Chương 1187: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1187: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (5)

Đây cũng chính là vì bây giờ nhân khẩu của Vương thị đã nhiều mới có thể có phô trương như vậy. Nếu đổi lại là năm mươi năm trước, khi Vương thị thiếu nhân đinh nhất, sợ là Vương Tông An chỉ có thể đơn độc một mình tới, muốn làm việc gì cũng phải đích thân làm, hiệu suất làm việc thấp không nói, còn dễ bị người ta xem thường.

Sau một hồi hàn huyên, hai bên đều giới thiệu qua một lượt nhân vật chủ yếu bên cạnh, Ngô Thành Quân mời Vương Tông An vào quận vương phủ ở.

Dù sao thì lần này Vương thị tới chính là thay thế Vương Thủ Triết tọa trấn An Bắc, giúp đỡ An quận vương Ngô Minh Viễn khai phá Đại Hoang Mạc. Đây là công trình lớn, không phải thứ có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, Vương Tông An chắc chắn phải ở lại An Bắc vệ một thời gian rất dài.

Dĩ nhiên Vương Tông An sẽ không từ chối.

Còn những người mà Vương Tông An mang tới, dĩ nhiên cũng có chỗ ở cho mỗi người, Ngô Thành Quân đã sớm phái người chuẩn bị xong rồi.

Lần này dàn xếp lại, đã tốn hết một canh giờ.

Đợi sau khi tất cả mọi người đều sắp xếp ổn thỏa, Vương Tông An liền nhắc tới muốn gặp An quận vương.

Ngô Thành Quân đã sớm đoán được, lập tức dẫn hắn tới rừng phòng hộ.

Quận vương phủ đi về phía Tây Bắc chưa tới trăm dặm chính là vị trí của Đại Hoang Mạc Tây Bắc.

Ban đầu An quận vương xây dựng quận vương phủ ở đây chính là vì để tất cả mọi người hiểu rõ quyết tâm của mình. Ông ta phải thủ ở đây, tận mắt nhìn Đại Hoang Mạc dần tiêu biến dưới sự trị liệu của mình.

Rất nhanh đã tới rừng phòng hộ thưa thớt.

Vương Tông An đi vào trong sâu trong rừng phòng hộ dưới sự dẫn dắt của Ngô Thành Quân, đi tìm An quận vương.

Cẩm Sơn sư huynh đi theo sau Vương Tông An, lảo đảo cũng tiến vào rừng phòng hộ. Thấy trong rừng có mấy quản viên của quản sự đang cắt dưa cát, chia dưa ăn, hắn cũng không ngại, đi lên kiếm một miếng liền gặm, thuận thế theo mấy quản viên tán gẫu.

Hai bên đều là nhân tài kỹ thuật, dĩ nhiên có chung đề tài nói chuyện. Mới nói được mấy câu, Cẩm Sơn sư huynh đã thành một phần của mấy quan viên kia, không hề xa lạ mà dung nhập vào trong.

Người không biết còn tưởng hắn cũng là quản viên dưới trướng An quận vương.

Lần này, Cẩm Sơn sư huynh cũng là ôm theo “thành ý” tới, hết cách, vì sự hóa hình của Bạch Ngọc Linh Mẫu Đan kia, hắn đã nợ Lục Vi tiểu học tỷ quá nhiều rồi.

Bây giờ hắn chỉ có hai lựa chọn, một là phối hợp với tiểu học tỷ làm đủ loại thực nghiệm đáng sợ kỳ quái, hai là theo Vương thị tới khai phá Tây Bắc vệ làm công trả tiền.

Cho dù dùng mông đưa ra quyết định, hắn cũng kiên định chọn vế sau…

“Tông An bái kiến quận vương.” Một bên khác, Vương Tông An cũng thuận lợi tìm được An quận vương dưới sự dẫn dắt của Ngô Thành Quân, cúi người hành lễ, cung kính nói: “Tông An phụng mệnh của phụ thân tới giúp quận vương một tay.”

Dựa theo vai vế, nữ nhi của An quận vương chính là cháu dâu của Vương Tông An, An quận vương kỳ thực còn thấp hơn một vế so với Vương Tông An. Nhưng dù sao An quận vương cũng là hoàng thất, dĩ nhiên Vương Tông An sẽ không thật sự cậy lớn như vậy, bảo An quận vương dựa theo vai vế xưng hô với hắn. Chỉ có thể gọi theo danh.

“Tông An thiếu tộc trưởng.” An quận vương gặp được Vương Tông An cũng rất vui, vội vươn tay đỡ hắn, nhanh chóng hỏi: “Trước đó Thủ Triết gia chủ có nói, lần này ngươi tới sẽ mang theo một món bảo vật, có thể giúp ta nhanh chóng xây dựng rừng phòng hộ diện rộng. Không biết thứ mà Thủ Triết gia chủ nói rốt cuộc là thứ gì?”

“Chính là cái này.”

Vương Tông An mỉm cười ung dung, sau đó lấy ra một vòng tay cổ xưa từ trong tay áo.

“Tức Nhưỡng Trọc?” An quận vương xuất thân hoàng gia, nhãn lực phi phàm, vừa nhìn đã nhận ra lai lịch của chiếc vòng này nhưng vẫn có hơi nghi hoặc: “Tuy Tức Nhưỡng Trọc trân quý nhưng cũng không giải quyết được khốn cảnh trước mắt của bổn vương. Lẽ nào, trong Tức Nhưỡng Trọc này còn có càn khôn khác?”

“Quận vương minh giám.” Vương Tông An mỉm cười: “Tức Nhưỡng Trọc này chỉ là đồ đựng, thứ mà phụ thân chân chính bảo ta mang tới chính là dị thực trong Tức Nhưỡng Trọc này.”

“Ồ? Không biết là loại dị thực gì?” An quận vương lập tức hưng phấn.

Cẩm Sơn sư huynh vừa nghe thấy lời này cũng hưng phấn, vội vàng bỏ dưa chạy tới muốn xem xem Vương Tông An mang tới cái gì. Lúc đi đường, hắn đã chú ý tới Tức Nhưỡng Trọc trên cổ tay của Vương Tông An, chỉ là hắn hỏi mãi mà Vương Tông An vẫn không chịu nói cho hắn biết rốt cuộc bên trong là gì, khiến hắn ngứa ngáy khó chịu, tò mò không thôi.

Lúc này cuối cùng cũng sắp lộ đáp án rồi, hắn chắc chắn phải xem rõ.

“Quận vương xem là biết.”

Vương Tông An cũng không thừa nước đục thả câu, vươn tay đưa huyền khí vào trong Tức Nhưỡng Trọc.

Bỗng chốc, trên Tức Nhưỡng Trọc nở rộ quang mang, một vòng quang mang màu lục bắn ra từ bên trong, rơi lên mặt đất trước mắt.

Ngay sau đó, vòng quang mang màu lục kia nhanh chóng phồng ra, chớp mắt biến thành một cây đại thụ.

Cây này cao vài trượng, thô to khỏe khoắn, tàng cây xanh biếc như hoa cái xòe ra, Ất Mộc linh khí nồng đậm đang lan tràn trong không khí.