Chương 1239: Hừ! Đế vương tâm thuật! Nói giống như ai không biết chơi (7)
“Không phải Vương Thủ Triết ta xem thường một đám cao tầng Giao Long Bang các người, ngoại trừ Ngọc Tùng tiên sinh, mười mấy người kia…đầu óc còn không bằng Long đại ca…làm thế nào có thể gánh được trách nhiệm ràng buộc?”
“Tất cả đều là suy đoán của Thủ Triết gia chủ, làm sao có thể đổ tội cho Ngọc Tùng?” Sắc mặt của Tưởng Ngọc Tùng hơi tái đi.
“Ngọc Tùng tiên sinh có phải có hơi xem thường Vương thị chúng ta? Ta đã hoài nghi ngài, ngài còn muốn nghĩ cách truyền tin ra ngoài ngay trên địa bàn của Vương thị chúng ta…Còn là truyền tới Quy Long Thành…” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Lẽ nào là coi việc kinh doanh mấy chục năm nay của Vương thị chúng ta uổng phí sao?”
“A!” Tưởng Ngọc Tùng lập tức suy sụp, mặt như đưa đám nói: “Thủ Triết gia chủ, ta là làm việc cho bệ hạ, mong ngài thủ hạ lưu tình.”
“Yên tâm yên tâm, ngài là người của bệ hạ, sao ta lại làm khó ngài chứ?” Vương Thủ Triết cười híp mắt nói: “Ta còn phải đa tạ Ngọc Tùng tiên sinh giúp ta truyền tin cho bệ hạ.”
Tưởng Ngọc Tùng run rẩy cơ thể, khó tin nhìn Vương Thủ Triết: “Ngày đó, gia chủ là cố ý nói cho ta nghe, để ta truyền tin tức về sao? Không thể nào, không thể nào. Cho dù gia chủ hoài nghi ta, nhưng ngày đó còn chưa chắc ta sẽ đi theo bên cạnh đại đương gia, đó là đại đương gia tạm thời nổi hứng bảo ta đi cùng!”
“Tạm thời nổi hứng sao?” Vương Thủ Triết cười như không cười nói: “Ngài tưởng, ta ở trên đoạn An Giang kia, ‘ngươi lên, ngài xuống’ là diễn không sao? Chính là khiến trong lòng Long đại ca lo sợ, hoài nghi liệu Thủ Triết có âm thầm bố cục mưu hại ngài ấy không.”
Tưởng Ngọc Tùng sững ra một lúc mới chấn kinh nhìn Vương Thủ Triết: “Hóa ra là như vậy, hóa ra là như vậy. Khi đó, trong lòng đại đương gia hồ nghi không quyết mà ta lại là người thân cận, tâm tư kỹ càng thận trọng nhất. Mang ta theo đề phòng lỡ như, dĩ nhiên là hợp tình hợp lý nhất.”
“m thầm lặng lẽ như vậy, gài ta vào trong trận. Cuộc gặp mặt ở eo sông Đoạn Long quan trọng như vậy, mà ta ắt sẽ bẩm báo chi tiết lên phía trên…Mượn cơ hội này, Thủ Triết gia chủ vừa có thể nói xấu Khang quận vương ở trước mặt bệ hạ cách vài vạn dặm, còn có thể thuận thế bắt được nội tuyến là ta. Thủ Triết gia chủ, quả thật là diệu kế! Kế một đá trúng hai nhạn này dùng ra xuất thần nhập hóa, Ngọc Tùng không thể không phục. Chỉ là nếu gia chủ tính sai thì sao?”
“Tính sai?” Vương Thủ Triết tỏ vẻ chẳng hề gì nói: “Tính sai cũng không sao, dù sao mục tiêu chủ yếu là công lược Long đại ca. Còn những thứ khác, đó chỉ là quơ cỏ bắt thỏ, tiện thể mà thôi.”
Quơ cỏ bắt thỏ?
Tưởng Ngọc Tùng vừa kinh sợ vừa dở khóc dở cười.
Thủ Triết gia chủ lại ẩn dụ bệ hạ thành thỏ…Quả thật là to gan, to gan…
Không ổn!
Tưởng Ngọc Tùng ta hôm nay…
Chết chắc rồi.
Vương Thủ Triết biết rõ hắn là thám tử của bệ hạ nhưng lại nói những lời này ngay trước mặt hắn, rõ ràng là đã chắc chắn hắn không thể truyền những lời này đi rồi.
Bàn tay ủ trong ống tay áo của Tưởng Ngọc Tùng bất giác siết chặt.
Hắn ta chưa từng cảm thấy bản thân là người của bệ hạ thì Vương Thủ Triết sẽ không dám động vào hắn ta. Dù sao thì trước giờ người này đều biểu hiện cực kỳ thận trọng, trí kế bách xuất, muốn giết hắn ta trong tình huống không bị nghi ngờ, người khác không làm được, không có nghĩa Vương Thủ Triết không làm được.
Nói không chừng, Vương Thủ Triết đã sớm bày ra tám tới mười phương án cho ngày hôm nay.
Từng giọt mồ hôi lạnh chảy từ trán Tưởng Ngọc Tùng xuống.
Cách duy nhất hắn có thể tự cứu…
“Ngọc Tùng tiên sinh là người thông minh.” Vương Thủ Triết uống linh trà, thong dong nói: “Hôm nay, Thủ Triết đã vạch trần lớp màn này, chắc chắn là cần một kết quả.”
Sắc mặt của Tưởng Ngọc Tùng tái nhợt, hít sâu một hơi nói: “Thủ Triết gia chủ, gan của ngài cũng to quá rồi nhỉ, lẽ nào không sợ ta giả vờ đồng ý, sau đó quay lại cắn ngài? Ngài cũng nói bây giờ bệ hạ đang rơi vào thời kỳ mẫn cảm nhất.”
“Ta từng nói Ngọc Tùng tiên sinh là người thông minh. Cho dù bệ hạ có muốn hay không, thời đại của ngài ấy cũng sắp kết thúc rồi.” Vương Thủ Triết phong đạm vân khinh nói: “Quyền lực luân phiên đã không thể tránh khỏi, lẽ nào Ngọc Tùng tiên sinh còn vì một bệ hạ sắp hạ màn mà từ bỏ tiền đồ rộng mở của bản thân và gia tộc sao?”
“Hoặc là nói Ngọc Tùng tiên sinh coi trọng Khang quận vương? Muốn lấy đầu của Thủ Triết ta làm đầu danh trạng? Ta nghĩ là sẽ không đâu, nếu tiên sinh thật sự coi trọng Khang quận vương, ngày đó sẽ không truyền lại nguyên văn lời nói có bất lợi với Khang quận vương cho bệ hạ.”
Cơ thể của Tưởng Ngọc Tùng run lên, không dám tin hỏi: Thủ Triết gia chủ, ngay cả nội dung tin tức mà ta truyền đi mà ngài cũng biết?”
“Tiên sinh, ngài đang ở trên địa bàn của Vương thị.” Vương Thủ Triết mỉm cười, chắp tay nói: “Thủ Triết ở đây, cảm tạ Ngọc Tùng tiên sinh ngày đó đã bẩm báo sự thật.”