Chương 1200: Địa bàn Vương thị mở rộng! Quyền thần cũng có thể xưng đế chi lộ? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1200: Địa bàn Vương thị mở rộng! Quyền thần cũng có thể xưng đế chi lộ? (2)

Thực ra nàng cũng rất thích chiếc váy này, chẳng những đẹp mà còn là do mẫu thân từng đường kim mũi chỉ đích thân may ra cho nàng.

Là một con Nguyên Thủy Thanh Long sống nơi hoang dã, ngoại trừ thi thoảng nghe Long lão tổ kể chuyện, nào có hưởng thụ qua tình thân ấm áp như vậy.

Vì vậy, Vương Ly Lung rất cố gắng khắc chế hiện xuất nguyên hình, sợ làm hỏng chiếc váy này.

“Cô nãi nãi, chúng ta đừng chơi nữa.” Vương An Nghiệp thấy dáng vẻ “cực kỳ hung” của nàng, không khỏi muốn cười lại vất vả giả vờ nghiêm chỉnh: “Thái tổ phụ có dặn, nếu cô nãi nãi làm loạn thì ta cứ niệm chú vỡ bụng.”

“Chú vỡ bụng?” Vương Ly Lung rét run, mắt rồng chớp chớp: “Có phải là thứ giống với Khẩn Cô Chú không?”

Trong mấy ngày ấm áp này, lúc phụ từ nữ hiếu, Vương Thủ Triết đã kể không ít chuyện cho nàng nghe. Trong nhà không có một hài tử nào thoát khỏi mệnh vận được nghe kể chuyện.

“Không sai, thái gia gia nói ta chỉ cần niệm chú, bụng của cô nãi nãi sẽ bị vỡ.” Đôi mắt trong veo không tì vết của Vương An Nghiệp hiếu kỳ nhìn Vương Ly Lung: “Kỳ thực ta cũng rất tò mò, hay là chúng ta thử?”

Thử?

Thử cái đầu ngươi!

Ô ô, cha lại dạy chú vỡ bụng cho tiểu An Nghiệp, quá đáng ghét, vậy sau này làm sao nàng xưng bá Tộc Học đây?

Vương Ly Lung vừa nghĩ tới cảnh tượng đáng sợ kia, đồng thời trong lòng tràn ngập ai oán, lập tức thu liễm khí thế sắp “ăn người” lại, biến thành dáng vẻ vô hại, cưỡi mây bay tới bên cạnh Vương An Nghiệp, cọ tới cọ lui nói: “An Nghiệp ca ca, ban nãy dáng vẻ của ta có hung không? Thực ra chỉ là người ta đùa với huynh thôi…Vâng, ở đây có miếng thịt Linh ngưu khô tam giai tẩm gia vị, tặng huynh nếm thử vị.”

Nàng tràn ngập không nỡ tặng ra linh thực mình thích nhất, còn là miếng lớn.

Đó là mẫu thân nhét vào trong cặp sách của nàng, nói là lỡ như xảy ra xung đột với các bằng hữu thì có thể dùng để đoàn kết. Có lẽ chính là dùng như vậy nhỉ?

“Cảm ơn cô nãi nãi, ta đã dùng bữa sáng rồi.” Vương An Nghiệp thấy nàng nhận lỗi, cũng thu lại linh kiếm Thần Thông “Tuế Nguyệt”, bình tĩnh nói: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta phải mau chóng tới Tộc Học. Nếu đến muộn, tiên sinh sẽ đánh lòng bàn tay.”

Vì vấn đề thể chế, tiên sinh Tộc Học ở trong Tộc Học rất có quyền uy. Mặc kệ ngươi là trưởng tử đích tôn của Vương thị hay là hài tử của nhà tá điền nào đó đều sẽ đối xử bình đẳng, nên phạt đều sẽ phạt, nên đánh cũng sẽ không nhẹ tay.

Hơn nữa, bọn họ còn có thể đi tìm tộc trưởng thái gia gia “cáo ngự trạng”.

Kiểu siêu cấp nghịch ngợm phá phách như Anh Tuyền cô cô, chống đối với tiên sinh Tộc Học khắp nơi, còn không phải bị “một tờ trạng thư” bật lại?

Có điều Vương An Nghiệp lại rất tuân thủ quy tắc trong Tộc Học, chẳng những học tập tốt, đẹp trai, đối nhân xử thế ôn nhuận như ngọc, phong độ phiêu phiêu. Chẳng những là nam thần trong mắt các đồng học nữ, còn là bảo bối nâng trong lòng bàn tay của các tiên sinh.

“Biết rồi biết rồi, ta đã mong ngóng tới Tộc Học lắm rồi.” Vương Ly Lung không hề quan tâm rung râu.

Kỳ thực, Vương Ly Lung cũng rất thích Vương An Nghiệp, nam hài tử này “chênh lệch tuổi tác không nhiều” với nàng, khí tức trên người rất thuần khiết rất tỏa nắng. Nếu không, với tính cách của nàng, thật sự chưa chắc sẽ nể mặt Vương An Nghiệp.

Thời gian nói chuyện, Vương An Nghiệp đã dẫn Vương Ly Lung bước lên lưng rùa của Nguyên Thủy Linh Quy, móc ra chút linh thức cho lão quy nói: “Linh Quy gia gia đừng để ý, kỳ thực Ly Lung cô nãi nãi chỉ là đùa với người thôi.”

“Đúng đó đúng đó, đùa thôi.”

Vương Ly Lung nhìn Nguyên Thủy Linh Quy béo tròn bên dưới, không ngừng thầm nuốt nước dãi.

Suy cho cùng là linh thú nhà nuôi, chính là đẫy đà. Nhìn thịt trên chân kìa, phình căng đến mức sắp không rút về được mai rùa rồi, thật sự muốn nếm một miếng.

Những Linh Quy trong Đại Hoang kia, con nào con nấy đều lanh như khỉ, khó bắt không nói, thịt vừa già vừa cứng, nào có béo tròn như con này? Chỉ đáng tiếc, cho dù béo hơn nữa, cũng không thể ăn.

Sau khi bước đầu hưởng thụ sự ấm áp của cuộc sống gia đình, bây giờ Vương Ly Lung cũng đã bước đầu học được hai từ ‘cố kỵ’, cái gọi là ‘tùy hứng nhất thời thì sướng, hậu quả rất nghiêm trọng’.

Ài, làm linh thú trấn tộc thật phiền, nhưng cũng không thể làm vậy cũng không thể ăn.

Vương Ly Lung liếm môi, chỉ tưởng tượng tới cảm giác tươi non của Nguyên Thủy Linh Quy này đã sắp thèm tới mức không nhịn nổi. Bỏ đi, ăn thịt bò khô đỡ thèm.

“Rột rột, rột rột!”

Vương Ly Lung nhét miếng thịt bò khô trong tay vào trong miệng, nhìn Nguyên Thủy Linh Quy, từng miếng từng miếng ăn rất ngon.

Nguyên Thủy Linh Quy đáng thương bị dọa tới sắp mất luôn hồn phách.

Nghe tiếng nhai nuốt giòn giã kia, cảm nhận được ánh mắt hổ rình mồi như thiên địch ở trên lưng, giống như muốn lóc xương lột da của mình, nó ngay cả bắp chân cũng đang run rẩy, ngay cả thịt khô linh thực mỹ vị mà nó thích nhất cũng không ngon nữa.

Quá, quá đáng sợ.

Nó nằm mơ cũng không ngờ, bản thân sẽ có một ngày bị người khác coi như bữa cơm. Có tiểu tổ tông này ở đây, ngày tháng sau này của mình, e là đều phải chuẩn bị sẵn.