Chương 1231: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1231: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (5)

“Chỉ là Long đại ca, ta và ngài vẫn là phe đối địch..”

“Đối địch gì chứ? Phe cánh cái gì? Tiểu tử Ngô Thừa Tự kia thiếu ta hay thêm ta ủng hộ cũng vậy. Thủ Triết à, huynh đệ chúng ta cùng hợp tác khai thác hải ngoại đại thế giới, không liên quan tới chuyện đứng đội hay không.”

“Dĩ nhiên không liên quan chuyện đứng đội, chúng ta liên thủ cùng khai thác là vì Đại Càn quật khởi mà phấn đấu. Nào, cạn một ly.”

“Cạn!”

Tình yêu và sự lãng mạn của nam nhân đối với chiến hạm kim thuộc gần như là khắc trong xương cốt, từ khi nghe thấy ba chữ ‘thuyền thiết giáp’, Long Vô Kỵ đã rất hưng phấn.

Uống một hồi, ông ta phấn khích bảo Vương Thủ Triết dẫn ông ta đi xem thuyền thiết giáp.

Sau đó, Long Vô Kỵ lại càng hưng phấn tiếp tục kéo Vương Thủ Triết uống.

Lần uống này uống tới tận mấy ngày.

Cho dù Long Vô Kỵ thân là Tử Phủ lão tổ, thể chất cường hãn, trong tình huống không cần huyền khí ép tửu khí ra khỏi cơ thể, mấy ngày này cũng uống tới mơ hồ, nhân lúc say rượu đã kết bái với Vương Thủ Triết.

Từ nay về sau, xưng hô “Long đại ca”, “Thủ Triết hiền đệ” được chính thức định xuống.

Mà sau bữa rượu này, Long Vô Kỵ cũng xem như là hoàn toàn lên “chiến hạm” của Vương Thủ Triết, bắt đầu xắn tay áo chuẩn bị chinh phục biển cả mênh mông, xưng vương xưng bá trên biển.

Thế nhưng, tin tức Long Vô Kỵ và Vương Thủ Triết kết bái, chuẩn bị tiến hành hợp tác toàn diện cùng với khai thác hải ngoại giống như một trận gió, mau chóng truyền ra.

Ngay cả trong Quy Long Thành cũng nhanh chóng lưu truyền tin tức này.

“Hiệp ước năm mươi năm” giữa Long Vô Kỵ và Vương Thủ Triết cùng với việc ngưỡng mộ nhân tài giữa huynh đệ cũng vì vậy mà được người ta hăng say bàn tán.

Tin tức này đối với thế gia tầng thấp mà nói chỉ là một chuyện bàn tán sau bữa cơm trà, nhưng đối với thế gia thượng tầng mà nói, lại hoàn toàn là một tảng đá khơi lên ngàn lớp sóng.

Đại đương gia Long Vô Kỵ của Giao Long Bang, đó là nhi tử của Vĩnh An thân vương, là nhân vật quan trọng trong Đức Hinh thân vương nhất mạch. Chuyện này xem như là bí mật nửa công khai trong thế gia thượng tầng, mọi người đều ngầm hiểu không tuyên truyền ra.

Kết quả một người như vậy lại lăn lộn cùng với Trường Ninh Vương thị ở “phe đối địch”, đây há chẳng phải đại biểu trong Đức Hinh thân vương nhất mạch xuất hiện nội giáng?

Chuyện này đã dấy lên một hệ liệt dồn dập trong thế gia thượng tầng, tạm thời không nhắc tới.

Hoàng cung, trong Chuyết Chính Các.

Long Xương đại đế nửa nằm trên ghế rộng rãi thoải mái, híp mắt, trông có vẻ rất thoải mái. Lão Diêu đứng ở bên cạnh, đang thuật lại từng câu sống động như thật.

Nếu lắng tai nghe, có thể dọa người ta một phen.

Mỗi một câu mà ông ta nói đều là hội thoại lúc Vương Thủ Triết và Long Vô Kỵ uống rượu trên eo sông Đoạn Long. Qua miệng của lão Diêu thuật ra, cũng vô cùng sinh động, ngay cả ngữ khí diễn đạt cũng không chênh lệch mấy.

Cũng không biết là ai đã tiết lộ cuộc nói chuyện này với bệ hạ.

“Nếu dở xem ghi chép lịch sử thì có thể biết, Long Xương đại đế chúng ta…” Khi lão Diêu nói đoạn này, cười cực kỳ nịnh bợ, sau khi nói xong còn bổ sung một câu: “Bệ hạ, tuy Thủ Triết gia chủ kia là gia chủ của tiểu thế gia dưới quê nhưng cũng là người có kiến thức bất phàm. Biết được bệ hạ làm đại đế vất vả, công lao lớn vô cùng.”

Trên gương mặt già nua của Long Xương đại đế cũng treo lên ý cười thích thú: “Lão Diêu, liệu có phải Vương Thủ Triết biết bên cạnh tiểu tử Vô Kỵ có người của trẫm, cố ý nói cho trẫm nghe không?”

“Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, Vương Thủ Triết kia còn chửi bới lúc người còn trẻ có thủ đoạn linh hoạt.” Lão Diêu cười híp mắt nói: “Tưởng Ngọc Tùng này chính là tinh anh do một tay lão Diêu dạy dỗ ra, ôn hậu nội liễm, giấu rất kỹ, câu chuyện thân phận được sắp xếp cũng vô cùng hoàn mỹ, ở bên cạnh Anh Tế tiểu thân vương bao năm cũng không lộ ra sơ hở. Cho dù Vương Thủ Triết kia thần cơ diệu toán tới đâu cũng không tính ra được hắn sẽ là người của bệ hạ.”

“Thủ đoạn linh hoạt.” Long Xương đại đế thu liễm nụ cười, cực kỳ không phục nói: “Trẫm đó gọi là túc trí đa mưu! Hừ, cư nhiên còn nói khi trẫm còn trẻ khoác lác. Nếu nói trước mặt trẫm, trẫm đảm bảo cho hắn thưởng thức cái gì gọi là ‘uy lực của đế vương’.”

“Bỏ đi bỏ đi, nể tình hắn bình luận vẫn xem như ‘đúng trọng tâm’, trẫm miễn cưỡng tha thứ cho hắn một lần. Lão Diêu, tiếp tục.”

“Vâng, bệ hạ.”

Lão Diêu biết rõ tính cách của Long Xương đại đế, ngoài mặt không lộ ra chút dị dạng nào, mỉm cười tiếp tục nói.

“Đại Càn chúng ta dưới sự trị lý của Long Xương bệ hạ, có bao phủ hắc ám như thế sao?”

“Phá Hiểu Phá Hiểu, đây là đang phá hiểu của ai? Đây là đang mắng ai?”

“Quyền lực của đế vương, dục vọng thao túng tất cả mới là thứ mà ngài ấy quan tâm nhất.”

“Hạn hán, lũ lụt, động đất, nạn sâu bệnh khắp nơi, chưa từng thấy ngài ấy liếc nhìn một lần…”

“Chuẩn đế tử rỗng tuếch như vậy, làm sao có thể làm đại đế tốt?”

Nói tới phần sau, trán lão Diêu cũng bắt đầu đổ mồ hơi, nhưng lại không dám bịa, chỉ có thể cứng da đầu tiếp tục thuật lại.

Mà sắc mặt của Long Xương đại đế cũng ngày càng đen, ngày càng âm trầm.