Chương 1181: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1181: Thủ Triết nghiêm túc răn dạy Liễu Nhược Lam (4)

Nữ võ thần Vương Anh Tuyền danh lưu sử sách đang miêu tả chi tiết nỗi đau khổ của đêm nay cùng với sự tôi luyện và ảnh hưởng đến con đường tương lai cuộc đời mà đêm nay mang tới cho nàng vào trong một quyển sách 《 Làm thế nào luyện thành nữ võ thần 》 , từ đó đã đặt ra nền tảng của con đường nữ võ thần.

Mà quyển sách này cũng đã trở thành bảo điển chí thắng của các phụ mẫu “Vọng tử thành long, vọng nữ thành phượng”, ngậm đắng nuốt cay toàn thiên hạ, điểm sáng một ngọn “ánh sáng của đăng tháp” cho bọn họ, chỉ rõ phương hướng cho bọn họ, giúp bọn họ không còn mông lung nữa.

Đương nhiên đây là chuyện sau này.

Mà bây giờ, điều này khiến vô số thiếu niên thiếu nữ hậu thế bỏ ra một đêm trả giá nghiêm trọng, còn chưa trôi qua.

Trong tiểu viện, Vương Thủ Triết nghe giọng nói của các tiểu gia tiểu hộ tập thể đánh hài tử, khóe miệng câu lên ý cười vui vẻ.

Hắn thích thú thưởng thức một ngụm Tiên Trà.

Không dễ gì, không dễ gì.

Vương Thủ Triết hắn vì nền tảng và tương lai của gia tộc, quả thật là vắt hết tâm tư, dốc lòng dốc sức.

Bây giờ gia tộc lớn rồi, các hài tử cũng ngày càng nhiều, dựa vào một mình Vương Thủ Triết hắn sao có thể quản giáo hết? Đặc biệt là càng về sau, theo sự sản sinh đời đời của Vương thị, các hài tử sớm muộn cũng có một ngày sẽ đạt tới hàng ngàn vạn người, bảo hắn quản như thế nào?

Dĩ nhiên nên là nhà nhà góp sức, hộ hộ góp sức, người người phụ trách tương lai của các hài tử.

Tuy lần này Vương Tông Thụy chịu khổ nhưng cũng không oan, ai bảo hắn không dạy nữ nhi tốt?

Có điều, Vương Thủ Triết hiểu rõ, Vương Anh Tuyền thành ra như vậy, nguyên do chủ yếu nhất vẫn là tới từ một đám thân thích Phòng thị ở phía sau lưng nàng ta và Phòng Huân Phượng. Chính là vì sự nuông chiều quá độ của bọn họ mới khiến Vương Anh Tuyền ngày càng vô pháp vô thiên.

Nhưng dù sao Phòng Huân Phượng cũng là con dâu của hắn và Nhược Lam. Thiên hạ này nào có đạo lý công công dạy dỗ con dâu?

Hắn chỉ đành đánh nhừ nhi tử một trận, xem như là giết gà dọa khỉ, thuận tiện dấy lên một làn sóng gió, thổi kèn lệnh cách tân dạy dỗ hài tử trong gia tộc, cũng để cho các tộc nhân ý thức được tính quan trọng của chuyện này.

Vào lúc Vương Thủ Triết đắc ý, Liễu Nhược Lam không biết đã đứng bên cạnh hắn từ lúc nào, trong tay còn bưng canh hạt sen mới vừa làm nóng lại.

“Nương tử, kế hôm nay của vi phu như thế nào? Có xứng với ba chữ ‘đại khí phách’ không?” Vương Thủ Triết vung tay áo, rất có cảm giác thành tựu của “Thủ Triết trí tuệ định cơ nghiệp vạn năm”, sau đó lại nhìn Liễu Nhược Lam nói: “Đương nhiên, chút kỹ xảo này của vi phu, nếu không có nương tử hi sinh hình tượng bản thân phối hợp, quả nhiên không có khả năng thành công.”

Nói xong, hắn bưng canh hạt sen lên uống hết một ngụm, chậc lưỡi, trong lòng không khỏi ấm áp.

Tuy canh hạt sen này có “mùi vị đặc biệt” nhưng nương tử là thật lòng thương hắn, còn đặc biệt hâm nóng lại cho hắn.

Trong lòng hắn lập tức ấm áp, sinh ra động lực vô tận.

Vì tiểu gia hạnh phúc, mọi người ấm áp này, Vương Thủ Triết hắn dù có vất vả mấy, mệt mỏi mấy cũng có đáng là gì?

“Phu quân, chàng đã uống xong canh hạt sen rồi, cũng khoe khoang xong rồi.” Liễu Nhược Lam câu lên một tia lạnh lùng nơi khóe mắt: “Tới lúc tính rồi, chuyện chàng hung dữ với ta.”

“Nương tử…Vi phu là vì Anh Tuyền.” Vương Thủ Triết thầm lạnh sống lưng, lập tức sinh ra dự cảm không lành.

“Nhưng chàng hung dữ với ta.”

Liễu Nhược Lam thong thả tiến tới gần, trong ánh mắt có thêm một tia ác liệt.

“Nương tử à, ta đây là vì các hài tử của Vương thị.” Vương Thủ Triết lùi về sau một bước, đáy lòng chột dạ.

“Ta nói, chàng hung dữ với ta.”

Lãnh ý trên người Liễu Nhược Lam càng thêm nồng đậm.

“Nương tử à, ta đây là vì căn cơ vạn năm của gia tộc! Quan trọng là kế hoạch này là hai chúng ta cùng thương lượng xong rồi, nàng cũng đồng ý rồi.” Vương Thủ Triết cảm thấy bản thân vô cùng oan uổng.

“Ta biết nhưng chàng hung dữ với ta là thật.”

“Liễu Nhược Lam, nàng đừng cho rằng ta dễ ức hiếp, nàng là đại thiên kiêu thứ thiệt, vi phu cũng không phải người dễ chọc.”

“Ha ha, vậy chàng thử xem.” Liễu Nhược Lam cười lạnh.

“Thử thì thử…” Vương Thủ Triết còn cười lạnh.

Sau đó, trong viện của tộc trưởng Vương Thủ Triết truyền ra tiếng đánh nhau binh binh bang bang cùng với một câu thi thoảng hô lên của tộc trưởng đại nhân: “Liễu Nhược Lam, nàng đừng có quá đáng, vi phu đây là đang nhường nàng.”

Sau đó lại một chuỗi tiếng đánh nhau binh binh bang bang, trong đó còn kèm theo từng tiếng kêu thảm đau đớn.

Động tĩnh lớn như vậy dĩ nhiên lại kinh động tới phần lớn tộc nhân.

Rất nhiều tộc nhân đều hoảng hốt, biểu cảm cực kỳ ngưng trọng. Quả nhiên, vì sự giáo dục của các hài tử Vương thị, phu thê gia chủ đã bắt đầu bất hòa rồi.

Thủ Triết gia chủ thật sự quá không dễ gì.

Chỉ đáng tiếc, bọn họ xông lên cũng không giúp được gì.

Các tộc nhân lắng nghe một hồi, đã không nhẫn tâm nghe tiếp, chỉ đành ai về nhà nấy đóng cửa, khép chặt cửa sổ, giả vờ không nghe thấy.

Nghĩ một hồi, bọn họ lại xách hài tử vừa mới đánh một trận ra, lại đánh thêm một trận nữa, cũng xem như là gián tiếp ủng hộ Thủ Triết gia chủ.