Chương 1199: Địa bàn Vương thị mở rộng! Quyền thần cũng có thể xưng đế chi lộ? (1)
“Ta không phải là ca ca ngươi. Ly Lung cô nãi nãi, người gọi ta là An Nghiệp được rồi.” Vương An Nghiệp đã quên bản thân là lần thứ bao nhiêu uốn nắn xưng hô của Vương Ly Lung, sau đó bỗng cảm thấy không đúng: “Đợi đã, bữa sáng?”
Hắn có hơi khó hiểu. Hắn đâu có chuẩn bị bữa sáng hậu hĩnh nào cho Vương Ly Lung?
Nguyên Thủy Linh Quy đáng thương lúc này đã sớm bị dọa tới bại liệt tại chỗ, ngay cả động đậy cũng không dám. Rồng, rồng, rồng…
Lão quy ông ta, toi mạng rồi.
Trong khoảnh khắc này, Nguyên Thủy Linh Quy đã gạt ra vài giọt nước mắt bi thương.
Thân là một con Nguyên Thủy Linh Quy có huyết mạch tầm thường, nó cũng từng có nhiều thời khắc cao quang.
Ví dụ nó từng theo gia tộc tham gia quyết chiến mang tính mấu chốt, lập được công lao, cũng từng làm vật giao thông, chở chủ mẫu chạy khỏi hiểm cảnh ở ngoại vực, hơn nữa còn nhiều lần làm vật chở của chủ mẫu, chinh chiến tứ phương, uy phong vô nhị.
Thậm chí nó còn cướp được vũ khí pháp bảo của kẻ thù lớn nhất của Vương thị năm xưa, lập chiến công hiển hách cho Vương thị.
Đương nhiên nó cũng biết, theo thực lực chỉnh thể không ngừng tăng lên, ngày càng nội quyển của gia tộc, chút thực lực này của nó đã không đủ nhìn nữa rồi.
Vì vậy nó vẫn luôn dè dặt đảm đương vật chở, phục vụ tốt từng thế hệ tiểu thư và thiếu gia. Nhìn những tiểu thư thiếu gia kia, mỗi ngày trưởng thành trên lưng nó, dần dần trở thành đại lão giậm chân chấn thiên hạ.
Mỗi lần nhớ tới khoảnh khắc này, trong lòng Nguyên Thủy Linh Quy có biết bao kiêu ngạo và hài lòng. Tựa như đang nhìn các hài tử của mình, từng người từng người giang cánh bay cao, chinh phục bầu trời.
Nhưng bây giờ, nó đã sắp tiêu đời rồi, trở thành bữa sáng của linh thú trấn tộc đời kế tiếp sao?
Kiểu động vật tranh giành bầu trời này cũng không khỏi quá tàn nhẫn, quá hiện thực.
Ô ô, lão quy ta chẳng phải chỉ ăn nhiều một chút, mập một chút sao? Sau này ta chủ động giảm bớt khẩu phần mỗi ngày còn không được sao?
Lão quy đáng thương nhìn Vương An Nghiệp, Thất Tiểu thiếu gia, ngài tuyệt đối phải làm chủ cho lão quy ta.
“Dừng tay.” Vương An Nghiệp bình thường rất tôn trọng lão quy, ngay lập tức chắn trước mặt Nguyên Thủy Linh Quy: “Ly Lung cô nãi nãi, lão quy gia gia là linh thú trấn tộc của Vương thị chúng ta, không phải bữa sáng của người.”
“Linh thú trấn tộc?” Vương Ly Lung mang hình tượng rồng mini ngẩn ra, nhưng sau đó cười ha ha, râu rồng phất phơ nói: “Loại Nguyên Thủy Linh Quy khí huyết mỏng manh này cũng xứng trở thành linh thú trấn tộc của Vương thị chúng ta?”
“Sau này có bổn tiểu thư trấn thủ Vương thị, không cần dùng tới linh thú thấp giai như này. Rùa béo ơi rùa béo, ngươi cứ ngoan ngoãn trở thành bữa sáng của bổn tiểu thư đi.” Nói xong, nàng giơ nanh múa vuốt, một cỗ uy áp Thanh Long bàng bạc trấn tới chỗ Nguyên Thủy Linh Quy.
Nguyên Thủy Linh Quy bị dọa tới toàn thân run rẩy, nước mắt cũng tràn ra.
“Thái gia gia nói, không cho người tùy tiện hiện hình, người sẽ làm rách y phục do thái nãi nãi tặng.” Ánh mắt của Vương An Nghiệp rét lạnh, bóp kiếm quyết: “Ly Lung cô nãi nãi, người dừng lại cho ta.”
“Vù!”
Một tiếng kiếm rít vang lên, linh kiếm thần thông 【 Tuế Nguyệt 】 cổ xưa mà dày nặng kích động bay lơ lửng lên, kiếm ý hồn hậu tang thương khuấy đảo lên, bao trùm Vương Ly Lung.
Trong hư ảo còn có thể thấy được hư ảnh một vị nam tử râu tóc đều bạc, bạch y phiêu phiêu như ẩn như hiện, ông ta trầm giọng nói: “Tiểu Thanh Long, Nghiệp nhi bảo ngươi dừng lại.”
Chỉ dựa vào thực lực của Vương An Nghiệp, vốn không thể khu động được uy lực một phần mười của Tuế Nguyệt. Bây giờ, “Tuế Nguyệt” dựa vào năng lượng do tàn hồn “Khí Linh” Cơ Vô Trần tích lũy, mới có thể miễn cưỡng khu động. Nhưng không thể hoàn toàn phát huy ra uy lực chân chính của nó.
Chỉ có đợi sau khi Vương An Nghiệp tu luyện đến Thần Thông cảnh mới là lúc linh bảo Thần Thông chân chính thể hiện phong thái. Có điều cho dù như vậy, dựa vào sự giúp đỡ của Cơ Vô Trần, đã có thể đối kháng được với tu sĩ Thiên Nhân cảnh bình thường.
Vương Ly Lung chớp mắt rồng, hiếu kỳ nhìn “Tuế Nguyệt: “Kiếm biết nói, ngươi chính là linh bảo Thần Thông vũ khí rất lợi hại trong nhân loại trong câu chuyện do Long lão tổ kể sao? Không ngờ An Nghiệp ca ca trông có vẻ yếu đuối lại còn có linh bảo Thần Thông.”
“Gọi ta là An Nghiệp….cô nãi nãi.” Vương An Nghiệp đau đầu.
Thế gia Huyền Vũ rất coi trọng vai vế, tuy hắn là đích trưởng mạch của Vương thị nhưng cũng không thể tùy ý làm loạn vai vế.
Quả nhiên thái gia gia lo lắng có lý, Ly Lung cô nãi nãi vẫn chưa thoát hết dã tính trên người, không ai trông coi thì trời biết sẽ gây ra chuyện gì. Nhưng Ly Lung cô nãi nãi hung mãnh như thế, Vương An Nghiệp phụ trách trông coi, áp lực thực sự hơi lớn.
“Có điều, An Nghiệp ngươi thực sự quá trẻ, vốn không biết sự đáng sợ của đại yêu Thất giai.” Khí thế trên người Vương Ly Lung chợt thay đổi, cuồn cuộn hung uy bốc lên: “Chỉ dựa vào thanh kiếm rách này cũng muốn trấn áp Nguyên Thủy Thanh Long ta, sao có thể? Gào…”
Dáng vẻ đó hung hãn vô cùng, chỉ là phối cùng cặp sách màu hồng phấn và váy nhỏ xinh đẹp kia, nhìn thế nào cũng đều đáng yêu.