Chương 1245: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (6)
“Tuy tiêu chuyến này có tính nguy hiểm nhất định nhưng thực lực của Vân Dương thượng nhân cường đại, có lẽ sẽ không có chuyện gì. Hơn nữa, đây là tiêu của Hàn Nguyệt Ngô thị, trả thù lao rất hào phóng, cơ hội cũng hiếm, chỉ cần an toàn đưa tới thì có thể lấy được tiền công năm vạn tiên tinh rồi. Đợi ngài ấy trở về, tiền kiếm được lại có thể chống đỡ được một khoảng thời gian.” Lam Uyển Nhi trấn an Vương Ly Từ nói: “Hơn nữa, cha ta từng nói với ta, thiên phú loại thôn phệ giống như ta đây, chỉ cần thăng cấp Tử Phủ cảnh, sau khi lĩnh ngộ được tiểu thần thông của bản thân thì sẽ không dễ đói giống như bây giờ nữa. Ta đoán tình hình của tỷ tỷ có lẽ cũng gần như vậy. Đến lúc đó, áp lực của sư tôn tỷ cũng sẽ không lớn như bây giờ.”
“Cũng phải.” Vương Ly Từ gật đầu: “Sau khi lĩnh ngộ tiểu thần thông, ta có thể trực tiếp thôn phệ năng lượng trong thiên tài địa bảo, hiệu suất hấp thu nhanh hơn nhiều so với đơn độc lấy năng lượng dựa vào ăn uống. Nhưng bây giờ ta mới vừa lĩnh ngộ tiểu thần thông không lâu, dùng ra vẫn có chút miễn cưỡng, cũng không chống đỡ được thời gian dài, vẫn phải dựa vào ăn uống bổ sung năng lượng.”
Trên thực tế, sau khi lĩnh ngộ ra tiểu thần thông từ mười năm trước, nàng đã cảm nhận được khác biệt rõ ràng.
Nàng trước đây cực kỳ dễ đói, một ngày phải ăn mấy bữa không nói, một khi không ăn trong khoảng thời gian dài, người cũng sẽ trở nên suy yếu nhưng từ sau khi có tiểu thần thông, tần suất đói bụng của nàng đã khôi phục bình thường, cho dù không ăn trong khoảng thời gian dài cũng sẽ không ảnh hưởng thực lực.
Nhưng tương ứng, lượng ăn của nàng cũng tăng lên theo kiểu bậc thang. Bây giờ, nếu nàng muốn, nàng thậm chí có thể dễ dàng ăn hết cả con Linh Tê Bạch Ngưu ngũ giai, tựa như trong bụng của nàng có một không gian khác, thức ăn ăn vào đều có thể trữ bên trong từ từ tiêu hóa vậy.
Hai nữ tử vừa ăn vừa nói, thi thoảng còn đút cho sói con thèm nhỏ dãi bên cạnh, bất tri bất giác lại ăn thêm mười mấy dĩa thịt Linh Tê Bạch Ngưu ngũ giai.
Khi những con sói con này vào quán đều dựa theo đầu sói trả tiền, dĩ nhiên thịt cũng có phần của chúng.
Ông chủ mới đầu còn “lo lắng” các nàng ăn không nổi, mỗi lần đầu “tốt tính” hỏi thăm, sau đó thì hoàn toàn từ bỏ, dứt khoát mắt không thấy tránh đi, tùy ý các nàng tự lấy.
Trôi qua hai canh giờ, hai nữ tử mới xem như ăn được kha khá.
“Cuối cùng cũng có chút cảm giác no bụng rồi…Đợi lát nữa chúng ta cùng đi một chuyến 【 Không vận Diêu thị】 đi. Ta muốn ủy thác 【 Không vận Diêu thị】 đưa đám sói con này về Đại Càn.” Vương Ly Từ vuốt bụng, hài lòng thở phào: “Đám sói con này cũng lớn rồi, phải mau chóng đưa về gia tộc, nếu không sau khi thành niên thì nuôi không được nữa.”
Lam Uyển Nhi cũng không có mục tiêu cuộc đời gì, dĩ nhiên không có ý kiến.
Hai người lại ăn một hồi, ăn hết thịt trong dĩa mới vuốt bụng đã ăn nửa no, dẫn theo năm con sói con hài lòng rời khỏi quán thịt nướng.
“Đi rồi?”
Nhìn thấy bóng lưng của hai người rời khỏi, ông chủ đang tự bế thở phào, từ bên trong đi ra.
Cuối cùng cũng tiễn hai cô nãi nãi này đi rồi, nếu bọn họ còn ăn tiếp, ông ta hoài nghi liệu mình có trực tiếp bị các nàng ăn phá sản luôn không.
“Đúng rồi, chúng ta còn bao nhiêu dĩa thịt Linh Tê Bạch Ngưu ngũ giai?” Ông ta thuận miệng hỏi tiểu nhị bên cạnh.
Tiểu nhị mở ngăn lạnh ra xem, cả người lập tức cứng lại tại chỗ, mãi một lúc cũng không thể thốt nên lời.
Ông chủ buồn bực trong lòng, ló đầu nhìn, biểu cảm lập tức cũng cứng lại: “Hết, hết rồi? Hết sạch rồi?”
Ông ta lập tức trợn trắng hai mắt, suýt chút ngưng thở, trực tiếp bất tỉnh.
…
【 Không vận Diêu thị 】 chi nhánh Hách Lan châu, Nam Sơn quận.
Đây là một hạng nghiệp vụ kinh doanh của thế gia Nhất phẩm Diêu thị có danh tiếng hiển hách ở Hàn Nguyệt Tiên Triều. Dựa vào Vân Dao phi thuyền độc hữu của Diêu thị, bọn họ vận chuyển lượng lớn hàng hóa trân quý khắp các châu các quận, tuy thu phí cao ngất nhưng phục vụ lại rất đảm bảo.
Hơn nữa, cách một khoảng thời gian còn có Vân Dao phi thuyền chuyên môn băng qua hải ngoại xa xôi, đến một số quốc đô đế quốc xa xôi hẻo lánh, tiến hành mậu dịch viễn dương, mang theo một số đặc sản đặc sắc ở bản địa trở về.
“Tiểu cô nương, linh thú chính là vật sống, trong quá trình vận chuyển còn phải chuẩn bị tu sĩ chuyên môn cho ăn chăm sóc, phí vận chuyển đắt gấp mười so với vật sống bình thường.”
Trong thương hội, một chưởng quỹ Thiên Nhân cảnh mập mạp gõ bàn tính lạch cạch, vừa tính vừa lẩm bẩm trong miệng: “Mấy con Ngân Nguyệt Thương Lang con này của ngươi có tư chất huyết mạch không tệ, vì vậy dọc đường ăn uống không thể bạc đãi.”
“Cộng thêm đường xá tới Đông Càn quốc xa xôi, Vân Dao phi thuyền của chúng ta phải đi tới nửa năm, lúc tiến vào Đông Càn quốc còn phải giao nộp phí hải quan. Sau khi ta tính toán kỹ càng, năm con sói con này vận chuyển tới Đông Càn quốc đô Quy Long Thành, tổng cộng cần năm vạn tiên tinh.”