Chương 1241: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1241: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (2)

Khi đó hắn còn hơi buồn bực, Thủ Triết gia chủ đối nhân xưa nay đều ấm áp như gió xuân, lại càng yêu thương bảo vệ các hài tử trong gia tộc, bồi dưỡng ra hai đại thiên kiêu xuất sắc như Ly Dao và Tông An. Sao có thể có nhã hiệu “đại ma vương” chứ?

Nhưng vừa nãy, cuối cùng hắn cũng lĩnh giáo được tại sao lại là “đại ma vương”.

Những thứ kia được lưu tồn trong Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn làm đầu danh trạng, nếu để bệ hạ nghe được, chắc chắn là kết cục lăng trì xử tử và niêm phong tài sản cả nhà.

Nếu bị Khang quận vương nghe được cũng chắc chắn sẽ không màn tất cả băm hắn thành thịt nhão.

“Được thôi, dù sao đã lên chiếc thuyền Thủ Triết gia chủ này cũng không tính toán nữa.” Tưởng Ngọc Tùng cười khổ lắc đầu.

Bây giờ, đầu danh trạng đã giao, sau này vẫn nên dốc lòng tận lực làm việc vậy.

Vừa nghĩ tới nhiệm vụ đầu tiên mà Thủ Triết gia chủ giao cho hắn, Tưởng Ngọc Tùng có hơi tê rân da đầu. Thủ Triết gia chủ thực sự quá to gan rồi.

Khi tâm tư của Tưởng Ngọc Tùng đang tung bay, một con tiểu Thanh Long mặc váy hoa, đeo cặp sách xinh đẹp ngẩng đầu kiêu ngạo, cưỡi mây bay tới từ vị trí cách mặt đất hơn thước.

Là một con Nguyên Thủy Thanh Long đứng đắn, Vương Ly Lung có niềm kiêu ngạo của rồng. Hễ là có thể bay, nàng ta tuyệt đối sẽ không bò.

Ở phía sau tiểu Thanh Long còn có một nam hài nhi chán chường hữu khí vô lực, tựa hồ đã mất đi hi vọng với cuộc đời đi theo.

Nam hài nhi này dĩ nhiên là Vương An Nghiệp.

Ngày ngày trông nom Ly Lung cô nãi nãi của hắn, Vương An Nghiệp cảm thấy cuộc sống của bản thân đã trở thành một mảng đen tối, tâm can mệt mỏi.

Ly Lung cô nãi nãi này quả thực còn phiền hơn cả Ngô Ức La.

“Đây đây đây…Đây là một con rồng?” Tưởng Ngọc Tùng dụi mắt, bị dọa tới nỗi trái tim muốn bay ra ngoài.

Đương nhiên hắn biết thường thức, thứ có thể được gọi là “rồng”, thấp nhất đều là Thất giai!

Hơn nữa, cũng chỉ có linh thú hung thú đến Thất giai mới có thể huyễn hóa thân hình, to nhỏ tùy ý.

“Nhìn gì mà nhìn? Chưa từng thấy rồng sao? Nhìn nữa, nhìn nữa là ta ăn ngươi đấy, gào…”

Vương Ly Lung “bộc lộ bộ mặt hung ác”, xông tới Tưởng Ngọc Tùng nhe nanh múa vuốt một trận, sau đó mới tiếp tục kiêu ngạo bay về tiểu viện Thủ Triết.

Vương An Nghiệp bất đắc dĩ hành lễ với Tưởng Ngọc Tùng đã ướt đẫm mồ hôi sau lưng, trấn an nói: “Tiên sinh xin lỗi, cô nãi nãi nhà ta không có ý xấu, nãi nãi chỉ alf thích hù dọa mà thôi, ngài không cần sợ.”

Sau đó, hắn bước đôi chân ngắn ngủi đuổi sát theo: “Ly Lung cô nãi nãi, đợi ta.”

Chẳng mấy chốc, trong viện truyền ra tiếng gọi cha ngọt ngào của Vương Ly Lung: “Cha, người ta tan học về rồi, muốn ôm…”

“Lung nhi hôm nay ở Tộc Học có ngoan không?”

“Hôm nay người ta rất ngoan, chỉ ăn hai tiên sinh, năm bạn học, hi hihi…”

“Tiểu nghịch ngợm này, đi đi, mẫu thân ngươi đã hầm 【 canh Xích Huyết Thiện Phiến Đa Chủng Phục Hợp Quả Nhân Linh Mễ 】đề thần bổ não cho ngươi, đặc biệt đợi ngươi tan học về, bồi bổ cho ngươi đấy.” Giọng nói của Vương Thủ Triết cực kỳ “hiền từ”.

“Cha, người ta đột nhiên nhớ ra đã hẹn với bạn học tới nhà nàng ta làm bài, tạm biệt!”

Lời còn chưa dứt, Tưởng Ngọc Tùng đã cảm thấy bên cạnh có một đạo thiểm điện màu xanh mang hoa bay ngang qua, mang theo một chuỗi tiếng gió.

Nhưng còn chưa được bao xa, đạo “thiểm điện” kia đã bị đại phụ Liễu Nhược Lam của Vương thị đột ngột xuất hiện tóm trở lại: “Nha đầu ngươi, bài học vốn đã kéo tới hông rồi, ở Tộc Học cũng học vất vả như thế, không bổ não thì sao mà được?”

“A, An Nghiệp cũng ở đây à? Ngươi chán nản ỉu xìu rụt vào trong góc làm gì, thái nãi nãi suýt chút không nhìn thấy ngươi. Nói mấy ngày nay ngươi không tới thăm thái nãi nãi rồi, hôm nay tới thật đúng lúc, coi như ngươi có lộc ăn, 【 canh Xích Huyết Thiện Phiến Đa Chủng Phục Hợp Quả Nhân Linh Mễ 】của ta hầm nhiều, ngươi bình thường học tập cũng mệt, uống chung với Lung nhi đi.”

Lời này giống như giáng xuống một đạo sấm sét giữa trời quang trong cuộc đời đã đen tối không có ánh sáng của Vương An Nghiệp.

Trái tim của hắn sắp vỡ rồi, khóe mắt chảy xuống giọt lệ uất ức, trên mặt vẫn phải kéo lên một nụ cười ngoan ngoãn: “An Nghiệp thích canh mà thái nãi nãi hầm nhất.”

“Vậy ngươi khóc cái gì?”

“Đây là nước mắt hoan hô mà kích động.”

“Thật là đứa trẻ ngoan…Thái nãi nãi thương ngươi nhất.”

Trong thanh âm liên tục truyền ra, Tưởng Ngọc Tùng máy móc cất bước, càng đi càng xa.

Trong đầu hắn, một mặt còn đang chấn kinh Thủ Triết gia chủ cư nhiên nuôi rồng, còn nuôi như nữ nhi, một mặt lại bị màn ấm áp kia cảm động.

Có câu thấy mầm biết cây, phu thê Thủ Triết gia chủ đối đãi với các hài tử kiên nhẫn yêu thương như vậy, mà các hài tử cũng yêu quý bọn họ như vậy. Kiểu gia đình nhỏ ấm áp này thật sự khiến người ta ngưỡng mộ.

Có thể đi theo chủ công và chủ mẫu như vậy, đáng!

Thời gian vội vã, Long Vô Kỵ ở Bình An trấn như cá gặp nước, chỉ huy các binh sĩ học tập điều khiển thuyền thiết giáp, thi thoảng còn lái thuyền đến Đông Hải lượn một vòng.

Long Vô Kỵ và thành viên Giao Long Bang dĩ nhiên là ý khí nổi như gió, tựa hồ sắp phải rồng như biển cả, ngao du cửu thiên.