Chương 1238: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1238: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (6)

“Nếu ngươi có thể ngộ được đế vương chi đạo chân chính, hiểu được một đại đế ngoại trừ đế vương tâm thuật còn có rất nhiều thứ phải học cũng không phải muộn. Nếu không trưởng thành nổi, ha ha…”

“Còn có ngươi, con lừa ngốc Ngô Minh Viễn, đừng tưởng chỉ dựa vào một kế hoạch khai thác Đạt Lạp Đại Hoang Mạc thì có thể hoàn toàn lật ngược, bây giờ ngươi chẳng qua chỉ là vừa chính thức nhập cuộc mà thôi. Đế vương tâm thuật, ha ha, ngươi còn phải học. Có điều, niệm trên tấm lòng hiếu thuận của ngươi, ta sẽ âm thầm giúp ngươi một tay, không, hai tay, ngươi phải nắm chắt cơ hội.”

“Đấu đi, tranh đi, cuộc chiến đế tử không tranh thì lấy đâu ra kịch hay để xem? Dựa vào cái gì năm xưa lão tử vất vả cực nhọc, suýt chút mất mạng mới thành công, các ngươi lại muốn dễ dàng đăng cơ?”

“Trẫm mặc kệ, dù sao chỉ cần trẫm vẫn còn sống, các ngươi ai cũng đừng mong thắng dễ như thế.”

Long Xương đại đế tự tin lẩm bẩm, tựa hồ rất đắc ý, rất high với bố cục của bản thân. Dù sao ông ta đã già rồi, có vốn để tùy tâm sở dục.

Lão Diêu theo hầu bên cạnh cúi đầu chảy mồ hôi lạnh. Lòng dạ của đại đế này thật sự không dễ nắm bắt.

Vào lúc kinh thành nháo nhào hỗn loạn, Bình An trấn vẫn giống như thế ngoại đào nguyên, không chịu ảnh hưởng của ngoại giới.

Các hài tử nên ăn thì ăn, nên học thì học, nên bị đánh thì bị đánh, Bọn học hạnh phúc mà vui vẻ sống, trưởng thành.

Trong tiểu viện quen thuộc, vẫn là hoa viên um tùm, linh vận dạt dào giống như thắng cảnh.

Trong đình nghỉ mát ở tiểu viện, Vương Thủ Triết đánh cờ với Tưởng Ngọc Tùng có khí chất nho nhã.

Kết quả dĩ nhiên không cần nói cũng biết, Vương Thủ Triết đã thua be bét trên ván cờ. Đánh ba ván, toàn thua cả ba.

Vương Thủ Triết lập tức bật cười vứt cờ nói: “Ngọc Tùng tiên sinh không thông vi quan chi đạo(*) như vậy, chẳng trách lại bị bên trên giáng xuống nơi tụ tập cường đạo như Giao Long Bang.”

(*): đạo làm quan, ý Vương Thủ Triết nói Tưởng Ngọc Tùng không biết nhún nhường, cương nhu tiến lui đúng mực.

Lời này của hắn phong đạm vân khinh tựa như thuận miệng tán gẫu.

Thần sắc của Tưởng Ngọc Tùng lại ngưng trệ, trong con ngươi có một tia không tự nhiên xẹt qua, cười nói: “Lời này của Thủ Triết gia chủ, sao Tưởng mỗ nghe không hiểu?”

“Cái gọi là anh hùng bóng xế, mỹ nhân bạc đầu, đều là chuyện tiếc nuối trong nhân gian.” Vương Thủ Triết tận tay rót trà cho Tưởng Ngọc Tùng, thản nhiên cười nói: “Thế nhưng những điều này đều không sánh bằng sự thê lương ba ngàn năm đế vương kết thúc. Đại đế tay nắm quyền lực tối cao, một lời có thể định sống chết của vô số thế gia, một kiếp phong quang vô hạn. Gần già rồi, sắp chết rồi, tuy trong lòng biết rõ quyền lực bị thay thế là không thể tránh khỏi nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ trở nên mẫn cảm, ngờ vực và vui giận thất thường hơn. Bởi vì nỗi hoảng sợ trong lòng nên càng có dục vọng nắm giữ, hi vọng nắm trong tay tất cả biến hóa. Những điều này đều là thường thái của con người, không thể chỉ trích.”

“Long đại ca thân phận đặc biệt, từ nhỏ đã được bệ hạ quan tâm, nhưng ngài ấy khăng khăng muốn là rồng quá giang, hỗn thế ma vương tùy tâm sở dục. Bệ hạ sắp xếp một hoặc vài mật thám bên cạnh ngài ấy, vừa có thể điều khiển hành sự của ngài ấy không tới mức lố lăng lại có thể giúp ngài ấy làm việc, âm thầm giúp đỡ ngài ấy khỏi bị ám toán, cũng là cực kỳ hợp tình hợp lý.”

Một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương của Tưởng Ngọc Từng lăn xuống.

Đầu ngón tay của hắn mất khống chế bắt đầu run rẩy, đáy lòng bị một cỗ chấn động và hoảng sợ khó mà miêu tả được bao trùm.

Vương Thủ Triết này to gan thật, thật sự quá to gan! Cuồng ngôn dò dẫm thánh ý không nói, cư nhiên còn nói ra một cách trắng trợn như vậy!

Hơn nữa, hắn cũng thực sự không hiểu tại sao bản thân lại bại lộ. Lẽ nào Vương Thủ Triết này có thể nhìn thấu lòng người sao?

“Chắc chắn ngài đang nghĩ, thân phận của Tưởng Ngọc Tùng ta được sắp xếp hoàn mỹ thế kia, không chút kẽ hở, sao lại bị nghi ngờ? Ha ha, kỳ thực rất đơn giản, mười mấy tướng lĩnh bên cạnh Long đại ca, mấy chục năm nay, ta điều tra kỹ càng không sót một ai.”

“Ngoại trừ ngài, thân phận của những người khác dù ít dù nhiều đều có vài chỗ mơ hồ không rõ, không ít người có thân phận không đáng để suy nghĩ. Đây là thường tình mà, Giao Long Bang che đậy và đăng ký quan phủ thế nào, đó cũng là một tổ chức thủy phỉ. Có người nào thanh bạch tiền đồ vô lượng, khi không lại gia nhập vào một tổ chức thủy phỉ có danh tiếng không tốt không?”

Trong lòng Tưởng Ngọc Tùng rét run, biện hộ nói: “Thủ Triết gia chủ hiểu lầm, đại đương gia từng cứu ta, ta là vì báo ơn.”

“Đúng, đây là lý do rất hợp tình hợp lý. Có điều, nếu ta là Long Xương đại đế, muốn ràng buộc và giám sát hỗn thế ma vương Long Vô Kỵ thì phải chọn một người có đầu óc, biết xem xét thời thế, còn phải đủ thông minh, có thể tùy thời khuyên can tác động Long Vô Kỵ nhỉ?”