Chương 1240: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (1)
Tới giờ, Tưởng Ngọc Tùng mới cười khổ, tháo xuống tất cả tâm lý kháng cự: “Trước khi gặp Thủ Triết, Ngọc Tùng tự thấy bản thân cũng xem như là tâm tư kín đáo tinh tế, rất khôn ngoan. Bây giờ so với Thủ Triết gia chủ mới cảm thấy bản thân còn non nớt như trẻ con. Chỉ là, trong lòng Ngọc Tùng còn có một vấn đề nhỏ nhoi.”
Nói tới đây, hắn ta dừng một lúc, hít sâu một hơi rồi mới hỏi ra vấn đề mấu chốt nhất: “Tuổi tác của Thủ Triết gia chủ cũng không lớn, cũng chưa từng vào triều đình làm quan, càng chưa từng gặp qua đại đế. Tại sao có thể suy đoán nhân tính, thậm chí là tâm tính của đế hoàng thấu triệt như vậy?”
Vương Thủ Triết không khỏi mỉm cười.
Hắn có thể nói kiếp trước đã xem qua rất nhiề phim cung đấu và tiểu thuyết không?
Có nhãn giới “khoáng đạt” như vậy làm tiền đề, đời này, theo sự gia tăng của tuổi tác và kinh nghiệm, hắn cũng không ngừng suy xét, cân nhắc nhiều lần, thời gian lâu dần, dĩ nhiên có thể vận dụng trôi chảy.
Huống chi tuy hắn chưa từng gặp đại đế nhưng Ly Dao đã gặp rồi, cũng từng viết thư đàm luận chuyện này với hắn.
Hắn chưa từng xem thường đại đế, nhưng hắn cũng biết, bất luận là đại đế có hùng thao vĩ lược, thiện mưu thiện đoạn cỡ nào, khi đại hạn sắp đến cũng không thoát khỏi bản tính của con người.
Mẫn cảm, đa nghi chính là ma chú mà mỗi một vị đế vương đều không thoát khỏi lúc vãn niên.
Lần này, xem như hắn vô tâm, “bắt nạt” đại đế một vố.
Huống hồ, cho dù kế của hắn bị nhìn thấu cũng không thành vấn đề, bởi vì hầu hết lời mà hắn nói đều là sự thật, có đôi chỗ khuếch đại, nói trắng ra cũng chẳng qua chỉ là một trong những thủ đoạn của cuộc chiến đế tử mà thôi.
Hắn thân là người ủng hộ của An quận vương, mưu hoạch và hành động vì An quận vương cũng là chuyện thường tình.
Trong lòng đại đế nên sớm có tâm lý chuẩn bị, nếu thật sự nhìn thấu, khả năng cao cũng chỉ sẽ cảm thấy thủ đoạn của hắn còn non, bị nhìn thấu ngay tức khắc, bỡn cợt hắn không tự lượng sức, dám tính kế đế vương mà thôi.
Huống hồ, nếu đổi lại là đại đế hai ba ngàn tuổi, đang thời kỳ tráng niên, dĩ nhiên là uy thế hiển hách, không chấp nhận khinh nhờn, cho dù cho Vương Thủ Triết mấy lá gan, hắn cũng không dám tùy ý vuốt râu hùm. Bất luận là ngấp nghé đế vị hay là biểu hiện dã tâm tràn trề, dám lôi kéo mật thám của đại đế, đó đều là tự tìm đường chết, thuần túy là tự sát.
Đây chính là đạo lý thời thế thay đổi, thời cơ khác biệt, thủ đoạn có thể dùng cũng khác.
Đương nhiên, chắc chắn không thể nói thật, nói là cổ tịch cũng không phù hợp, Tưởng Ngọc Tùng đọc không ít sách, nói như vậy ngược lại dễ lộ tẩy.
Vương Thủ Triết khựng một lúc, sau đó khẽ cười: “Vấn đề của Ngọc Tùng tiên sinh rất hay, chỉ là đây là bí mật của bản thân Thủ Triết, ngài cứ coi Thủ Triết rất có thiên phú ở phương diện này đi. Có lẽ ngày nào đó trong tương lai, chân tướng sẽ rõ.”
“Đã là bí mật của Thủ Triết gia chủ, Ngọc Tùng dĩ nhiên sẽ không truy hỏi.”
Tưởng Ngọc Tùng hơi thất vọng nhưng cũng không bất ngờ.
Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Vương Thủ Triết ngoài kính phục ra còn có thêm vài phần tôn trọng, vái chào thật sâu nói: “Ngọc Tùng bái kiến chủ công, từ nay về sau mong chủ công dìu dắt nhiều hơn.”
“Đây…Tiên sinh nên bái An quận vương làm chủ công nhỉ?” Vương Thủ Triết có vài phần bất ngờ: “Đó là đại nhân vật có thể đăng cơ đại đế.”
“Ban nãy được chủ công tán dương Ngọc Tùng là người tâm tư tinh tế.” Tưởng Ngọc Tùng cười tiêu sái nói: “Kỳ thực sau khi ký hiệp ước năm mươi năm, ta đã bắt đầu âm thầm quan sát Vương thị, khi đó đã rất bội phục Thủ Triết gia chủ. Khoảng thời gian này ở trong Vương thị, Ngọc Tùng tinh tế quan sát qua các phương diện của Vương thị, trong lòng càng thêm cảm khái vạn phần.”
“Thủ Triết gia chủ có thể đưa Bình An trấn biến hóa khôn lường trong bảy mươi năm ngắn ngủi, năng lực nhìn xa tuyệt đối hơn hẳn người thường. Cộng thêm Thủ Triết gia chủ là người thận trọng, suy nghĩ chu toàn, tương lai ắt có thành tựu lớn. Nếu Ngọc Tùng muốn bái chủ công, càng muốn bái Thủ Triết gia chủ.”
“Như vậy cũng được.” Vương Thủ Triết nghĩ ngợi, móc ra một Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn, khởi động xong rồi nói: “Ngọc Tùng tiên sinh tùy ý nói gì đó đi.”
“Đây…Nói gì?” Tưởng Ngọc Tùng tỏ vẻ hoảng hốt.
“Nói về cách đối nhân xử thế của đương kim bệ hạ, Khang quận vương. Không sao, tùy tiện nói vài suy nghĩ thật lòng, tuyệt đối đừng có cố kỵ gì.” Vương Thủ Triết mỉm cười ôn nhuận như ngọc, phong độ uyển chuyển, biểu hiện rất là “suy nghĩ chu toàn”.
Sắc mặt của Tưởng Ngọc Tùng hơi đen.
Đây chẳng phải là đầu danh trạng trong truyền thuyết sao?
Sau một nén hương, Tưởng Ngọc Tùng tái mặt rời khỏi tiểu viện của Vương Thủ Triết.
Gió lạnh thổi qua, sau lưng hắn lại lạnh buốt, lúc quay đầu nhìn về tiểu viện của Vương Thủ Triết, ánh mắt thêm vài phần kính sợ.
Chẳng trách khi nhắc tới Thủ Triết gia chủ với các hài tử của Vương thị sẽ dọa hài tử người ta gào khóc tại chỗ, còn nói cái gì mà “đại ma vương”.