Chương 1235: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (3)
Số lượng tất cả các quận vương của Đại Càn cộng lại không ít, trong đó phần lớn đều tập trung trong Quy Long Thành. Nhưng không phải mỗi một vị quận vương đều có uy danh hiển hách, cực kỳ có tiền.
Có một số nhất mạch hoàng thất sa sút, cũng chỉ đành miễn cưỡng chống đỡ thể diện quận vương, trong nhà cũng rất thiếu thốn nhân tài, đều dựa vào tông khố hoàng thất cứu tế mới có thể duy trì thể diện.
Kiểu quận vương này đừng nói là ra vẻ, gặp phải quận vương vừa có thế vừa có thực lực như Hành quận vương, nói không chừng hai chân đã nhũn ra, ngay cả nói cũng không dám nói nhiều.
Theo sự tra hỏi của các thế gia ngoại địa, đại biểu thế gia bổn địa tới làm tiền lập tức tìm được cảm giác ưu việt: “Quận vương phi nhà ai? Ha ha, đương nhiên là quận vương phi của chuẩn đế tử nhà Khang quận vương rồi. Di Tĩnh tiểu thư chính là đương kim đích mạch tiểu thư của Triệu thị, gả cho Khang quận vương, đó là cường cường liên hợp.”
“Ta nói mà, Triệu thị mạnh! Đợi Khang quận vương đăng cơ, nhìn ngắm cả Đại Càn, còn có thế gia nào có thể sánh với Triệu thị?”
Trong tiếng nghị luận thầm thì của mọi người, Triệu Di Tĩnh được các hộ vệ môn phòng trước sau vây quanh tiến vào An quốc công phủ.
Chẳng mấy chốc, Triệu Di Tĩnh đã ở trong thư phòng gia chủ, gặp đương kim gia chủ Triệu Thừa Văn của Triệu thị.
“Tĩnh nhi bái kiến lão tổ tông.”
Triệu Di Tĩnh một thân hoa phục thu liễm hành lễ, cung kính nói.
“Tĩnh nhi không cần đa lễ.” Triệu Thừa Văn xa xa vươn tay nâng lên, cười nói: “Ngươi là quận vương phi Nhị phẩm được bệ hạ đích thân sắc phong, địa vị cao quý, quận vương phi bình thường không sánh được.”
Triệu Thừa Văn chính là tu sĩ Tử Phủ cảnh lâu đời, gánh vác chức gia chủ Triệu thị đã được hai ba trăm năm. Bây giờ ông ta đã hơn năm trăm bốn mươi tuổi. Cho dù là một tu sĩ Tử Phủ cảnh cũng bắt đầu bước vào trạng thái lão niên rồi.
Bây giờ, hai mai của ông ta đã hơi điểm bạc, giống như dáng vẻ chừng năm mươi tuổi của người bình thường.
Bây giờ Triệu thị đã sớm bắt tay bồi dưỡng gia chủ kế nhiệm đời tiếp theo, chỉ mất khoảng vài chục năm nữa, đợi sau khi thăng cấp Tử Phủ cảnh, Triệu Thừa Văn sẽ lui về nhị tuyến làm trưởng lão gia tộc.
“Lão tổ tông, cho dù Tĩnh nhi thành đế hậu thì cũng là Tĩnh nhi của người.” Giọng nói của Triệu Di Tĩnh mềm mại trong trẻo, sau khi hoàn thành hành lễ mới ngồi trên ghế khách.
Triệu Di Tĩnh xuất thân thiên kiêu của Triệu thị, bây giờ nàng ta chưa tới hai trăm tuổi nhưng đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng sáu đỉnh phong, vẻ ngoài vẫn duy trì trạng thái khi còn trẻ, chỉ là khí chất càng thêm hoa quý khoan thai, trác tuyệt bất phàm.
Có điều nàng ta không nóng vội thăng cấp Tử Phủ cảnh, chỉ vì hoàng gia có tổ quy, phải đợi sau khi Khang quận vương chính thức kế thừa đế vị, nàng ta là chính thất của đế tử có tư cách sử dụng nội tình tích lũy vạn năm trong quốc khố hoàng thất, thăng cấp thêm một tầng huyết mạch khi ở Thiên Nhân cảnh, trở thành một đại thiên kiêu.
Đây là lo nghĩ cho vị trí đế hậu của đại đế tương lai, đế tử bình thường đều sẽ kế vị trong khoảng bốn trăm tới sáu trăm tuổi, mà hầu hết tu sĩ Tử Phủ cảnh đều chỉ có thể sống tới hơn bảy trăm tuổi, hiếm có ai có thể sống quá tám trăm tuổi.
Không thể để cho đế tử kế vị thành đại đế mà phu nhân nguyên phối chết già hoặc là đã thành lão phụ khó mà gặp người nhỉ?
Vì vậy, nếu đế tử phi không phải đại thiên kiêu, hoàng thất cũng sẽ không tiếc mọi giá nghĩ cách để nàng thành đại thiên kiêu. Như vậy, ít nhất nàng còn có thể ở bên đại đế hơn một ngàn năm, phò tá đại đế quản lý hậu cung nội trạch.
Cũng vì vậy, vị trí đế tử, đối với đế tử phi mà nói cũng là một cơ duyên cực kỳ quan trọng, một khi bỏ lỡ sẽ không có lần thứ hai.
“Tĩnh nhi về nhà chuyến này là vì chuyện của Anh Tề?” Gia chủ Triệu Thừa Văn của Triệu thị cười hỏi.
“Lão tổ tông.” Sắc mặt của Triệu Di Tĩnh hơi oán trách nói: “Trước đó, hai vị đại thiên kiêu bên An quận vương và Vương thị đã gây huyên náo trên kinh thành, trực tiếp tham gia vào cuộc chiến đế tử, đã tạo nên ảnh hưởng không nhỏ với Thừa Tự. Vào thời điểm nguy cơ này, sao Anh Tề hoàng thúc có thể làm ra chuyện đâm dao sau lưng như vậy chứ?”
“Lão tổ tông, hay là người viết cho thúc ấy một phong thư quở trách, bảo thúc ấy đừng có dây dưa với Vương thị.”
Nói tới chuyện này, sắc mặt của Triệu Thừa Văn cũng có hơi ngưng trọng: “Nói ra chuyện này rất phức tạp. Theo lý mà nói, ngươi là tiểu bối không nên biết chuyện này. Chỉ là trước mắt liên quan tới cuộc chiến đế tử, lời gièm pha kia cũng không thể che giấu ngươi nữa.”
“Tuy Anh Tề là nhi tử của tỷ tỷ ta nhưng khi Anh Tề còn nhỏ, tỷ tỷ vì bất đồng với lý niệm giáo dục với Đức Hinh thân vương mà sinh ra hiềm khích, khi đó Vĩnh An còn là quận vương cũng không hề đứng về phe tỷ ấy, ngược lại chỉ trích tỷ ấy không hiểu chuyện. Thời gian lâu dần, mâu thuẫn giữa tỷ tỷ và Vĩnh An ngày càng lớn. Sau đó, sau một lần cãi nhau, tỷ tỷ tức giận có ý đồ đưa hài tử rời đi nhưng lại bị Vĩnh An dẫn người ngăn lại, bất cẩn đả thương.”