Chương 1236: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (4)
“Tỷ tỷ ta tức giận liền chạy tới Hàn Nguyệt Tiên Triều, tới nay cũng không quay lại. Vì chuyện này, An quốc công phủ chúng ta cũng từng náo loạn một trận với Đức Hinh nhất mạch. Cuối cùng đã kinh động tới bệ hạ, bị bệ hạ trách tội, nghiêm khắc trừng trị Đức Hinh thân vương và Vĩnh An, đích thân truyền chỉ, phái người mời tỷ tỷ Triệu Tích Tình của ta về. Chỉ là tỷ tỷ ta từ nhỏ đã có tính cách quật cường, bản thân lại là đại thiên kiêu, tâm cao khí ngạo, cực kỳ ghét bỏ sự nhu nhược của Vĩnh An, thà một mình dốc sức ở tiên đình.”
Triệu Thừa Văn còn nhớ rõ, năm ấy ông ta còn động thủ đánh Vĩnh An quận vương.
“Ài…” Lúc Triệu Thừa Văn nói tới chuyện này, sắc mặt vẫn có hơi không tốt: “Tính cách của hài tử Anh Tề này giống tỷ tỷ ta, từ nhỏ đã ương bướng bất tuân, tuy xưa nay thân thiết với Triệu thị chúng ta. Nhưng nếu hắn thật sự quyết định làm chuyện gì đó, đừng nói là người cữu cữu như ta, ngay cả bệ hạ, nếu không hạ chỉ cưỡng ép triệu hoán, e là cũng khó mà khiến hắn quay đầu.”
“Tĩnh nhi, tiền căn hậu quả của chuyện này ngươi cũng rõ rồi, ngươi cứ nhịn đi, đừng quá để trong lòng. Thời gian lâu dần, tự nhiên sẽ không còn ai nhắc tới cái tên Long Vô Kỵ này nữa.”
“Quả nhiên ngay cả lão tổ tông cũng hết cách với Anh Tề hoàng thúc tùy hứng kia?” Triệu Di Tĩnh có hơi oán niệm.
Hành vi đâm đao sau lưng này, thương tổn tâm lý đối với đám người ủng hộ phu quân Khang quận vương của nàng ta không nhỏ. Càng đừng nói trong số hoàng thân ủng hộ phu quân có không ít đều là nể mặt Anh Tề hoàng thúc mới đứng đội, bây giờ ông ta làm ra chuyện như vậy, không ít hoàng thân đều hơi dao động rồi.
“Tĩnh nhi, ngay cả bệ hạ cũng ngầm cho phép rồi, ngươi cũng đừng suy nghĩ gì nữa.” Triệu Thừa Văn khuyên bảo: “Ngươi biết rõ tại sao bệ hạ lại đột nhiên gióng trống khua chiên ban thưởng cho Khang quận vương phủ vào thời điểm này không? Còn ban cho ngươi đặc vinh của quận vương phi Nhị phẩm.”
“Không phải là để biểu dương phu quân lập công trên chiến trường ngoại vực, có ý ban thưởng khích lệ sao?” Triệu Di Tĩnh hơi nghi hoặc.
“Dĩ nhiên không đơn giản như thế, chỉ là lập vài chiến công trên chiến trường ngoại vực, làm gì có đặc vinh như vậy?” Trên mặt của Triệu Thừa Văn mang theo một tia hỉ sắc, phân tích kỹ càng cho Triệu Di Tĩnh: “Người có đặc vinh trước đó chính là Hạo quận vương. Hạo quận vương là ai? Đó gần như là người kế thừa đại đế chắc như đinh đóng cột, bất luận là Khang quận vương hay An quận vương đều kém rất xa.”
“Bệ hạ chắc chắn đã sớm có quyết đoán trong lòng, chỉ là chưa từng chân chính bày tỏ thái độ mà thôi. Gần đây An quận vương đưa ra “kế hoạch khai thác Đạt Lạp Đại Hoang Mạc”, gây nên ồn ào, nhận được sự ủng hộ của không ít thế gia, ngoài mặt trông như phong quang vô hạn nhưng suy cho cùng vẫn là đập vào thể diện của bệ hạ.”
“Sau đó, Vương thị lại làm ra chuyện của Long Vô Kỵ, ý đồ tạo thế để tranh đoạt vị trí đế tử, thuộc vào kế lôi kéo phân hóa.”
“Vốn dĩ Triệu thị chúng ta còn chuẩn bị nghĩ cách phản kích nhưng không ngờ bệ hạ lại trực tiếp trắng trợn khao thưởng Khang quận vương, dĩ nhiên đã tỏ rõ thái độ nói với An quận vương nhất mạch, vị trí đế tử ở trong lòng lão nhân gia ông ấy đã sớm có thánh tài, bảo bọn họ ngừng lại, đừng làm loạn nữa.”
“Ngoài ra, dĩ nhiên cũng là vì chuyện kia của Anh Tề, ngài ấy cảm thấy có hơi áy náy nên thuận thế bồi thường cho Khang quận vương phủ, dùng để trấn an lòng người hoảng hốt.”
Màn phân tích cực kỳ có lý của Triệu Thừa Văn.
Triệu Di Tĩnh nghe đến mát mặt, sự căng thẳng bất mãn đã tiêu tán hết. Trong cuộc chiến đế tử, tuy bệ hạ không thể đơn độc quyết định người sở hữu nhưng ý kiến của ông ấy cực kỳ quan trọng, một số thân vương và quận vương trung lập, ít nhiều sẽ vì ý kiến của bệ hạ mà thay đổi tâm ý.
“Đa tạ lão tổ tông đưa ra chủ ý.” Triệu Di Tĩnh cảm kích không thôi.
“Không sao không sao, đều là người một nhà. Tín hiệu của bệ hạ đã rất rõ ràng, lúc này chúng ta đừng có thêm bất cứ động tác dư thừa nào, tránh cho bất cẩn bị người ta bắt thóp, ngược lại rơi vào cục diện bị động.” Triệu Thừa Văn cười nói: “Tĩnh nhi ngươi đã về nhà rồi thì đoàn tụ cùng với người nhà một khoảng thời gian, đừng lo lắng bất an nữa. Đợi Thừa Tự từ chiến trường ngoại vực quay về, chắc chắn có thể quét ngang tất cả bọn tiểu nhân ngoan độc.”
“Vâng, lão tổ tông.” Triệu Di Tĩnh vô cùng vui sướng.
…
Gần như là đồng thời, trong Bạch Vân Lầu, tửu lầu cực kỳ nổi tiếng.
Một đám quan sứ trẻ đang chỉnh lý và thu thập sổ sách, bàn tính đánh bôm bốp cực nhanh.
Từng xấp kim phiếu, thậm chí là tử kim phiếu chất đầy trong rương tiền mã hóa đặc chế, xếp đầy phòng, ánh vàng rực rỡ gần như muốn mù mắt.
An quận vương ngây ngốc nhìn nhiều rương kim phiếu như thế, cảm thấy nửa đời trước của mình đã sống uổng phí.
Cũng không biết bao lâu, cuối cùng các quan sứ cũng chỉnh lý ra sổ cái, đưa cho An quận vương và Vương Tông An.
An quận vương liếc mắt, suýt chút bị tổng số tử kim trên đó kích thích tới ngất sỉu.
Sáu ất chín ngàn vạn càn kim.
Sáu ất chín ngàn vạn càn kim cơ đấy!