Chương 1237: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1237: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (5)

Theo lý mà nói, khoản góp vốn mỗi năm tương đương có thể thu lấy không tới hai ngàn vạn càn kim. Nhưng trong thế gia trên kinh thành không thiếu thế gia có nội tình hùng hậu, nào có thể lẻ tẻ như vậy, nộp từng năm thì phiền phức biết mấy?

Hầu hết thế gia đều một lần nộp cho mười năm, số ít nộp tới năm mươi năm.

Ví dụ Công Dã thị và Vương thị đều nộp cực kỳ nhiều.

Còn có lão nhân gia đại đế ghét phiền phức nhất, một phần cổ phần danh nghĩa kia, trực tiếp giao nộp luôn hai trăm năm, nhẵn nhụi ba ất ba ngàn vạn.

Dùng lời của lão nhân gia ông ta để nói, lấy tiền thì cút về Đạt Lạp Đại Hoang Mạc khai hoang đi, lần sau đừng tới bẫy ông ta nữa.

Sau đó lão Diêu thầm tiết lộ, ý của bệ hạ là dù sao tuổi cũng lớn rồi, số tiền này đơn giản là lấy từ trong quốc khố. Sau này quốc khó có lỗ hay không, nghèo hay không, không còn liên quan gì tới lão nhân gia ông ta. Nếu quốc khố nghèo thì cứ để đế tử kế nhiệm nghĩ cách…

An quận vương vô cùng cảm kích, cảm thấy bệ hạ nói như vậy rất có đạo lý, vui vẻ tiếp nhận.

“Tông, Tông An.” An quận vương nuốt nước bọt nói: “Nhiều, nhiều tiền quá. Cả đời này của ta cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy. Thật sự có cảm giác kích động ôm tiền bỏ chạy đến Hàn Nguyệt Tiên Triều tiêu diêu khoái lạc.”

Vương Tông An cũng lờ mà lờ mờ, tuy Trường Ninh Vương thị rất giàu có nhưng chi tiêu hàng năm cũng rất lớn.

Đặc biệt là phụ thân Vương Thủ Triết của hắn là người rất thiếu cảm giác an toàn, thích tích trữ các loại át chủ bài, còn hở tí là bỏ ra số tiền lớn để khai phá, phương diện chi tiêu này cũng chiếm tỉ lệ không nhỏ.

Vì vậy, hắn sống cả đời này, dĩ nhiên cũng là lần đầu tiên thấy nhiều tiền như thế.

Có điều hắn tốt xấu cũng là nam nhân một tay trông coi chế tạo ra Thanh La vệ, ở bên đó mấy chục năm, tổng tư kim tiêu phí cũng là con số trên trời, so với An quận vương, xem như là bình tĩnh hơn nhiều.

“Bình tĩnh, bình tĩnh.” Vương Tông An khích lệ An quận vương nói: “So với tổng lợi nhuận trong tương lai, đây chỉ là một chút tiền. Chút tiền này cũng chỉ đáng cho hai ba món linh bảo Thần Thông mà thôi. Không đáng để chúng ta ôm tiền bỏ trốn…

Hai ba món linh bảo Thần Thông, còn mà thôi?

An quận vương liếc nhìn Vương Tông An một cái: “Tông An thiếu tộc trưởng, ta phát hiện bây giờ ngươi rất phiêu. Nói như thể Vương thị các ngươi nhiều linh bảo Thần Thông lắm vậy. Hiện tại cũng chỉ có Ly Dao tiểu thư có một thanh nhỉ? Đó còn là Thiên Hà chân nhân đập nồi bán thiết, mắc nợ khắp nơi mua được. Đây còn không đáng để chúng ta ôm tiền bỏ trốn?”

Linh bảo Thần Thông?

Nói tới cái này, Vương Tông An cũng có chút cạn lời, lúc trước hắn nhận được tin, bảo bối tôn nhi Vương Tông An kia của hắn tùy ý phá trận đã lập tức có được hai linh bảo Thần Thông, bên trong một thanh kiếm trong đó còn có một tàn hồn lão gia gia Thần Thông cảnh hậu kỳ, giá trị chắc chắn quý hơn linh bảo Thần Thông bình thường.

So với Vương Tông An và An quận vương bận bộn trong ngoài lâu như thế, chạy khắp nơi diễn trò bịp bợm, còn hợp tác gài bệ hạ một vố, thành quả cuối cùng cũng chỉ ngang ngửa với tôn tử tùy tiện nhảy vài cái ở ngoại vực…

Thật sự là người so với người tức chết người.

“Không đáng để chạy, không đáng để chạy.” Vương Tông An nhớ tới chuyện này liền không nhịn được lắc đầu, càng cảm thấy sáu bảy ất càn kim này không đáng là gì.

Trong nhà có tôn tử Vương An Nghiệp, giá trị ất vạn kim.

Một đám quan sứ trẻ đầy triển vọng đều sắp sụp đổ rồi.

Hai đại lão các người mở miệng là ôm tiền bỏ trốn, có còn đặt bọn họ vào trong mắt không?

Có điều ai cũng biết hai đại lão này đang đùa. Kế hoạch khai hoang Đạt Lạp Đại Hoang Mạc một khi thành công, chút tiền nhỏ này tính là gì?

Mấy quan sứ nghiêm túc phê bình cái ngông của đại lão, sau đó lại thở dài nói: “Chúng ta liều mạng sống cống hiến cho Đại Càn, tích trữ nội tình, còn không bằng Khang quận vương tùy ý tô hồng chút danh tiếng. Bệ hạ cũng không biết nghĩ cái gì, lại sắc phong…”

“Được rồi được rồi mọi người đừng tùy tiện đoán mò thánh ý.” An quận vương an ủi các vị quan sứ trẻ mà ưu tú nói: “Bước đầu tiên trong kế hoạch lớn lần này của chúng ta đã thành công viên mãn, tiếp theo chỉ cần làm tốt chuyện này là được rồi. Còn vị trí đế tử, dĩ nhiên là có thể tranh được thì tranh, không tranh được, chúng ta cũng phải khiến quốc lực Đại Càn cường thịnh, có thể nuôi sống càng nhiều bình dân bách tính.”

Dưới sự an ủi của An quận vương, các quan viên có lại sĩ khí và hoạt lực.

Chuyết Chính Các.

Long Xương đại đế nửa nằm sau bàn, nghe lão Diêu bẩm báo phản hồi ở các phương diện, biểu tình có hơi đùa bỡn và dí dỏm.

“Hắc hắc! Đế vương tâm thuật, nói giống như ai không biết chơi đế vương tâm thuật vậy.” Long Xương đại đế hơi dương dương đắc ý: “Cuộc chiến đế tử vốn dĩ không đơn giản như thế. Đâu ra thế cục tất thắng gì chứ?”

“Ngô Thừa Tự ơi Ngô Thừa Tự, đừng nói trẫm không cho ngươi cơ hội, bài học hay nhất không tới từ sự quở trách của trẫm, chỉ có nỗi đau tột cùng tới từ kẻ địch mới là chất dinh dưỡng tốt nhất cho nam nhân trưởng thành.”