Chương 1230: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (4)
Có điều, hai chữ mà Vương Thủ Triết hình dung kia có hơi chuẩn xác, ‘xáo rỗng’.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả những chỗ mà ban đầu ông ta cảm thấy không đúng lắm đã được thông suốt.
Dù trong lòng đã tán đồng với lời nói của Vương Thủ Triết, ông ta vẫn cứng đầu phân bua một câu: “Ngô Thừa Tự còn trẻ, sau khi làm đại đế có thời gian có thể từ từ học tập.”
Ngô Thừa Tự cũng không phải đồ vật, cũng là xuất thân Đức Hinh nhất mạch bọn họ, gia gia của ông ta chính là đại bá của Long Vô Kỵ. Hơn nữa quận vương phi mà Ngô Thừa Tự cưới về cũng là tiểu thư đích mạch của An quốc công phủ, thế gia Nhị phẩm, còn phải gọi mẫu thân của Long Vô Kỵ một tiếng cô nãi nãi.
“Ngài ấy học hay không thì ta không biết, nhưng tục ngữ nói ‘tam tuế khán lão’(*), vấn đề của Khang quận vương xuất phát từ giáo dục từ nhỏ.” Vương Thủ Triết phân tích: “Đức Hinh thân vương cũng từng là đại thiên kiêu, chỉ đáng tiếc sinh không gặp thời, không đuổi kịp thời đại tốt Chân Long giao thế. Vì vậy, ông ta ôm hi vọng ký thác hết lên người Khang quận vương, khó tránh khỏi hơi dồn dập đối với sự giáo dục của Khang quận vương. Gốc rễ của vấn đề này, e là xảy ra từ trên người thân vương điện hạ.”
(*): thông qua hành vi của một đứa trẻ có thể cảm nhận được tương lai đứa trẻ đó sẽ là người như thế nào, nói sâu sắc hơn chính là thói quen hành vi của một đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời của nó.
“Thủ Triết lão đệ, đủ rồi. Đức Hinh thân vương là lão tổ tông của ta…” Gương mặt của Long Vô Kỵ đen lại, bày ra dáng vẻ chuẩn bị động thủ đánh người.
Tưởng Ngọc Tùng và Vương Thất Chiêu ở bên cạnh đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Vậy thì nói tới Vĩnh An thân vương, cả đời đều duy duy…”
“Đó là cha ta!” Long Vô Kỵ bị chọc tức tới bật cười: “Vương Thủ Triết, có phải ngươi đang cố ý chọc giận ta, muốn ta chủ động động thủ, sau đó có mai phục gì đó đợi ta phải không? Cái lão…Cha ta có không phải ra sao thì cũng không cho phép ngươi nói!”
“Được được được, vậy ta nể mặt Long đại ca.” Vương Thủ Triết thuận thế dừng lại, hỏi ngược lại Long Vô Kỵ: “Ngài để tay lên ngực tự hỏi xem, ép Vương Thủ Triết ta đầu phục chủ quân như vậy, có cảm thấy đẩy ta vào hố lửa không?”
“Ách…Trước đây không cảm thấy, bây giờ bị người nói như vậy, hình như quả thực có một chút.” Long Vô Kỵ cũng cảm thấy hơi ngại ngùng: “Bỏ đi bỏ đi, dù sao chuyện này cũng thất bại rồi, Thủ Triết ngươi thích làm gì thì làm. Chỉ là nghĩ tới sau này, ngươi và ta chính là phe đối địch, trong lòng rất phiền muộn.”
“Long đại ca vẫn định ủng hộ Khang quận vương? Ngài là đang toan tính cái gì?” Vương Thủ Triết dùng ánh mắt kỳ quái nhìn ông ta.
“Có thể toan tính gì? Nói thế nào đó cũng là cháu ta…” Long Vô Kỵ hơi chán ghét nói: “Quan hệ bày ra đó, ta không thể chạy đi ủng hộ Ngô Minh Viễn chứ?”
Nếu ông ta thật sự dám làm như vậy, đừng nói là cha ông ta, Đức Hinh lão tổ tông có thể đánh chết ông ta.
“Bản thân Long đại ca có mộng tưởng gì không?” Thấy Long Vô Kỵ rõ ràng có hơi lung lay, Vương Thủ Triết đánh ra một kích mang tính mấu chốt.
“Mộng tưởng?”
Long Vô Kỵ ngẩn ngơ, sau đó lâm vào trong trầm tư.
Qua một hồi, ông ta uống liên tiếp mấy ngụm rượu, sau đó mới dịu giọng nói: “Đại khái là muốn làm ra chút thành tựu chứng minh bản thân, cũng muốn tránh xa, không muốn nhìn thấy lão…”
“Đã như vậy, ta có một suy nghĩ không chín chắn.” Vương Thủ Triết khuyên giải: “Thực ra bản thân Long đại ca cũng biết, thế giới này rất lớn, hải ngoại có thiên địa rộng lớn. Cớ gì chúng ta không liên thủ hợp tác, cùng nhau khai thác hải ngoại chứ?”
“Khai thác hải ngoại?” Mắt của Long Vô Kỵ sáng lên: “Điểm này của Thủ Triết, lại không hẹn mà gặp với ý ta. Chỉ là ngoại hải sóng gió quá lớn, nguy hiểm cũng không nhỏ.”
“Khai thác đại lục hải ngoại, bất luận là mậu dịch hay là khai hoang đều là cống hiến cho Đại Càn chúng ta, so với suốt ngày tranh đấu nội quyển mạnh hơn nhiều.” Vương Thủ Triết từng bước dẫn dắt nói: “Long đại ca hóa tính thành rồng, lại cùng Giao Long Bang cố thủ nội lục An Giang, cứ tiếp tục như vậy, cùng lắm cũng chẳng qua là một con giao long quá giang. Chỉ có đi vào biển lớn mới có thể hóa thành Chân Long, chân chính triển lộ phong thái của ngài.”
“Nói rất hay.” Long Vô Kỵ hơi kích động nói: “Ta đã sớm chán ngấy An Giang nhỏ bé này rồi, rồng về biển lớn mới là vũ đài và quy túc chân chính của Long Vô Kỵ ta. Lời này của Thủ Triết lão đệ thật sự là nói tới tâm can của ta.”
“Không hổ là đại ca của ta, quả nhiên lòng ôm vĩ đại. Nào nào nào, đi, lát nữa ta dẫn ngài đi xem xem, thuyền thiết giáp mà ta đã tốn mấy chục năm nghiên cứu chế tạo ra.”
“Nào, cạn!…Đợi đã, thuyền thiếp giáp? Buồm gió e là không khởi động được thuyền thiết giáp nhỉ? Lẽ nào là dùng trận pháp khởi động? Nhưng đốt linh thạch sẽ rất tốn.”
“Dĩ nhiên không phải là thuần túy dùng phù trận khởi động, thứ cho Thủ Triết giữ chút bí mật, chúng ta uống xong bữa rượu này…”
“Uống rượu cái gì? Đi đi đi, dẫn ta đi xem thử. Nếu thật sự được, ta gọi ngươi là đại ca.”