Chương 1185: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1185: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (3)

“Tĩnh nhi, thời gian của vi sư không còn nhiều nữa.” Chu Trường Phong nhìn Vương Lạc Tĩnh, trong ánh mắt lại lộ ra tư niệm dày đặc, lại tựa như đang xuyên thấu qua nàng nhìn ai đó khác: “Lần này vi sư viết thư gọi ngươi tới, một là nói ngươi biết đại hạn sắp tới, muốn cáo biệt với ngươi. Hai là thời gian này, vi sư nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định truyền thừa nửa bộ【 Thánh Cổ chân pháp 】 trong tay cho ngươi.”

“Chân pháp?” Vương Lạc Tĩnh hơi kinh ngạc: “Sư phụ, sao người lại có chân pháp?”

Chân pháp chính là bí điển tu luyện cực kỳ hiếm có, thông thường được xưng là “công pháp cực phẩm”, tu sĩ Huyền Vũ dựa theo nó tu hành, có thể tiến thẳng lên Thần Thông cảnh.

Thứ gọi là cửu mạch thánh địa chính là vì có chín bộ chân pháp truyền thừa.

Mà ngoài thánh địa cũng chỉ có trong thế gia Tam phẩm trở lên mới tồn tại chân pháp truyền thừa, ngoài ra, muốn có được chân pháp truyền thừa, chỉ có thể nghĩ cách đào quật di tích, nguy hiểm không nói, tỉ lệ có được chân pháp cũng cực kỳ nhỏ, cho dù vận khí tốt thật sự tìm được chân pháp, tỉ lệ là bản khuyết thiếu cũng cực kỳ cao.

Có thể nói, bất cứ một bộ chân pháp nào cũng đều là bảo bối quan trọng dùng để làm truyền thừa nòng cốt trong gia tộc, bây giờ nội bộ Trường Ninh Vương thị cũng không có chân pháp truyền thừa. Cũng chỉ có Vương Ly Dao, vì đã bái Thiên Hà chân nhân làm sư mới có thể tu luyện chân pháp.

Vì vậy, cho dù chỉ có nửa bộ chân pháp cũng tuyệt đối không dễ xem thường.

“Đây là lúc vi sư còn trẻ, thu được ở Nam Cương Man Cổ Tộc.” Trong con ngươi của Chu Trường Phong lộ ra một tia day dứt: “Về ngọn nguồn chuyện này, vi sư đã kể rõ trong hai bức thư, hai bức thư này, một cái là cho ngươi, cái còn lại …”

Nói tới đây, ánh mắt lão nhìn Vương Lạc Tĩnh bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc: “Lạc Tĩnh, ngươi phải hứa với vi sư, đợi sau khi ngươi học xong, nhất định phải mang nửa bộ chân pháp và thư đến Nam Cương một chuyến, đưa nó cho thánh nữ điện hạ của Nam Cương Man Cổ Tộc.”

Nam Cương Man Cổ Tộc?

Trong Tử Phủ Học Cung đã học hơn sáu mươi năm, kiến thức của Vương Lạc Tĩnh đã sớm phi pàm. Dĩ nhiên nàng ta biết, xung quanh Đại Càn vẫn có một số bộ lạc Man Tộc tồn tại, những bộ lạc này có bộ lạc tự phong bế, từ chối giao lưu với Đại Càn, cũng có bộ lạc đã dứt khoát thần phục, còn có một số đã sớm bị hủy diệt.”

Dù sao thì lãnh thổ Đại Càn rộng lớn như vậy cũng không phải tự nhiên, Man Tộc bị tiêu diệt cũng không phải một hai nhánh.

Nam Cương Man Cổ Tộc chính là một nhánh trong Man Tộc.

Quân đội Đại Càn đã nhiều lần muốn tiêu diệt bọn họ nhưng lại vì vị trí địa lý cùng với cổ trùng của đối phương cực kỳ lợi hại mà tuyên bố thất bại.

Vì điều này, Nam Cương Man Cổ Tộc vẫn luôn căm thù người Đại Càn.

Đến vùng đất của Nam Cổ, bao nhiêu nguy hiểm.

Có điều, Vương Lạc Tĩnh niệm tình xưa nghĩa cũ vẫn hứa với lão: “Sư phụ, khi cơ thời cơ phù hợp, ta sẽ thay người chạy tới đó một chuyến.”

Đợi được lời hứa của Vương Lạc Tĩnh, tâm sự cuối cùng Chu Trường Phong cũng xem như xong rồi, cỗ chống đỡ mà ông ta vẫn luôn duy trì đến bây giờ kia cũng tiêu tán.

Sau khi chống đỡ nói vài câu với nàng, ông ta cũng không giữ được mạng nữa, khí tức dần sụp đổ.

Tuy Vương Lạc Tĩnh đau lòng nhưng cũng dựa theo di nguyện của Chu Trường Phong, không tiến hành mai táng lão mà cứ mặc cho vạn ngàn độc trùng mà lão ta nuôi thôn phệ sạch sẽ lão ta và căn nhà sàn.

Cùng khoảng thời gian, Mạc Nam quận, An Bắc vệ.

An Bắc vệ nằm ở phía Tây Bắc của Mạc Nam quận, phía Nam là Tây Hải quận, phía Bắc là Đạt Lạp Đại Hoang Mạc vô biên vô tận. Cả diện tích An Bắc vệ rộng lớn, nhưng dân số cực kỳ thưa thớt, hơn nữa hầu hết nhân khẩu đều tập trung trên thảo nguyên khá gần với khu vực trung tâm Mạc Nam, hướng tiếp giáp gần với Đạt Lạp Đại Hoang Mạc thực sự quá hoang vu, vốn không có bách tích thường trú, chỉ có một số người hái thuốc lấy hái thuốc làm chính mới sẽ thi thoảng đến.

Có thể nói, ở đây gần như đã là nơi hoang vu nhất của Đại Càn.

Thế nhưng, trên vùng đất rộng lớn thư thớt bóng người này, gần biên giới Đạt Lạp Đại Hoang Mạc lại dựng lên một tòa thành trấn lẻ loi.

Nó là thành trấn cung không đúng lắm. Vì nơi này, nó thậm chí còn không có tường thành, so với thành trấn lại giống với một cứ địa do rất nhiều người tụ tập lại mà hình thành.

Trong trung ương của vùng cứ địa này lại là một vùng quần kiến trúc khí thế hùng hậu, phi các lưu đan, rường cột chạm trổ, lộ rõ khí độ khoáng đạt.

Ở cửa chính của quần kiến trúc này đang sừng sững một tòa cổng chào to lớn, trên cổng chào chạm khắc kí hiệu Thương Long đại biểu hoàng thất.

Trên cửa chính treo một tấm biển đế đỏ sơn vàng, bên trên viết vốn chữ lớn “An quận vương phủ”.

Hóa ra tòa phủ đệ này chính là nhà của An quận vương ở An Bắc vệ

Năm xưa, An quận vương lựa chọn An Bắc vệ làm phong địa của bản thân, đích thân khoanh định vị trí quận vương phủ nên đã có một tòa An quận vương phủ này.