Chương 1188: Cuộc chiến đế tử! Vương thị tham gia toàn diện (6)
Bất tri bất giác, lấy cây này làm tâm, cây con trong phạm vi vài chục dặm xung quanh đều tựa như được tiêm thuốc trợ tim, lập tức chấn hưng tinht hần, lá cây vốn tả tơi cũng rạng rỡ ra sức sống.
Ngay cả không khí xung quanh cũng tựa như biến thành tươi mới mấy phần.
“Cây, cây Trường Sinh?”
Cẩm Sơn sư huynh kinh ngạc tói mức tròng mắt sắp rớt ra.
Tông An lấy đâu ra cây Trường Sinh? Lẽ nào là cây của Lục Vi tiểu học tỷ? Lẽ nào lời đồn là thật, Tông An thật sự là con của Lục Vi tiểu học tỷ…
Nhưng không đúng, hắn từng nhìn qua cây Trường Sinh kia của Lục Vi tiểu học tỷ, to hơn cây này rất nhiều. Lẽ, lẽ nào nói…
Cẩm Sơn sư huynh bỗng nhớ tới gì đó, ánh mắt lập tức trừng lớn.
“Bẹp!”
Dưa cắt trong tay hắn rơi xuống đất, cả người như sét đánh.
Một trong thập đại câu đố chưa có lời giải rất rất lâu vang dội ở Trường Xuân cốc, “Câu đố về sự biến mất của linh chủng cây Trường Sinh”, bây giờ cuối cùng đã chính thức có đáp án.
Tông An sư đệ ơi Tông An sư đệ, cư nhiên ngươi lại nhân lúc tất cả chúng ta không chú ý, lặng lẽ đoạt lấy linh chủng cây Trường Sinh tới tay? Ngươi thật sự đã lừa chúng ta quá thảm quá thảm…”
Ánh mắt hắn âm u, biểu cảm kia tựa như Vương Tông An đã cướp đi nữ thần hắn đã thầm thích trăm năm vậy…
Dưới ánh nhìn chăm bẳm âm u của Cẩm Sơn sư huynh, lúc này Vương Tông An đang dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cây Trường Sinh.
Từ sau khi hắn có được linh chủng cây Trường Sinh, hắn vẫn luôn dốc lòng bồi dưỡng kết nối tình cảm, cho tới sau khi thăng cấp Thiên Nhân cảnh, hắn đã tế luyện nó thành linh thực bản mệnh.
Sau khi trở thành linh thực bản mệnh, không dám nói là một người một cây chính là tâm ý tương thông rồi, nhưng cũng không giống với linh thực bình thường. Vương Tông An có thể cảm giác rõ ràng hỉ nộ ái ố của nàng cùng với các loại tình cảm nhỏ nhặt.
Đừng thấy bây giờ nàng chỉ cao có vài trượng nhưng tâm huyết và tài nguyên để bồi dưỡng tới bây giờ, nói ra thì là một mớ nước mắt chua sót, còn mệt hơn việc nuôi con cái.
“Rào rào.”
Trong gió Tây Bắc gào thét ở Đại Hoang Mạc, cây Trường Sinh khoan khoái đung đưa lá cây, từng phiến lá cây Trường Sinh xanh biếc như ngọc, tỏa ra sinh cơ nồng đậm.
Nhánh cành dồi dào sinh cơ cũng thân mật cọ tới cọ lui trên người Vương Tông An, tựa như nữ nhi bé bỏng đang làm nũng với phụ thân.
“Được rồi được rồi, Anh Lưu, khoảng thời gian này bỏ ngươi trong Tức Nhưỡng Trọc ủy khuất cho ngươi rồi.” Vương Tông An sủng chiều vỗ về cây Trường Sinh “Vương Anh Lưu”, ngữ khí dịu dàng ấm áp tựa như nói chuyện với hài tử của mình: “Ta chắc chắn sẽ thêm bữa cho ngươi, bồi thường cho ngươi.”
Vương Anh Lưu vô cùng vui vẻ, Ất Mộc linh khí lại lan tràn ra lần nữa khiến người ta hô hấp đều cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Không giống với những sư huynh có tư tưởng không lành mạnh trong Trường Xuân cốc, Vương Tông An vẫn luôn coi mầm non cây Trường Sinh là nữ nhi mà chăm sóc.
Thậm chí, hắn còn đặc biệt báo với phụ thân, đặt cho nàng cái tên “Vương Anh Lưu”, chuyên môn ghi vào trong tộc phổ.
Vừa nghĩ tới những sư huynh không lành mạnh, Vương Tông An không nhịn được liếc Cẩm Sơn sư huynh một cái.
Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm Vương Anh Lưu như ngốc dại, Vương Tông An lập tức cảnh giác, nhìn Cẩm Sơn sư huynh như phòng trộm nói: “Cẩm Sơn sư huynh, ta đã giúp huynh trả nợ cho Lục Vi học tỷ. Vì lịch sử chồng chất trước đó của huynh, vẫn phiền huynh trách xa nữ nhi của ta một chút. Nếu không, ta lập tức trói huynh lại, gửi trả cho học tỷ.”
“Nữ nhi?”
Cẩm Sơn sư huynh dùng ánh mắt như nhìn biến thái nhìn Tông An, kinh thán không thôi. Cẩm Sơn ta đã đủ đáng khinh rồi, không ngờ Tông An ngươi càng…
“Cút ra xa mười trượng!” Vương Tông An trước giờ có tính tình tốt, dưới ánh mắt như vậy cũng không khống chế được mà nổi giận: “Dám tiếp cận nữ nhi của ta trong vòng mười trượng, đừng trách ta không niệm tình cũ.”
Cẩm Sơn sư huynh run rẩy đáy lòng, vội vàng lui ra xa hơn mười trượng.
Sau đó, Vương Tông An bắt đầu nói chuyện thầm thì với Vương Anh Lưu, thi thoảng còn dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Cẩm Sơn.
Thần tình kia tựa như đang dặn dò nữ nhi, nhất định phải cách cái tên biến thái đáng khinh kia xa một chút, hễ hắn dám tới gần thì cứ đánh chết, tuyệt đối đừng khách khí, không đánh lại thì gọi cha, cha tới đánh chết hắn.
“Xào xạc…”
Vương Anh Lưu khua nhánh cành, tạo động tác nhánh cây khinh bỉ với Cẩm Sơn sư huynh ở phía xa.
Cẩm Sơn sư huynh ở đằng xa sắp khóc rồi. Tông An đại thiếu gia ngươi lặng lẽ bắt cóc tiểu bảo bối của Trường Xuân cốc chúng ta đi cũng thôi đi, còn dạy nàng khinh bỉ ta…
Cuộc đời của Cẩm Sơn ta, tại sao toàn là bi kịch?
Tông An ơi Tông An, đại thiếu gia sở hữu cuộc đời hoàn mỹ như ngươi sao có thể hiểu được chua xót và đau khổ của Cẩm Sơn ta?
Vào lúc xung đột dịu lại, An quận vương Ngô Minh Viễn và tiểu quận vương Ngô Thành Quân cũng đều từ trong chấn kinh dần hồi thần lại.
Vì khu rừng phòng hộ này, Ngô Minh Viễn và Ngô Thành Quân đã từng nhiều lần đến Trường Xuân cốc, há lại không nhận ra cây Trường Sinh?