Chương 1232: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1232: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (6)

“Ầm!”

Bàn sách làm từ linh mộc ngàn năm vỡ thành tro.

Lão Diêu bị dọa tới mất mật, lập tức ngậm miệng.

“Long Xương ta ở trong mắt Đức Hinh nhất mạch chính là hắc ám bao trùm trên đầu bọn họ sao?”

“Tiểu tử Đức hinh, ngươi không từ thủ đoạn bồi dưỡng Khang quận vương như vậy, chẳng phải là oán trách trẫm già quá chậm sao, hại ngươi bỏ lỡ cơ hội tốt?”

Từng tiếng rống giận trầm thấp không ngừng truyền ra trong miệng của Long Xương đại đế.

Sắc mặt của ông ta đã khó coi tới cực hạn: “Bảo nghiệt chướng Ngô Thừa Tự tới gặp trẫm!”

“Bệ hạ, Khang quận vương đã cùng với Sách đại thiên kiêu tới chiến trường ngoại vực giết địch rồi.” Lão Diêu toát mồ hôi lạnh nói.

“Giết địch? Ha ha, Thủ Triết nói đúng, tất cả đều là vì tô hồng bản thân, tâng bốc chính mình. Thu phục triều thần, thu phục các thế gia đứng đầu nhiều quận, thu phục Triệu thị, thu phục thân vương. Bây giờ, hắn là đang chuẩn bị thu phục hệ thống quân võ. Ha, hùng tài đại lược Khang quận vương.”

“Nếu trẫm không thoái vị, nói không chừng ngày nào đó hắn còn có thể khởi binh tạo phản.”

“Phá Hiểu, phá con chim hắn!”

Từng tiếng rống giận mắng nhiếc vồ vập trong Chuyết Chính Các.

Hai vị hộ vệ Thiên Nhân cảnh ngoài cửa bị dọa tới tái mặt, run cầm cập.

Đã rất lâu rất lâu rồi chưa từng nghe thấy bệ hạ tức giận như vậy.

Có câu ‘gần vua như gần cọp’, đại đế tức giận, ắt sẽ có người sắp xui xẻo rồi. Cũng không biết lần này, rốt cuộc là ai không có mắt như vậy, cư nhiên chọc tới trên đầu bệ hạ.

Chuyết Chính Các, lão Diêu nghe từng tiếng rống giận cũng tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh nhễ nhại.

Ông ta đã theo đại đế ngàn năm, cũng rất hiếm khi thấy đại đế nổi giận như vậy.

Trong lòng ông ta không nhịn được lẩm bẩm, tiểu tử họ Vương kia thật có bản lĩnh, chẳng những dạy dỗ ra những đại thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm như Ly Dao tiểu thư, Tông An công tử, bản thân cũng không phải ngọn đèn cạn dầu.

Có điều, dù sao lão Diêu cũng theo vua ngàn năm, cực kỳ hiểu rõ tính cách của đại đế.

Lúc này mở miệng khuyên can, đó chính là đâm vào mũi thương của đại đế, khả năng cao sẽ bị giận cá chém thớt, chỉ có đợi đại đế phát tiết một phen, tự mình bình tĩnh lại.

Quả nhiên, sau khi uống trà, sắc mặt của Long Xương đại đế đã dần bình tĩnh lại, thế nhưng trong con ngươi nửa híp nửa đóng vẫn lộ ra lệ quang, hiển nhiên hỏa khí trong lòng vẫn chưa tiêu tán.

Lúc này lão Diêu mới tới quét dọn hiện trường, đổi một tấm bàn y hệt trong điện, đốt tiên hương tĩnh khí ngưng thần, lại dâng lên một ly Hàn Nguyệt Tiên Trà.

Trong Chuyết Chính Điện mau chóng khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, tựa hồ đống hỗn độn ban nãy chưa từng xuất hiện.

Long Xương đại đế chậm rãi uống trà: “Lão Diêu, ngươi nói xem, trẫm nên xử lý Đức Hinh thân vương và Khang quận vương thế nào?”

“Bệ hạ, lão Diêu chỉ là một hoạn quan, há dám cho ý kiến chuyện nhà của Chân Long?” Lão Diêu hạ mi thuận mắt nói.

Gần vua như gần hổ.

Ông ta hiểu rõ thân phận của ông ta, tuyệt đối không thể cho ý kiến, lại càng không thể thiên lệch bất công. Ông ta phải ghi nhớ kỹ một điều, chuyện gì cũng phải lấy bệ hạ làm chính, cũng chỉ có như vậy mới có thể an ổn, sinh tồn ở vị trí này lâu dài được.

“Ngươi đó, chính là quá cẩn trọng e dè.” Long Xương đại đế phê bình: “Ngươi tận tụy hầu trẫm ngàn năm rồi, lòng trung thành của ngươi, lẽ nào trẫm không biết? Trẫm đã tại vị hơn ba ngàn năm, thân bằng cố hữu năm xưa đã sớm rời bỏ trẫm mà đi, bây giờ, bên cạnh trẫm ngoài ngươi ra, làm gì còn có ai có thể nói lời thật lòng? Ngươi cứ tùy ý nói vài câu, trẫm cũng có thể xem xét.”

“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu cúi đầu khom eo, cân nhắc một hồi mới e dè nói: “Chung quy, chuyện này vẫn nằm ở chỗ Đức Hinh thân vương dạy dỗ sai cách. Bệ hạ có thể truyền hoán tới răn dạy một trận để ngài ấy kiểm điểm lại, chỉnh đốn lại gia phong của nhất mạch.”

“Đức Hinh…” Long Xương đại đế mặt không biểu cảm, các ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn, trầm ngâm nói: “Hài tử này có dã tâm nhưng không có năng lực, tâm cao khí ngạo nhưng lại không có lòng độ lượng. Cứ lấy ví dụ lần trước đánh cược với Thiên Hà chân nhân, chẳng phải đã thua hai mươi thượng linh, bị châm biếm mấy câu sao? Kết quả quay đầu nhớn nhác bỏ chạy, thực sự quá nhỏ nhen, cách cục khí phách đều kém cỏi, còn phiền hài tử Vĩnh An kia xoay xở trả tiền thay hắn.”

“Vĩnh An thân vương lại rất vững vàng” Lão Diêu thấp giọng nói lời tốt đẹp: “Nhớ khi còn nhỏ ngài ấy cũng thường vào cung hầu hạ, bệ hạ cũng thật lòng thương ngài ấy.”

“Hài tử Vĩnh An đó thực sự đôn hậu, chỉ là từ nhỏ đã sợ Đức Hinh, trở nên có hơi khúm núm dưới sự dạy dỗ của tên kia, thiếu đi chút khí phách và quyết đoán. Kết quả cuối cùng ngay cả lão bà cũng không giữ được.”

Nói tới chuyện này, Long Xương đại đế vẫn còn lưu tâm, bất mãn nói: “Hay cho tiểu tử Vĩnh An ngu đần kia, còn tự cho rằng là đúng đắn, cả ngày ghét bỏ Anh Tề “bất hảo”, ỷ phụ uy cưỡng ép quản thúc, hở tí là chì chiết dạy dỗ, mưu đồ biến Anh Tề thành người ngu xuẩn không có chủ kiến chỉ biết quy thuận giống như hắn. Tề nhi đáng thương của ta, chẳng những từ nhỏ đã không có mẫu thân, còn phải chịu cái tính nát cáu bẩn của Vĩnh An. Nếu không phải như vậy, sao hắn lại tức giận chạy đi làm thủy phỉ…”