Chương 1184: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (2)
Hôm nay, bên trên Trùng Cốc lại có hai đạo nhân ảnh từ hướng Trường Ninh vệ, giống như trường hồng quán nhật lăng không bay tới. Uy thế bàng bạc xẹt ngang trời cao, xuyên phá tầng mây, trong bầu trời lưu lại hai đạo dấu vết dài.
Uy thế cỡ này vừa nhìn chính là tu sĩ Thiên Nhân cảnh cao cao tại thượng.
Dù sao thì tuy lão tổ Linh Đài cảnh cũng có thể lăng không nhưng chỉ có thể bay trong thời gian ngắn, không thể nào phi hành khoảng cách xa, uy thế khi ngự không cũng phải kém không biết bao nhiêu lần.
Đợi hai đạo nhân ảnh dừng lại bên trên Trùng Cốc, canh khí hộ thể phát động khi ngự không phi hành tiêu tán, sau đó mới nhìn rõ đó là hai nữ tử.
Một nữ tử trong đó mặc kình trang Huyền Vũ màu vàng tơ, chân đi kiếm hoa, đầu đội lạp quan, trên gương mặt xinh đẹp có anh khí mà nam tử bình thường cũng khó mà có được.
Cho dù nàng ta chỉ là tùy tiện đứng ở đó cũng lộ ra cỗ uy thế cường đại mà bá đạo, anh tư hiên ngang giống như nữ trung hào kiệt.
“Vương Lạc Tĩnh, tốc độ hành sự của ngươi mau một chút.” Nàng ta chắp hai tay sau lưng đứng trên không trung, vừa nhấc tay đã có một cỗ tự tin và ung dung lộ ra cường đại, trong ánh mắt khi nhìn sang nữ tử bên cạnh cũng tràn đầy ngạo nghễ: “Hành động lần này của gia tộc trên danh nghĩa là khai thác ngoại vực, thực tế là để mở đường tiến tới di tích Thần Vũ. Đây chính là cơ hội tốt cho ngươi và ta lập công lao cho gia tộc, biểu hiện cho tốt, tranh thủ tiến vào hàng thứ nhất trong gia tộc. Lần này khai mở di tích tập huấn Thần Vũ, chính là đặt nền tảng đế lộ của ta. Ngươi đừng có trì hoãn quá nhiều thời gian của ta.”
Nữ tử bên cạnh nàng ta có thân hình nhỏ nhắn hơn một chút.
Trên mặt nàng đeo mạn che, trên người mặc một vộ váy xinh đẹp có sắc thái ám trầm, phủ đầy hoa văn phức tạp. Nếu nhìn kỹ vẫn có thể thấy, những hoa văn kia hiển nhiên là rất nhiều trùng độc hung hãn.
Ánh mắt nàng ta thanh lãnh âm u, tựa như một hồ sâu không thấy đáy, mang theo một tia hàn ý: “Ta nhận được thư của sư phụ, tới thăm sư phụ một chút, không cần ngươi đi cùng.”
Hai nữ nhân này chính là thiên kiêu của Trường Ninh Vương thị trong Lũng Tả Học Cung, hai tỷ muội Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh.
Hai người này từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cũng cùng vào Học Cung, tuy hay cãi nhau, không hợp nhau nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, các nàng đã sớm quen cùng nhau phối hợp chấp hành nhiệm vụ rồi, bất luận là đi đâu, gần như đều đi cùng nhau.
Ví dụ như lần này, kỳ thực Vương Lạc Tĩnh không có cố ý cho Vương Lạc Thu biết, nhưng Vương Lạc Thu vẫn theo quán tính đi cùng với nàng ta tới.
Nói xong, Vương Lạc Tĩnh cũng không để ý tới Vương Lạc Thu nữa, trực tiếp bay xuống, đáp đến hung địa trong mắt người thường, bên trong “Trùng Cốc”.
Trùng Cốc quả nhiên là nơi tà dị, rắn độc âm trùng trong cốc nhiều vô số kể.
Nhưng Vương Lạc Tĩnh vừa đáp xuống, các loại trùng độc tựa như là gặp phải khắc tinh, nhao nhao hoảng sợ vạn phần chạy tán loạn, lưu ra một vùng nghỉ chân sạch sẽ cho nàng.
“Lạc Tĩnh cầu kiến sư phụ.”
Vương Lạc Tĩnh chắp tay hành lễ về phía trước, nhẹ giọng mở miệng.
Nhìn căn nhà sàn mang phong cách dị vực ở gần đó, trong ánh mắt nàng lộ ra một tia hoài niệm. Trước khi tới Học Cung, nàng có một nửa thời gian chính là học tập Ngự Trùng thuật cùng với cổ thuật càng thêm phức tạp nguy hiểm với sư phụ Chu Trường Phong ở đây.
Chu Trường Phong chính là Linh Trùng sư do Trường Ninh quan phủ thuê, cả đời cũng đã cống hiến không ít cho Trường Ninh vệ.
Ban đầu, con 【 Xích Cổ Hỏa Thiềm 】do sư phụ Chu Trường Phong tặng cho nàng cũng có ích rất nhiều với nàng. Nếu không có nó, ban đầu e là nàng cũng không thông qua được phó bản Thần Vũ hoàng triều.
Chỉ là sau khi nàng ta tiến vào Vạn Điệp cốc, từng bước học được truyền thừa Vạn Điệp cốc có hệ thống càng nghiêm cẩn, càng toàn diện, những kiến thức mà sư phụ Chu Trường Phong giao cho nàng cùng với các loại độc trùng đều có chút không đủ dùng.
Bây giờ, phần lớn trùng trĩ ban đầu đều đã đào thải, cũng chỉ có Xích Cổ Hỏa Thiềm trưởng thành không tồi vẫn được giữ lại, thi thoảng khi chiến đấu vẫn sẽ lấy ra dùng.
Nhưng cho dù như vậy, Vương Lạc Tĩnh vẫn coi Chu Trường Phong là sư phụ, mỗi lần về Trường Ninh, chắc chắn sẽ tới thăm lão một lát, kể cho lão nghe một số chuyện thú vị trong Học Cung.
“Là Tĩnh nhi tới rồi, vào đi.”
Trong phòng truyền tới giọng nói già nua mà yếu ớt của Chu Trường Phong.
Vương Lạc Tĩnh đẩy cừa vào, nhìn thấy Chu Trường Phong ngồi thiền trên giường trúc đã vô cùng yếu ớt, sắc mặt nàng ta chợt biến, vội vàng tiến lên đỡ lấy: “Sư phụ, người đã xảy ra chuyện gì? Là ai đả thương người?”
“Không sao, chỉ là thọ nguyên đã tận mà thôi.” Chu Trường Phong đã vô cùng già, thần sắc trên gương mặt lại vô cùng tiêu sái: “Tĩnh nhi ngươi đừng quá bi thương. Vi sư đã sống một trăm chín mươi hai năm rồi, đã thuộc dạng sống thọ trong lớp tu sĩ Huyền Vũ Linh Đài cảnh rồi.”
Tuy Vương Lạc Tĩnh cũng hiểu đây chính là quy luật tự nhiên, tu sĩ Linh Đài cảnh không vào Thiên Nhân sẽ thành không, ít nhất có thể sống tới hai trăm tuổi. Nhưng vẫn có một cỗ bi thương nặng nề phủ lấy trái tim.