Chương 1246: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (7)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1246: Ly Từ đại tiểu thư “càn quét” Tiên Triều (7)

Năm vạn tiên tinh?

Vương Ly Từ và Lam Uyển Nhi chỉ biết ăn đành nhìn nhau, đùa à?

Năm vạn tiên tinh có thể đổi biết bao nhiêu linh nhục. Sư tôn mạo hiểm ra ngoài áp tiêu một chuyến mới có thể đổi nhiều tiền như thế, còn xưng là “thù lao hậu hĩnh” “Cơ hội hiếm có”.

Huống chi, với dạ dày của hai người, khi nào có thể lưu lại tiên tinh trên người chứ?

“Ta, ta không có nhiều tiền như thế.” Vương Ly Từ chớp chớp đôi mắt to tròn, lộ ra vẻ thất vọng.

Năm con Ngân Nguyệt Thương Lang con này đã đi theo nàng lâu rồi, dần tiến vào độ tuổi cần thuần hóa. Nếu không gửi về nhà, các hài tử trong gia tộc không thể thuần hóa chúng nữa.

“Vậy tiểu cô nương, ngươi có bao nhiêu tiền?” Chưởng quỹ mập ôn hòa nói: “Diêu thị chúng ta rất thích kết thiện duyên, thấy các ngươi có tư chất và tiềm lực bất phàm, cũng có thể giảm giá cho các ngươi. Dù sao thì Vân Dao phi thuyền của chúng ta đến Đông Càn quốc, mười năm mới có một lần.”

Sau đó, Vương Ly Từ móc ra túi tiền lép xẹp, sau khi mở ra, bên trong là một đống đồng xu và hào leng keng, sau đó nàng chớp mắt nhìn chưởng quỹ mập: “Đại thúc, có thể thiếu nợ trước không? Đợi sư tôn ta làm công kiếm tiền về rồi thanh toán.”

“Đúng đó đúng đó, chưởng quỹ đại thúc mập, nợ trước đi.” Lam Uyển Nhi cũng đáng thương khổ sở nhìn chưởng quỹ mập, nói giúp.

Mặt của chưởng quỹ mập lập tức cứng lại.

Hai tiểu cô nương có tư chất và thực lực trông có vẻ bất phàm này, tuổi trẻ chưa tới trăm, theo lý mà nói chính là thời điểm được sủng trong gia tộc, sao có thể nghèo tới mức này?

Còn nữa, trước hai chữ “chưởng quỹ” kia, có thể đừng thêm hình dung từ có được không?

Sau một lúc, chưởng quỹ đại thúc mập rất “lịch sự” mời hai nàng ra ngoài.

“Đại thúc mập, giúp đi mà, nếu không chuyển đi, các sói con sẽ lớn mất.”

“Chưởng quỹ mập trắng béo ngậy, người ta hát cho thúc nghe, thúc giúp Ly Từ tỷ tỷ đi mà.”

Hai nữ tử chớp đôi mắt rưng rưng, không ngừng cầu khẩn.

Thế nhưng tín niệm của chưởng quỹ mập vô cùng kiên định, thái độ cũng ngày càng lịch sự: “Thiếu nợ thì không thể. Đông Càn quốc quá xa, hai người các ngươi cũng quá nghèo…”

Đang dây dưa, một vị nữ tử mặc tiên bào màu trắng, đeo khăn che mặt đi vào trong cửa hiệu.

Thân hình bà ta cao mảnh khảnh, khí chất lạnh lùng như băng sương, đặc biệt là đôi mắt kia, thâm thúy như băng, mơ hồ còn lộ ra lam mang nhàn nhạt, cực kỳ đặc thù.

Trên người bà ta tựa như mang một cỗ lực uy hiếp vô hình. Từ ngoài đi vào, chỉ trong vài bước ngắn ngủi, khí tràng vô hình đã bao trùm cả căn phòng khiến người ta không khỏi trầm xuống, bất giác sinh ra kính nể.

Chỉ như vậy, trong tình huống nàng ta còn chưa cố ý giải phóng ra uy áp, nếu như giải phóng uy áp ra, chắc chắn khí thế sẽ càng thêm đáng sợ.

Nhìn ra được đây chắc chắn là một vị cường giả ngồi lâu trên cao. Cho dù không phải là Thần Thông cảnh thì cũng là Tử Phủ cảnh đỉnh phong giống như Vân Dương thượng nhân, nếu không sẽ không có khí tràng như vậy.

Ánh mắt bà ta quét qua đám người Vương Ly Từ, con ngươi thâm thúy hơi lóe ra một tia dị mang: “Tiểu cô nương, các ngươi là người Đông Càn quốc?”

“Tiên tử tỷ tỷ, ta tên Vương Ly Từ, là người của Đại Càn quốc, Lũng Tả quận. Đây là Lam Uyển Nhi, là người của Tuy Vân Lam thị. Tiên tử tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, lợi hại như vậy, lẽ nào có người quen ở Đại Càn quốc sao?” Vương Ly Từ chẳng hề do dự, lập tức gọi tỷ tỷ đầy ngọt ngào, tư thế ôm đùi thành thục khiến người ta đau lòng.

Chưởng quỹ mập vừa nhìn thấy nữ tử kia, đặc biệt là thấy ký hiệu Hàn Nguyệt tiên đình độc hữu trên tiên bào thanh thoát của bà ta, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ông ta lập tức tiến lên, gật đầu khom eo giải thích: “Vị tiên sứ đại nhân này, hai vị tiểu cô nương kia muốn gửi đồ về Đông Càn nhưng lại không có tiền, không phải là thương hội chúng ta làm khó khách hàng.”

“Đại Càn Lũng Tả sao?” Trong ánh mắt của vị nữ tử tiên đình có khí chất thâm thúy kia tựa hồ lóe qua một tia tiu nghỉu: “Tuy không phải là nhân sĩ Quy Long nhưng cũng tính là lão hương. Thôi, nể tình là đồng hương, khoản tiền này cứ tính cho ta.”

“Thật sao? Vậy thì thật ngại quá.” Vương Ly Từ sáng mắt lên, lập tức phản ứng lại, thần sắc ảm đạm từ chối nói: “Vẫn nên thôi vậy, phí vận chuyển quá đắt, không thể phiền tới người.”

“Không sao, ta chi được.” Nữ tử tiên đình thấy Ly Từ đáng yêu, tâm địa cũng tốt, bất giác sinh ra vài phần hảo cảm: “Hiếm khi gặp được đồng hương, lát nữa mời các ngươi ăn cơm cũng nói cho ta tình hình gần đây của Đại Càn. Ta đã không quay về rất nhiều năm rồi.”

“Mời ăn cơm?”

Hai tỷ muội Vương Ly Từ và Lam Uyển Nhi chỉ biết ăn này vô cùng kinh hỉ, nước dãi sắp chảy ra.

Ra ngoài gửi hàng lại còn có chuyện tốt từ trên trời rớt xuống như vậy?