Chương 1196: Đồng học của ta là rồng (2)
“Đừng, đừng nói nữa.” Tiểu Thanh Long lơ lửng trên không trung sợ hãi, loạng choạng gần như sắp ngã vào trong Thâm Thái Hồ.
“Theo sự vươn dài của rễ ngươi sẽ ngày càng đau đớn, ngươi cũng sẽ ngày càng đói khát.” Vương Thủ Triết bất vi sở động, tiếp tục nói: “Cơn đói kịch liệt sai khiến, ngươi sẽ bắt đầu điên cuồng ăn, nhưng cho dù ngươi ăn tới mức bụng sắp vỡ thì cũng vô dụng.”
“Vì những thực vật kia, toàn bộ đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng của Cửu U Thị Huyết Ma Chủng. Cuối cùng, nó sẽ chiếm lấy thân thể ngươi, điên cuồng thôn phệ huyết nhục, long cân, xương cốt, da, còn có những tấm vảy xinh đẹp kia của ngươi.”
“Cuối cùng, nó sẽ mọc thành một Ma thụ hùng vĩ trong thi thể của ngươi. Ta nghĩ, đến chừng đó nếu chặt nó, dùng chất gỗ của nó làm ghế chắc chắn rất bền.”
Giọng nói của Vương Thủ Triết tựa như lời thì thầm của ác ma, miêu tả từng cảnh tượng dọa người.
“Đừng! Ta không muốn, ta không muốn bị Ma chủng hạch ăn mất, ô ô ô, đáng sợ quá, ta không muốn biến thành ghế!” Tiểu Thanh Long bị dọa tới mức khóc lớn: “Ngươi là đồ xấu xa! Ta không tin! Chắc chắn là ngươi đang lừa rồng!”
“Không tin? Vậy thì thử xem.”
Vương Thủ Triết búng ngón tay vang “tách”, thanh âm trầm thấp, niệm đọc tựa như đang triệu hoán gì đó: “Cửu U Thị Huyết Ma Chủng linh hạch, ngươi nghe thấy lời gọi của ta chứ? Thời cơ đã chín muồi, bắt đầu đâm rễ nảy mầm đi.”
Bỗng dưng!
Tiểu Thanh Long trợn mắt, tựa như bị điểm huyệt, toàn thân cứng ngắt tại chỗ.
Nàng có thể cảm nhận được rõ ràng, trong bụng có cái gì đó sống dậy, đang từng chút một nhúc nhích, đâm chọt da bụng của nàng, tựa như đang bén rễ trong bụng của nàng.
Cảm giác đó không phải rất đau nhưng nó giống như một công tắc khiến nàng bất giác bắt đầu liên tưởng tới những cảnh tượng đáng sợ mà Vương Thủ Triết miêu tả, điều này khiến tiểu Thanh Long sụp đổ tại chỗ.
Gương mặt rồng móp méo, râu rồng của nàng rũ xuống, nước mắt không ngừng chảy ra hai bên.
Kiếp rồng của người ta mới vừa bắt đầu, ô ô, lẽ nào cứ kết thúc thảm thiết như vậy sao? Ô ô ô, người ta không muốn chết, ô ô ô…
Nàng càng nghĩ càng khóc, càng khóc càng thảm, hơi nước trong bầu trời không ngừng tụ lại, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời Thâm Thái Hồ ngày càng dày, chẳng mấy chốc đã “ào ào ào” đổ mưa lớn.
Vương Thủ Triết và Hỏa Hồ lão tổ lặng lẽ nhìn nàng ta khóc lóc và phát tiết như thế, ánh mắt đồng tình.
Cho dù là thế giới của người trưởng thành, sụp đổ cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt. Càng đừng nói là tiểu Thanh Long nàng ta quá nhỏ, vẫn còn là tiểu bảo bảo vừa hóa rồng, không tiếp nhận được sự tàn khốc của thế giới hiện thực cũng bình thường.
Khóc đi khóc đi, khóc mãi rồi sẽ quen và tiếp nhận.
Trận khóc này kéo dài suốt nửa canh giờ, mưa lớn xung quanh cũng đã đổ hơn nửa canh giờ. May mà mặt hồ Thâm Thái Hồ rộng lớn, nước cũng đủ sâu, nếu không mực nước sẽ tăng vọt lên.
Loại thiên phú thần thông này của Nguyên Thủy Thanh Long, nếu sung quân tới An Bắc vệ giúp An quận vương trồng rừng, ngược lại là một mãnh tướng.
Có điều vấn đề chủ yếu nhất của An Bắc vệ, kỳ thực là hàm lượng hơi nước trong không khí quá ít, cho dù tiểu Thanh Long thật sự tới thi triển thần thông Hành Vân Bố Vũ, cũng rất khó có hiệu quả và uy thế này.
Nếu không, với thân phận của An quận vương, muốn mượn một con rồng có thể Hành Vân Bố Vũ cũng không phải là chuyện không làm được.
Ban đầu, những thế gia đỉnh cấp kia thử khai phá Đại Hoang Mạc cũng chưa chắc không thử qua cách này, chỉ là khả năng cao là thất bại mà thôi.
Ngoài ra, trải qua quan sát của Vương Thủ Triết, thần thông bạo vũ này của nàng ta thật sự chỉ là đổ xuống một trận mưa lớn, khác với lực sát thương của “Huyền Thủy Thần Thông” của Vương Ly Dao.
“Huyền Thủy Thần Thông” là thần thông công phạt dùng trong chiến đấu chân chính, mà thần thông hành vận bố vũ của Nguyên Thủy Thanh Long giống như dùng để chế tạo hoàn cảnh có lợi.
Nhưng cũng không thể nói thần thông này không lợi hại, mà phải xem dùng như thế nào. Nếu là ở nơi dày đặc hơi nước như Khánh An quận, có thể tụ tập mấy Nguyên Thủy Thanh Long cùng Hành Vân Bố Vũ, chưa biết chừng có thể nhấn chìm quận thành của Khánh An quận.
“Nhân…Vương…Gia…” Sau hơn nửa canh giờ, tiểu Thanh Long khóc mệt cuối cùng cũng nấc nghẹn dừng khóc, chớp đôi mắt rồng vàng rực kia, điềm đạm đáng yêu nhìn Vương Thủ Triết: “Căn bệnh này của ta còn cứu được không?”
Nàng ta muốn gọi Vương Thủ Triết là “nhân loại” nhưng lại sợ hắn cảm thấy bị súc phạm, gọi Vương Thủ Triết thì lại cảm thấy không đủ thân cận, gọi gia chủ thì lại có hơi thẹn miệng, chỉ đành lắp bắp nhảy xưng hô.
“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sau hai trăm năm, ta sẽ lấy nó ra.” Vương Thủ Triết xoa đầu rồng của nàng, cười rất hòa nhã: “Tiểu Thanh Long, ngươi chưa thoát ly khỏi dã tính, ta chỉ có thể bỏ Khẩn Cô Chú cho ngươi.”
Mệnh môn bị nắm giữ, tiểu Thanh Long lập tức trở nên ngoan ngoãn nghe lời. Nàng dùng sừng rồng cọ cọ Vương Thủ Triết nói: “Khẩn Cô Chú là gì?”
“Đây là một câu chuyện, sau này từ từ kể cho ngươi nghe. Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi không làm loạn, ta đảm bảo sẽ không ức hiếp ngươi.” Vương Thủ Triết từng chăm rất nhiều đưa trẻ, đứa trẻ nghịch ngợm nào cũng từng gặp qua, xử lý trẻ nghịch đã sớm chắc tay. Hơn nữa sau khi xử lý xong còn dỗ trẻ, cũng là thủ đoạn phong phú, có thể nói là cấp đại sư.