Chương 1183: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1183: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (1)

Khi Vương Thủ Triết lắng nghe cũng dở xem tình báo trên giấy, không khỏi chau mày nói: “Người này vừa có trị quốc chi niệm vừa có dụng binh như thần, cộng thêm xuất thân bất phàm, nghe có vẻ thật sự là người ứng cử đại đế hoàn mỹ.”

“Không sai.” Vương Mai gật đầu: “Trước đây, tuy cuộc chiến đế tử còn chưa vén màn, tỉ lệ ủng hộ Hạo quận vương trong nội bộ hoàng thất và hệ thống quân võ rất cao, hơn xa Khang quận vương hiện giờ. Nếu không phải trước khi cuộc chiến đế tử mở màn, ông ấy vừa hay đuổi theo một nhánh quân địch thâm nhập chiến trường ngoại vực, bị phục kích, cuối cùng chết trong chiến trường ngoại vực, nếu không không cần lo lắng cuộc chiến đế tử lần này.”

“Lý lịch và tính cách của ông ấy đều rất tốt.” Vương Thủ Triết tra xem kỹ càng quá khứ của Hạo quận vương, phân tích tính cách của ông ta: “Người này khí phách, có chút ý tứ hùng tài vĩ lược, nếu làm đại đế, Khang quận vương và An quận vương đều không thể bì được. Chẳng trách An quận vương lại sùng bái ông ấy như vậy.”

Trước đó An quận vương nhắc tới “Hạo hoàng huynh”, Vương Thủ Triết đã lưu tâm rồi, liền lệnh cho Vương Mai tiến hành điều tra.

Vương Thủ Triết quen dựa vào tình báo, liệu địch tiên cơ, dĩ nhiên sẽ không bỏ qua chuyện quan trọng như vậy. Đặc biệt là Hạo quận vương này, rõ ràng có ảnh hưởng rất lớn trong quá trình trưởng thành của An quận vương.

“Có thể tra ra ông ta chết trên chiến trường ngoại vực như thế nào không?” Vương Thủ Triết nửa nhắm nửa mở mắt, ngón tay khảy có tiết tấu trên bàn sách: “Chuyện này ít nhiều có chút điểm nghi hoặc. Dựa theo tin tức từ mấy thành tích trên chiến trường của ông ấy để đánh giá, Hạo quận vương này quả thực có tinh thần mạo hiểm, thích binh hành hiểm, thường có kỳ mưu. Nhưng bố cục của ông ta lại vô cùng kỹ càng, hơn nữa ông ta cũng vô cùng rõ sự nguy hiểm của chiến trường ngoại vực, nếu không có lợi ích lớn, tuyệt đối sẽ không dễ dàng đi vào nguy hiểm.”

“Gia chủ, tình báo liên quan tới Hạo quận vương, Long Xương đại đế đã sớm hạ lệnh nghiêm cấm bàn luận, về tình báo lần đó lại càng phong tỏa.” Vương Mai bất đắc dĩ nói: “Gia chủ cho ta thời gian quá ngắn. Nếu cho ta thêm thời gian từ từ điều tra, có lẽ sẽ có thu hoạch.”

Ngừng một lát, trong con ngươi tựa như Vương Ly Dao của Vương Mai bỗng phát quang: “Lẽ nào gia chủ hoài nghi Đức Hinh thân vương nhất mạch thầm giở trò?”

“Không tiện nói. Cuộc chiến đế tử liên quan tới lợi ích quá to lớn, mà ưu thế của Hạo quận vương lại vô cùng rõ ràng, Đức Hinh thân vương nhất mạch đích thực có động cơ gây án.” Vương Thủ Triết nói: “Đương nhiên, đây chẳng qua chỉ là một suy đoán. Vương Mai ngươi có thể thử cẩn thận chứng thực với tiền đề là bảo đảm an toàn.”

“Vì gia chủ, ta có thể dâng hiến tất cả, bao gồm…”

“Chú ý an toàn.”

“Ta nói là bao gồm…”

“Ta nói là chú ý an toàn…”

“Được thôi, ngài là gia chủ, ngài nói là được.” Ánh mắt của Vương Mai âm u: “Lẽ nào là hôm nay ta mặc không hợp thời nghi?”

“…”

Vương Thủ Triết lặng lẽ móc ra cung.

Sau năm nhịp, Vương Mai cực kỳ chật vật xuất hiện bên ngoài tiểu viện.

Nhìn tường viện trước mắt, trong ánh mắt của nàng không có chút nản lòng nào, ngược lại còn tràn ngập tín ngưỡng vô cùng kiên định. Gia chủ à, Vương Mai ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ. Bây giờ ta đã là Thiên Nhân cảnh rồi, thứ có chính là thời gian tiếp tục đợi.

Phải nói Vương Mai này cũng thực sự có bản lĩnh, cũng không biết nàng lấy đâu ra một viên Vô Cực bảo đan, sau khi sử dụng, miễn cưỡng nâng cao tư chất của nàng lên cấp thiên kiêu, trong xung đột, cuối cùng đưa nàng bước vào Thiên Nhân cảnh.

Mà chính vào lúc này, đích thứ tử Vương Tông Thụy của Vương Thủ Triết cũng tới trước tiểu viện, chuẩn bị bẩm báo thành quả học tập mấy ngày này của Vương Anh Tuyền với phụ thân.

Nhưng vừa nhìn thấy Vương Mai, hắn lại giật mình.

Đại tỷ về rồi?

Không đúng, đây không phải là đại tỷ Vương Ly Dao của hắn.

Lúc này, Vương Mai cũng chú ý tới Vương Tông Thụy. Nàng thu lại biểu tình dị thường trên mặt, lộ ra nụ cười ý vị thâm trường với Vương Tông Thụy, hành lễ: “Chào Tông Thụy thiếu gia.”

Sau đó, nàng bay đi.

Vương Tông Thụy lại như bị sét đánh, ngây ra tại chỗ hơn mười nhịp.

Giọng nói thật quen thuộc…Nhớ khi hắn còn nhỏ cũng từng nghe giọng nói này rồi. Đúng, tiểu Tuyết..Chính là nữ nhân giống hệt với tiểu Tuyết kia!

Chính là chuyện đó đã trở thành ác mộng lớn nhất thời thiếu niên của hắn, thế nên sau này khi mấy lần bị mẫu thân đánh, một mực hoài nghi bản thân có phải là nhi tử của phụ thân và tiểu Tuyết hay không.

Hắn đã mất rất lâu rất lâu mới đè ác mộng kia xuống.

Nhưng ác mộng này..Tựa như lại xuất hiện rồi.

Cũng vào lúc này, phía Tây vệ thành Trường Ninh vệ, có một sơn cốc hoang vu.

Sơn cốc này thuộc quan phủ Trường Ninh vệ, thuộc vào một trong những khu vực quân sự, thế gia bình thường và bình dân bách tính đều không được tự tiện xông vào.

Cốc này tên là “Trùng Cốc”, xung quanh phân bố các loại côn trùng kịch độc như rắn rết,…

Bách tính sống gần đó đều coi nơi này là cấm địa, dưới sự giáo huấn của các trưởng bối ở các thế hệ, không dám tiếp cận trong vòng năm dặm quanh sơn cốc.