Chương 1197: Đồng học của ta là rồng (3)
“Vậy thì tốt quá rồi, bổn, ta thích nghe kể chuyện nhất. Lão tổ tông trong đại trạch chúng ta thích kể chuyện cho ta nghe nhất.” Trong hốc mắt của tiểu Thanh Long vẫn còn vươn lệ, khuôn mặt lo lắng nhưng đã lập tức biến mắt tăm, thích thú nói: “Vậy sau này, ta sẽ giống như con hồ ly thối kia, gọi ngươi là ‘Thủ Triết ca ca’ đi.”
“Không được không được!” Hỏa Hồ lão tổ tức giận quát lên, giơ bốn móng vuốt chặt chẽ bảo vệ Vương Thủ Triết: “‘Thủ Triết ca ca’ là xưng hô riêng của ta, ngươi phải đổi cái khác.”
Thấy dáng vẻ nóng nảy tới bại hoại của nàng, nếu tiểu Thanh Long không đồng ý, chưa biết chừng nàng ta sẽ liều mạng.
“Vậy ta phải làm sao?” Tiểu Thanh Long hơi sầu.
Tuy bây giờ nàng không sợ hồ ly nhưng dù sao cũng vừa hóa thành Thanh Long, tích lũy còn chưa đủ, rất nhiều huyết mạch thần thông vẫn chưa vận dụng thành thục. Nếu thật sự đánh nhau, khả năng cao nàng vẫn không phải là đối thủ của hồ ly.”
“Hay là, ngươi gọi ‘cha’ đi.” Hỏa Hồ lão tổ đảo mắt, đưa ra chủ ý: “Dù sao thì tiểu Thanh Long ngươi vẫn chưa lớn, hơn nữa ta nghe nói chủng tộc các ngươi là từ trong trứng nở ra, hầu hết không biết phụ mẫu thân sinh là ai, thật đáng thương.”
Cha cũng có thể gọi bậy?
Vương Thủ Triết trợn mắt với chủ ý của Hỏa Hồ lão tổ.
Nói giống như ngươi biết phụ mẫu của mình là ai vậy.
Hung thú Linh Đài cảnh trước đó không có ý thức, hành sự vốn đều dựa theo bản năng, chỉ có sau khi tói Thiên Nhân cảnh, năng lực suy nghĩ mới dần đạt tới tiêu chuẩn gần với con người, mà ký ức trước đó thông thường đều khá mơ hồ, không biết phụ mẫu là ai hoàn toàn là tình huống bình thường.
“Chủ ý hay, chủ ý hay.”
Tiểu Thanh Long chẳng hề cảm thấy lời của Hỏa Hồ lão tổ có vấn đề, ngược lại cảm thấy rất có đạo lý.
Nàng tỉ mỉ nhìn Vương Thủ Triết, còn chìa mũi ngửi ngửi trên người Vương Thủ Triết, một đôi mắt vàng ngày càng sáng lên: “Ta ngửi được khí tức viễn cổ từ trong huyết mạch của ngươi, còn có hương vị của đồ đằng. Không tệ không tệ, ta tuyên bố, sau này ngươi chính là cha ta.”
Dáng vẻ thích thú kia không giống là giả, có lẽ là phát ra từ niềm vui trong nội tâm.
“Được thôi.” Vương Thủ Triết chần chừ một lúc, sau đó bất đắc dĩ sờ đầu rồng của nàng ta: “Ta và Nhược Lam đã lâu lắm rồi không sinh hài tử, có thêm một đứa trẻ như thế này cũng không tệ. Như này đi, sau này ngươi tên ‘Vương Ly Lung’, xem như là đích dưỡng nữ của ta.”
Tuy con tiểu Thanh Long này kiêu ngạo, tính khí cũng kém, hở tí lại thích dùng vũ lực giải quyết vấn đề nhưng tâm tư cũng rất đơn thuần. Dù sao thì, dã ngoại lấy thực lực làm tôn, những năm nay, ngoại trừ ăn, uống, ngủ, còn có đánh nhau, nàng cũng không trải qua chuyện phức tạp gì, nào có nhiều ngươi lừa ta gạt như trong nhân loại như vậy?
Nhận một con Nguyên Thủy Thanh Long có huyết mạch rất thuần túy làm nữ nhi, cũng không tính là bôi nhọ môn mi của Vương thị, còn có thể có vật bảo hộ con cháu của Vương thị.
Dù sao thì, trong tình huống tu vi giống nhau, thọ nguyên của linh thú thường sẽ dài hơn con người, đợi nàng tu luyện đến cửu giai hóa hình, ít nhất còn có thể bảo vệ Vương thị mấy ngàn năm nữa.
“Vương Ly Lung?” Tiểu Thanh Long Vương Ly Lung vô cùng kinh hỉ, học theo dáng vẻ của Hỏa Hồ lão tổ bổ nhào vào trong lòng của Vương Thủ Triết làm nũng nói: “Cái tên này rất hay, sau này người ta tên ‘Vương Ly Lung’ rồi. Cha…Cha…”
Nghe từng tiếng “cha” này, trong lòng Vương Thủ Triết cũng có hơi chộn rộn.
Có điều, hiện tại tình cảm đôi bên chỉ mới kiến lập sơ bộ, vẫn chưa đủ kiên cố, bản thân Ly Lung cũng chưa thoát khỏi dã tính, ở phương thức tư duy trong nhiều chuyện vẫn thiên về dã thú, Vương Thủ Triết tuyệt đối sẽ không “lấy ra” “Cửu U Thị Huyết Ma Chủng linh hạch’ trong bụng của nàng ra bây giờ.
Đây vừa là một “Khẩn Cô Chú” cho nàng ta cũng vừa là một công cụ đốc thúc nàng ta nhanh chóng trưởng thành.
Thấy Vương Thủ Triết và Vương Ly Lung thân thiết, Hỏa Hồ lão tổ lập tức ghen tuông không ngừng.
Nàng lập tức đi tới chen Vương Ly Lung sang một bên, cọ cọ Vương Thủ Triết làm nũng nói: “Thủ Triết ca ca, người ta cũng muốn đặt tên. Người ta không muốn bị người khác gọi ‘Hỏa Hồ lão tổ’, ‘Hỏa Hồ lão tổ’, gọi thế già lắm.”
“Vậy ngươi xếp đời chữ Lạc?” Vương Thủ Triết khẽ thăm dò hỏi.
“Đâu có được, đời chữ Lạc chẳng phải thật sự thành muội muội của huynh rồi.”
Hỏa Hồ lão tổ tốt xấu cũng lăn lộn mấy trăm năm với con người, kiến thức nhiều hơn tiểu Thanh Long Vương Ly Lung, không có mắc bẫy.
Nàng lập tức phủ định đề nghị của Vương Thủ Triết, sau đó ánh mắt đảo quanh: “Nói thế nào thì ta cũng có linh khế với Vũ Văn thị, chi bằng họ ‘Vũ Văn’ đi. Thủ Triết ca ca giúp ta lấy một cái tên hay, sau này có thể bảo người của Vũ Văn thị viết tên của ta vào trong đích mạch của tộc phổ Vũ Văn thị. Như vậy, sau khi ta hóa hình, gả đến Vương thị cũng càng danh chính ngôn thuận.”
“Ách…”
Vương Thủ Triết lau mồ hôi, thầm nghĩ kế hoạch của Hỏa Hồ ngươi thật sự đủ lâu dài và chu toàn.
Có điều, đợi nàng ta đi đến cửu giai hóa hình, đều là chuyện của không biết lúc nào. Hơn nữa, ta đồng ý cưới ngươi khi nào?