Chương 1195: Đồng học của ta là rồng (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1195: Đồng học của ta là rồng (1)

Chẳng qua con tiểu Thanh Long này đáng yêu thì đáng yêu nhưng đại khái là vì lòng tự tin do thực lực tăng lên mang lại, khiến nàng ta có hơi phiêu.

Nàng cư nhiên dùng đuôi vỗ vỗ vai của Vương Thủ Triết nói: “Sau này Vương thị chúng ta dựa vào ta che chở. Chỉ cần các ngươi cung phụng ăn uống thật tốt cho bổn tiểu thư, trong hai trăm năm, bổn tiểu thư bảo vệ các ngươi bình an vô sự. Còn sau hai trăm năm…Ừm, vậy phải xem ngươi biểu hiện, nếu hầu hạ bổn tiểu thư tốt, bổn tiểu thư chưa chắc không thể suy nghĩ sẽ gánh vác linh thú trấn tộc của Vương thị trường kỳ, tiếp tục che chở Vương thị.”

Giọng nói của nàng ta vẫn yểu điệu, mơn mởn như thế, lời nói ra lại mang vẻ bề trên, lão khí hoành thu, lộ ra cỗ khí tức như sơn đại vương.

Lời này vừa nói ra, Hỏa Hồ lão tổ lập tức dựng lông, lông hồ ly màu đỏ lửa dựng lên từng cọng, khí thế đại thịnh: “Tiểu Thanh Long, ngươi nói như vậy là định tạo phản sao?”

Tiểu Thanh Long mini run người, tựa như nhớ ra chuyện gì đó đáng sợ. Nhưng sau đó, nàng lập tức phản ứng lại, bây giờ nàng đã đột phá Thất giai, còn sợ con hồ ly thối này làm gì?

Ngay sau đó, nàng nhanh chóng duỗi lưng, nhe nanh múa vuốt không chịu yếu thế: “Hồ ly thối, dựa theo linh khế, ta mới là linh thú trấn tộc của Vương thị. Ngươi là linh thú ngoại tộc, dựa vào cái gì quản chuyện trong nội bộ Vương thị chúng ta?”

“Ta là thê tử chưa vào cửa của Thủ Triết ca ca, ngươi chỉ là một linh thú làm công ký linh khế, nói về địa vị ngươi phải gọi ta một tiếng chủ mẫu.” Hỏa Hồ lão tổ bị chọc tức tới toàn thân bừng bừng lên hỏa diễm đáng sợ, ngay cả móng vuốt cũng từ trong đệm thịt nảy ra: “Xem ra là bổn lão tổ giáo huấn ngươi không đủ nghiêm khắc rồi.”

“Ngươi đã nói là chưa vào cửa rồi, còn tính cái gì mà chủ mẫu? Còn đánh nhau…Hắc hắc hắc, tới nào, ai sợ ai?” Tiểu Thanh Long mini toàn thân khuấy động lên từng trận lốc xoáy năng lượng màu thủy lam, râu rồng phất phơ, uy phong lẫm liệt: Hồ ly thối ngươi nhân lúc bổn tiểu thư còn chưa hóa rồng, liều mạng ức hiếp ta, bây giờ chúng ta đồng giai tầng rồi, bổn tiểu thư còn sợ ngươi chắc?”

“Câm miệng hết.”

Vương Thủ Triết day day huyệt thái dương, bị các nàng cãi tới mức đau đầu.

Một con hồ li mang tâm thái thiếu nữ đáng yêu đã đủ khó hầu hạ rồi, lại tới thêm một con tiểu Thanh Long bạo lực kiêu ngạo, hở tí là cãi nhau, cuộc sống này thật sự quá kích thích rồi.

“Hừ, ta nghe lời của Thủ Triết ca ca, ngoan nhất nhà.” Hỏa Hồ lão tổ ngó mắt nhìn sắc mặt của Vương Thủ Triết, ngoan ngoãn thu lại hỏa diễm, chạy vào lòng Vương Thủ Triết.

“Hừ, nể mặt gia chủ của Vương thị chúng ta, ta tạm thời tha cho ngươi một lần.” Tiểu Thanh Long mini tùy tiện quơ mong vuốt rồng mini, ngữ khí kiêu ngạo.

May mà nàng ta vẫn cực kỳ coi trọng linh khế mà nàng ta dùng danh nghĩa tổ long để thề, trong xương cốt đã nhận định bản thân là linh thú trấn tộc của Vương thị. Trong linh khế cũng có một điều như thế, phải tôn trọng gia chủ Vương thị, trong lúc hưởng thụ cung phụng của Vương thị, phải tùy thời tiếp nhận mệnh lệnh của gia chủ, không được làm trái mệnh lệnh của gia chủ, cho nên lời nói của Vương Thủ Triết vẫn có hữu dụng.

Chẳng qua tiếp nhận thì tiếp nhận, thái độ kia kiểu cứ vậy đi.

“Nguyên Thủy Thanh Long, đầu tiên chúc mừng ngươi hóa rồng thành công.” Thấy hai linh thú không cãi nhau nữa, gân xanh ở thái dương của Vương Thủ Triết cũng lặn đi, hắn điều chỉnh biểu cảm, cười híp mắt nhìn tiểu Thanh Long mini: “Ngươi còn nhớ không, lúc ký linh khí đã ăn một quả?”

Tiểu Thanh Long ngẩn ra, biểu cảm ngây thơ gật đầu: “Nhớ, quả đó giòn giòn ngọt ngọt, rất ngon. Nếu ngươi vẫn còn thì cho ta mấy sọt, ta giữ lại ăn dần.”

“Quả đó tên là 【 Cửu U Thị Huyết Ma Chủng 】, là do ta đã tiêu tốn rất nhiều thời gian mới gây trồng ra. Nếu ngươi thích ăn, ta có thể dành thời gian gây trồng mấy quả, bảo đảm hài lòng ngươi.” Biểu cảm của Vương Thủ Triết nghiêm chỉnh, khóe miệng lại mang theo một tia cười ý vị thâm trường.

“Tên, tên của quả này nghe có vẻ, hình như không giống như quả đứng đắn…” Tiểu Thanh Long chớp đôi mắt to màu vàng ận nước, đáy lòng sinh ra một cỗ dự cảm không hay: “Không có độc đấy chứ?”

“Độc, đương nhiên không có.” Vương Thủ Triết lắc đầu phủ định, nhưng còn chưa đợi tiểu Thanh Long thở phào, hắn đã kiên nhẫn giải thích: “Điểm trân quý của nó nằm ở chỗ ‘Linh hạch ma chủng’ trong thịt quả, một khi ăn vào trong bụng, ma chủng sẽ ký sinh sâu trong dạ dày.”

“Sau, sau đó…” Tiểu Thanh Long đảo quanh đồng tử, lắp bắp nuốt một ngụm nước bọt.

“Sau đó, chỉ cần một ý niệm của ta, linh hạch ma chủng sẽ đâm rễ phát mầm trong dạ dày của ngươi, trên rễ cây mọc đầy gai sẽ cắm vào bụng của ngươi.” Biểu cảm của Vương Thủ Triết rất sinh động, tựa như kể chuyện với các hài tử thường ngày, sống động như thật: “Chúng sẽ hút lấy khí huyết của ngươi, dùng nó làm chất dinh dưỡng từ từ, từ từ lớn lên. Đến chừng đó, khí huyết mà ngươi ăn nhiều bao nhiêu, tốc độ sinh trưởng của nó sẽ càng nhanh bấy nhiêu. Những cọng rễ giống như vòi, sẽ từ từ khuếch tan trong huyết quản của ngươi…Trong cơ thể của ngươi sẽ mọc đầy rễ của linh hạch ma chủng.”