Chương 1189: Vương thị thêm Tử Phủ! Thanh Giao hóa rồng (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1189: Vương thị thêm Tử Phủ! Thanh Giao hóa rồng (1)

Được lắm, không ngờ Vương thị lại hào phóng như vậy, ngay cả linh thực cây Trường Sinh cũng lấy ra/

Phải biết cả Đại Càn quốc cũng chỉ có một cây Trường Sinh ở Lũng Tả Tử Phủ Học Cung.

Ngay cả Thúy Vi nhất mạch, một trong chín mạch thánh địa, ở những phương diện khác đều áp đảo Trường Xuân cốc, chỉ riêng ở mặt này, bọn họ vẫn không bằng Trường Xuân cốc.

“Tốt, đa tạ Tông An thiếu tộc trưởng đã ủng hộ to lớn.” An quận vương vui sướng hành lễ nói: “Có sự gia trì của cây Trường Sinh, rừng phòng hộ của chúng ta có thể nhanh chóng trưởng thành, tỉ lệ sống của mầm cây cũng chắc chắn có thể có sự nâng cao rất lớn.”

Phải biết, trong rừng phòng hộ bây giờ, cây con mới trồng xuống vẫn chỉ có tỉ lệ sống khoảng một phần ba. Bây giờ, vùng rừng phòng hộ này đã trải qua nhiều lần trồng dặm, mới miễn cưỡng thành hình. Cây Trường Sinh này có thể nói là giúp ông ta rất lớn.

“Điện hạ khách khí rồi.” Vương Tông An vội đỡ An quận vương, cười nói: “Hai nhà chúng ta chính là thông gia, giúp đỡ lẫn nhau vốn là điều nên làm. Huống chi gia phụ đã quyết ý ủng hộ An quận vương, ắt sẽ dốc hết sức. Có điều Anh Lưu vẫn còn nhỏ, phạm vi Trường Sinh phủ lên vẫn khá nhỏ, cần quy hoạch một tuyến đường cho nàng, bố trí trước Linh Thạch trấn giúp nàng bổ sung hấp thu.”

“Linh Thạch trận?” An quận vương nghiêm mặt lại, có điều lập tức trịnh trọng nói: “Được, chuyện này giao cho ta giải quyết, ta nghĩ cách xoay xở…”

Tiểu quận vương Ngô Thành Quân ở bên cạnh nghe vậy lại run rẩy trong lòng, sắc mặt không khỏi tự chủ căng chặt.

Tuy cây Trường Sinh tốt, có thể tăng tốc độ trưởng thành của rừng phòng hộ nhanh, tỉ lệ sống cao, tăng tốc độ hình thành ốc đảo nhưng cái giá bỏ ra lại là đầu tư lượng lớn linh thạch…

Chỉ nghĩ thôi, Ngô Thành Quân đã đau đến khó thở.

Bây giờ, An quận vương phủ vì thực hiện lý tưởng vĩ đại của phụ thân hắn, tiền có thể đập vào đã sớm đập hết rồi, rất nhiều gia sản tổ truyền cũng bán đi.

Đường đường là An quận vương phủ, ngoại trừ một trạch tử to lớn xinh đẹp ra, gần như chỉ còn lại một cái sườn trống.

Cho dù là Ngô Thành Quân nghĩ hết cách, tiết kiệm mọi mặt cho quận vương phủ, cũng không gánh được một phụ thân phá sản tiêu tiền như nước…Thời đại này cái gì quý nhất? Đương nhiên là lý tưởng…

“Điện hạ không cần lo.” Vương Tông An thu vào mắt, bất động thanh sắc nói: “Lần này tới An Bắc vệ, ta đã mang đủ một vạn linh thạch hạ phẩm, đủ cho Anh Lưu dùng mấy năm. Linh thạch sau đó, phụ thân đã phái người thu mua trường kỳ, trong thời gian ngắn không cần lo lắng vấn đề tiêu hao linh thạch.”

Được lắm, vung tay liền cho ra một vạn linh thạch, đó là giá trị trăm vạn càn kim! Vương thị cũng suy nghĩ tới lượng linh thạch sau này nữa.

Phụ tử An quận vương nhìn nhau, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Ngô Thành Quân càng rất không có tiền đồ thở phào.

Có thể dễ dàng tiện tay lấy ra trăm vạn càn kim, nội tình của Trường Ninh Vương thị này càng thâm hậu hơn trong tưởng tượng.

Phải biết, An quận vương phủ của bọn họ bây giờ, vì chi tiêu quá lớn mà thu nhập quá ít, lấy ra một lần một trăm vạn càn kim cũng đã có chút nghèo túng rồi.

“Đây…” Sắc mặt An quận vương hơi lúng túng, thấp giọng nói: “Tông An thiếu tộc trưởng, Vương thị các người mang tới nhiều nhân tài và tài nguyên như vậy tới, ủng hộ cho kế hoạch của ta, ta đã rất cảm kích rồi. Lại để các ngươi tự bỏ ra linh thạch…Bỏ đi bỏ đi, hay là đền vào sính lễ của Ức La đi.”

Khi nói lời này, An quận vương đã có hơi nóng mặt, tựa như bán đi nữ nhi vậy. Nhưng ai bảo An quận vương phủ bây giờ quá nghèo, có câu người nghèo chí thấp, ngựa ốm lông dài, ngay cả nói chuyện cũng không có khí lực.

“Điện hạ.” Vương Tông An lắc đầu, thần sắc vẫn ôn nhuận như nước: “Sính lễ chính là sính lễ, há có thể trộn vào mà nói? Sính lễ của Ức La, gia phụ đã bắt đầu chuẩn bị rồi, chắc chắn sẽ không bôi nhọ thân phận của tiểu quận chúa.”

“Ngoài ra, gia phụ từng nói, chuyện tiền nong thì điện hạ không cần lo. Cuộc chiến đế tử cũng không phải một sớm một chiều, điện hạ chỉ cần dốc sức vào trong việc tăng tốc độ phát triển của An Bắc vệ là được, chúng ta cần nhanh chóng lấy được chút thành tích.”

“Được, được, được.” An quận vương hơi kích động, bắt lấy tay của Vương Tông An nói: “Ngô Minh Viễn ta chắc chắn sẽ không cô phụ hi vọng của Thủ Triết gia chủ dành cho ta. Tông An, tiếp theo chúng ta hãy cùng nhau thể hiện kỳ tích cho thế nhân.”

Trước kia, khi nói chuyện với Vương Thủ Triết, ông ta vui vì bản thân có thể gặp được một người có chí đồng đạo hợp, nhưng ông ta thật sự không ngờ, Vương Thủ Triết sẽ lại mang tới sự hỗ trợ và giúp đỡ to lớn như vậy cho ông ta.

“Điện hạ đừng gấp, ở đây còn có một số hạt giống do gia phụ giao cho ta mang tới.” Vương Tông An nói xong, lại móc ra một số hạt giống bé nhỏ: “Đây là Mục Túc Thảo nhánh dài, bộ rễ của nó cực kỳ phát triển, có thể đâm sâu vào trong lòng đất, có thể biến nhiệt thích ứng nhiệt độ, cực kỳ phù hợp trồng trong đất hoang mạc, dùng để cố định cát phòng cát, và sản xuất thức ăn nuôi dưỡng bò cừu. Lâu dần, còn có thể từng bước cải thiện phẩm chất của đất, có thể làm cây trồng tiền đồn trị lý ruộng đất cát rộng lớn.”