Chương 1233: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (1)
“Cái đó, bệ hạ.” Lão Diêu cẩn trọng nhắc nhở: “Giao Long Bang cũng là thương hội đăng ký đường hoàng, tuy tiểu thân vương Anh Tề hành sự hấp tấp nhưng cũng quét sạch thủy phỉ thật sự ở An Giang, bảo vệ đường thủy chu toàn, giúp kinh tế đường thủy phát triển. Mỗi khi gặp phải lũ lụt ở An Giang, Giao Long Bang cũng sẽ bỏ tiền góp sức, xem như là có công…”
“Lão Diêu à, ngươi thật sự hiếm khi nói tốt cho hài tử, có lẽ cũng có tâm tư giống như trẫm, đều thương hài tử Anh Tề kia. Ngươi yên tâm, ta chưa từng trách Tề nhi về chuyện này, bằng không cũng sẽ không bảo ngươi lén lút phái người âm thầm giúp đỡ hắn.” Long Xương đại đế thở dài, lại càng bất mãn với Đức Hinh thân vương và Vĩnh An thân vương: “Mẫu thân Tề nhi có tư chất tuyệt luân, ưu tú hơn Vĩnh An một bậc. Mà năm xưa khi Tề nhi ra đời đã có tư chất thiên kiêu Ất đẳng trác tuyệt, nếu trù tính kỹ càng, tư chất chắc chắn còn có thể tăng lên không ít.”
“Đáng tiếc đáng tiếc, vì phụ tử Tề nhi bất hòa mà lỡ mất thời cơ tốt. Nếu không Tề nhi chưa chắc không thể trở thành chuẩn đế tử. Tuy tính cách của hắn hơi bướng nhưng ở điểm chú trọng nghĩa khí này lại y hệt trẫm.”
“May mà vận khí Tề nhi không tệ, gặp phải Thủ Triết chỉ đường sáng cho hắn. Như vậy cũng tốt, hắn không biết tâm thuật lại dưỡng ra một thân khí tức dân dã khiến hắn càng thích hợp đi khai thác hơn là ở trong triều đình, cũng đỡ cho hắn khỏi bị vây khốn trong cục diện rối rắm, cháo bùn nhão nhẹt của Đức Hinh nhất mạch kia.”
Lúc này, Long Xương đại đế giống như là lão tổ tông của thế gia bình thường, luyên thuyên cằn nhằn những đứa cháu con mà bản thân rất thương, hao tâm vì tương lai của chúng.
“Bệ hạ, Anh Tề tiểu thân vương đã muốn đi con đường khai thác, có cần triệu hồi Tưởng Ngọc Tùng về không?” Lão Diêu cẩn trọng hỏi.
“Tính cách của Tề nhi quá lỗ mãng, dễ bị người ta tính kế, chịu thiệt, Tưởng Ngọc Tùng có tâm tư tỉ mỉ ở bên cạnh bảo vệ chút, trẫm cũng yên tâm hơn.” Trong con ngươi của Long Xương đại đế tràn ngập yêu thương đối với tiểu bối: “Huống chi Tề nhi này buông thả quen rồi, phải có người truyền tin tức cho trẫm, tránh cho hắn đi sai bước nhầm quá lố.”
“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu cúi người đáp lời.
Sau một hồi lải nhải, lửa giận trong lòng của Long Xương đại đế mới dần nguôi ngoai xuống.
Trong con ngươi hơi vẩn đục của ông ta tựa hồ hàm chứa uy nghiêm lẫn liệt: “Lão Diêu, thay trẫm truyền chỉ, Khang quận vương Ngô Thừa Tự không phụ thánh vọng, đích thân tới chiến trường ngoại vực, nhiều lần lập công trong hiểm nguy, làm gương cho chúng tử đệ hoàng thất, đặc biệt ban thưởng Tử Kim quan quận vương, một căn trang viên hoàng gia thượng đẳng, mười viên thượng linh, năm trăm vạn càn kim. Ngoài ra, gia phong Triệu thị Di Tĩnh làm quận vương phi Nhị phẩm, tất cả quan phục lễ khí đều mua sắm đầy đủ, khâm thử.”
“Đây…” Lão Diêu hơi hoang mang.
Bệ hạ mới vừa nãy còn giội máu chó mắng Khang quận vương, hận không thể đánh chết, sao chớp mắt đã ban thưởng hậu hĩnh cho Khang quận vương như vậy?
Cái khác không nói, một Tử Kim quan quận vương kia, bên trên có phù ấn Chân Long, đó là vinh dự và ân long to lớn.
Đại đế tại vị mấy ngàn năm, quận vương có thể nhận được vinh quang này chưa tới song thập, trong đó hầu hết đều là các huynh đệ hoàng thất có công lao to lớn.
Một người nhận được đặc vinh này gần đây còn là Hạo quận vương điện hạ đã qua đời.
“Lão Diêu, lẽ nào ngươi có ý kiến?” Long Xương đại đế chậm rãi uống một ngụm trà, đôi mắt nhắm hờ, bày ra bộ dáng mơ màng muốn ngủ, ngữ khí cũng không vui không giận.
“Lão nô không dám.” Lão Diêu vội cúi người hành lễ: “Lão nô đi làm ngay.”
Nói xong, lão Diêu khom người, từng chút lui ra khỏi Chuyết Chính Các.
Sau khi ra khỏi Chuyết Chính Các, ông ta mới dám thoáng lộ ra vẻ tiếc hận trên gương mặt, ông ta theo bệ hạ ngàn năm, ắt biết tính cách của bệ hạ.
Lần này, nếu bệ hạ triệu hồi Khang quận vương từ ngoại vực về, mắng nhiếc răn đe một trận, thế còn đỡ, ít nhất chứng tỏ ông ta vẫn còn ôm hi vọng không nhỏ đối với Khang quận vương.
Nhưng bây giờ, bệ hạ lại không chỉ không triệu hồi Khang quận vương về quở trách, ngược lại còn bất động thanh sắc ban thưởng cho Khang quận vương và Di Tĩnh quận vương phi, lần này ngay cả lão Diêu cũng có chút không nắm bắt được rốt cuộc bệ hạ muốn làm gì.
…
Mấy ngày sau, trong Quy Long Thành, có hai đại quốc công gia tộc. Một là Định quốc công Vương thị, hai là An quốc công Triệu thị.
Hai đại gia tộc này đều là gia tộc theo Tử Vi Huyền Đô đại đế tới vùng hoang dã khai hoang sớm nhất, chính là công thần khai quốc. Thực lực của bọn họ cường hoành, công tích hiển hách, chính là phụ tá đắc lực của đại đế.
Vì vậy, đại đế khai quốc đích thân sắc phong hai đại quốc công tước, thừa kế ngàn đời, kéo dài cho tới nay.
Chẳng bao lâu sau, hai đại quốc công phủ đều là thế gia Nhị phẩm, thực lực, uy vọng cùng với nội tình đều song song tiến lên. Chỉ là khi đế vị thay đổi mấy ngàn năm trước, hai đại quốc công gia tộc đứng đội khác nhau dẫn tới vận mệnh hoàn toàn tương phản.