Vương Tông Thụy vươn tay tóm lại, trực tiếp nắm chặt, sau đó xách lên, mặc cho nàng ta giãy giụa thế nào cũng không làm gì được.

Lúc này, Vương Thủ Triết uống Tiên Trà, coi như không thấy: “Thụy nhi có chuyện thì cứ đi đi.”

“Hài nhi cáo lui.”

Vương Tông Thụy nói xong, xách Vương Anh Tuyền lên, sắc mặt trầm trọng, sải bước đi về viện của mình.

Phòng thị thấy vậy lập tức bị dọa tới trắng bệch mặt mày.

Vội vàng cáo lui với Liễu Nhược Lam và Vương Thủ Triết, sau đó nàng nhanh chóng chạy về. Tư thái như vậy, nếu như muộn nửa nhịp, nữ nhi bảo bối há chẳng phải bị phu quân đánh chết sao?

Thân là đích thứ tử, căn viện mà cả nhà Vương Tông Thụy ở cách tiểu viện của Vương Thủ Triết không xa, chỉ cách vài chục trượng.

Chẳng mấy chốc, trong viện của hắn đã vọng truyền tới tiếng kêu thảm thiết của Vương Anh Tuyền. Cùng với tiếng gào la thảm thiết vang lên kia còn có tiếng đảm bảo và câu xin như “Cha, ta không dám nữa đâu”, “ta chắc chắn sẽ chăm học, tuyệt đối không nghịch ngợm”…

Sau đó, chính là tiếng khóc lóc của Phòng thị: “Vương Tông Thụy, Tuyền nhi cũng là nữ nhi của ta, chàng cứ đánh như thế sẽ xảy ra án mạng đó. Chàng, chàng tên hỗn đản này, lão nương liều với chàng!”

“Tránh sang một bên! Có câu con hư tại mẹ, nếu không phải do nàng, còn có sự nuông chiều của các trưởng bối thân thích bên Phòng thị kia, Vương Anh Tuyền sẽ như thế này?” Vương Tông Thụy lạnh lẽo tức giận quát, cũng vang vọng trời cao.

“Vương Tông Thụy, chàng, chàng dám hung dữ với ta…Ta phải về nhà mẹ, ta sẽ mang Anh Tuyền về nương gia, có ngon thì chàng viết hưu thư cho ta đi.”

“Nàng đòi hưu thư phải không? Được, ta viết cho nàng.”

“Họ Vương kia, bây giờ chàng có bản lĩnh rồi, sắp tiếp quản 【 tổ chức chế tạo liên hợp Trường Ninh 】 trở thành một đại nhân vật, chuẩn bị nhân cơ hội đổi một thê tử khác? Uổng công Phòng Huân Phượng ta theo chàng mấy chục năm, sinh cho chàng hai trai một gái!”

“Không thể thuyết phục, tùy nàng nói sao thì nói.”

“Cha, nương thân, ô ô, đều là lỗi của ta, ta không dám nữa, ta đảm bảo sẽ chăm chỉ học hành, tôn kính mỗi một tiên sinh trong Tộc Học…” Vương Anh Tuyền thật sự sợ rồi, khóc tới xé tim rách phổi, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, e là nhà cũng không còn.

“Còn không phải họa do nha đầu chết tiệt ngươi gây ra, lão tử đánh chết ngươi.” Vương Tông Thụy tức giận nói: “Ta ngay cả nương tử cũng không còn, ta cần nữ nhi như ngươi làm gì?”

“Cũng đúng, nếu không phải nha đầu ngươi suốt ngày chơi bời lêu lổng, cha ngươi sao lại bị đánh thảm như vậy? Phu thê chúng ta ân ái cũng sắp bị ngươi chia rẽ rồi. Phu quân, đưa roi cho ta, ta cũng trút giận.”

Sau đó, Vương Anh Tuyền thành công thu hút hỏa lực, thuận lợi đạt được thành tựu “bị phối hợp đánh” của đời người.

Tiếng khóc la, tiếng kêu thảm của nàng truyền khắp trăm trượng xung quanh, nhanh chóng thu hút rất nhiều tộc nhân của Vương thị tới xem tình hình.

Vỗn dĩ thấy Vương Anh Tuyền khóc thảm như thế, người lớn trong tộc còn không nỡ, muốn đi khuyên.

Nhưng nghe tin Vương Anh Tuyền vì sao bị đánh, thậm chí còn chọc cho Thủ Triết gia chủ và đại phụ Liễu Nhược Lam bất hòa, biểu cảm của bọn họ lập tức nghiêm lại, từng người lặng lẽ về viện của mình, xách hài tử ra tra hỏi tình hình.

Những người có hài tử có thành tích và trạng thái không tệ, người lớn cũng thở phào, lập tức cỗ vũ mấy câu, sau này ra ngoài dĩ nhiên cũng không thiếu khoe khoang.

Những người có hài tử có thành tích và tình hình không tốt kia, lập tức cũng bắt đầu đen mặt đánh hài tử.

Tông Thụy người ta là đích thứ tử của gia chủ, quản giáo hài tử không ổn cũng bị gia chủ đánh thành ra như vậy, nếu là hài tử của nhà ai gây họa, học tập không tốt, truyền đến tai của Thủ Triết gia chủ thì phải làm sao?

Đêm nay, không biết có bao nhiêu hài tử vì tội lớn tội nhỏ và tội trong quá khứ, thậm chí là bất cẩn bước chân trái vào viện đều bị phụ mẫu bắt lấy cơ hội đánh một trận.

Tiếng khóc la của các hài tử nổi lên, kéo dài mãi không ngớt, vang vọng khắp cả bầu trời chủ trạch Vương thị, chấn tan từng đám mây đen trên trời, lộ ra vầng trăng sáng tỏ.

Đêm nay trở thành hồi ức tập thể khó quên suốt đời của các hài tử đồng lứa.

Trong hai nội bộ xã đoàn lớn của Vương thị trong tương lai, trong ghi chép sự kiện lớn truyền thừa của【 Thiên Nữ Minh】và 【 Xuân Thiếu Tổ 】 tiếng tăm lừng lẫy, cũng là minh văn ghi chép Đại Càn Long Xương ngày 21 tháng 9 năm 3216, một đêm “đau khổ” trong lịch sử này.

Mà “các lão tổ cự phách” của Thiên Nữ Minh và Xuân Thiếu Tổ trải qua đêm này, khi hồi tưởng lại đêm đó đều nói đêm đó là 【 Mở màn của đêm đông vô tận 】, 【 Một đêm thanh xuân bất kham rời bỏ ta mà đi】.

Trong ngày tháng dài đằng đẵng, vì một đêm này, cũng sản sinh ra vô số hồng thiên cự tác lưu truyền rộng rãi.