Chương 1247: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (1)
Có điều, suy cho cùng hai tiểu cô nương đều xuất thân thế gia, quy tắc giáo dưỡng đều khắc trong xương cốt, tuy rất muốn rất muốn ăn nhưng vẫn khắc chế không đồng ý ngay lập tức.
“Tiên tử tỷ tỷ xinh đẹp.” Vương Ly Từ cố gắng khống chế bài tiết nước bọt, gian nan lắc đầu từ chối: “Nói chuyện cùng tỷ thì được, mời ăn cơm thì thôi vậy. Hai chúng ta ăn rất nhiều đó…”
“Đúng đó đúng đó, chúng ta ăn rất khỏe, không thể khiến tỷ tốn kém, có điều vẫn cảm ơn tiên tử tỷ tỷ xinh đẹp bạch y phiêu phiêu.” Lam Uyển Nhi thở dài.
Huyết mạch loại thôn phệ này lợi hại thì lợi hại nhưng chung quy vẫn rất phiền phức, chẳng những phải ăn rất nhiều, hơn nữa còn rất mau đói bụng.
Sự mê hoặc của mỹ thực, đối với tu sĩ sở hữu huyết mạch loại thôn phệ mà nói là cực kỳ khó cưỡng.
Thấy hai tiểu cô nương bày ra dáng vẻ cực kỳ thèm thuồng nhưng lại cố gắng khắc chế cơn thèm phát tác, nữ tử tiên đình cũng mỉm cười.
Đôi mắt ngoài khăn che mặt của bà ta hơi cong lên, trong ngữ khí cũng mang theo vài phần ý cười: “Da của Uyển Nhi ngươi trắng nõn như tuyết nhưng lại tinh tế nhẵn nhụi như bạch ngọc, tu luyện một trong những công pháp luyện thể cực phẩm tiên đình 【 Chiến Tiên Ngọc Thể chân pháp 】, bây giờ đã đạt tới cảnh giới nhỏ rồi nhỉ? Có lẽ ngươi là huyết mạch loại chiến thể đặc thù…Ô…Ta đoán thử, ngươi ăn giỏi như thế, khả năng cao là huyết mạch thôn phệ nào đó.”
“Hả?”
Lam Uyển Nhi trợn to mắt, cảm thấy giống như là bị bà ta nhìn thấu ngay tức khắc, nhìn tới ngây ngốc.
Ngớ ngẩn một lúc, nàng mới phản ứng lại: “Tiên tử tỷ tỷ, tỷ quen lão tổ tông của chúng ta sao?”
“Không quen. Nhưng nghe nói công pháp chủ tu gia truyền của Tuy Vân Lam thị các ngươi là 【 Thiên Cơ Uẩn Thần chân pháp 】, chính là lấy tôi niệm uẩn thần làm chính. Lão tổ nhà ngươi đã không tiếc mọi giá cũng phải đến tiên đình xin tư cách tu luyện 【 Chiến Tiên Ngọc Thể chân pháp 】, mà tiên đình lại có thể đồng ý thỉnh cầu này, chứng tỏ chắc chắn ngươi có huyết mạch chiến thể đặc thù nào đó, rất phù hợp truyền thừa môn chân pháp đó.”
“Tiên tử tỷ tỷ lợi hại quá.” Lam Uyển Nhi sáng hai mắt, ánh mắt tràn ngập vẻ kính phục.
Lúc này, nữ tử tiên đình kia lại nhìn Vương Ly Từ, chân mày không khỏi hơi cong cười nói: “Nha đầu ngươi cũng quá lười, rõ ràng tu luyện【 Lưu Ly Minh Vương chân pháp 】, một trong cửu mạch Đại Càn Lăng Vân thánh địa, chân pháp này tu luyện tới cảnh giới nhỏ thì thân đã như kim cang lưu ly, uy như minh vương giáng thế. Trông gương mặt non nớt núng nính toàn là thịt này của ngươi là sao? Làm gì có chút uy thế minh vương nào? Nha đầu lươi, chỉ biết ăn nhỉ?”
Vương Ly Từ ngây ngô gãi đầu, lúng túng nói: “Sư tôn nói Lưu Ly Minh Vương chân pháp không thích hợp với ta, chỉ là hiện tại không có chân pháp chiến thể nào tốt hơn nên cứ quá độ tu luyện thôi.”
“Ngươi cũng quá quá độ rồi…Cho dù tương lai chuyển công pháp, có Lưu Ly Minh Vương chiến thể làm vốn cũng rất tốt. Bỏ đi bỏ đi, ta cũng không phải là sư tôn của ngươi, nói nhiều như vậy làm gì? Chắc sư tôn ngươi có suy nghĩ khác.” Nữ tử tiên đình lắc đầu cười nói: “Hai huyết mạch thôn phệ tu lại, quả thực ăn rất cừ. Có điều các ngươi yên tâm, nhiều thì không dám nói, một bữa cơm thì ta vẫn mời được, sẽ không nửa đường bỏ chạy để các ngươi trả nợ đâu.”
Trong lời nói của bà ta rất có tự tin, nhãn quang lại cực kỳ cay độc, thuận miệng là có thể chỉ ra lai lịch chân tướng của hai nha đầu, hiển nhiên cực kỳ quen thuộc với công pháp trong tiên đình và cửu mạch thánh địa Lăng Vân, khả năng cao bản thân bà ta cũng là đại nhân vật có lai lịch không nhỏ.
Thấy bà ta nói tự tin như vậy, hai nữ hài vô cùng kinh hỉ, gật đầu lia lịa: “Vậy thì đa tạ tiên tử tỷ tỷ rồi, chúng ta nhất định sẽ khắc chế bản thân.”
Lúc này, nữ tử tiên đình kia mới nói với chưởng quỹ mập kia: “Ở đây ta có một một hộp vật tư, đây là danh sách, gửi hết giúp ta tới Nhị phẩm Triệu thị ở Đông Càn Quy Long Thành, tính chung với tiểu cô nương kia.”
“Vâng, tiên sứ đại nhân.”
Chưởng quỹ mập chỉ biết bà ta là nhân vật trọng yếu ở tiên đình nhưng không biết thân phận cụ thể, vì vậy chỉ có thể xưng hô là “tiên sứ”.
Mà tuy Đông Càn Triệu thị là thế gia khai quốc nhưng có thể xếp Nhị phẩm, dĩ nhiên cũng cực kỳ cường thịnh, cho dù ở cả Hàn Nguyệt Tiên Triều cũng là thế gia cấp đại lão uy danh hiển hách.
Ông ta lập tức cung kính vâng một tiếng.
Sau một hồi tính toán lạch cạch, ông ta cung kính nói: “Tiên sứ đại nhân, tổng cộng năm vạn chín ngàn tiên tinh.”
Nữ tử tiên đình chau mày: “Ngươi tính sai rồi sao?”
Bà ta cũng không phải là lần đầu tới gửi đồ đến Đông Cảng Quy Long Thành, nắm bắt đại khái giá cả, mức giá này chênh lệch cũng quá lớn. Hơn nữa, gần sáu vạn tiên tinh, đối với bà ta mà nói cũng không phải con số nhỏ.
“Khởi bẩm tiên sứ đại nhân, phí vận chuyển hàng của ngài là chín ngàn tiên tinh, của cô nương kia là năm vạn…” Chưởng quỹ mập nhễ nhại mồ hôi trên trán, yếu ớt nói: “Nàng ta ký gửi năm con Ngân Nguyệt Thương Lang con, phải có chuyên gia tương quan đi theo thu xếp, các loại chi tiêu rất lớn.”
Được lắm…
Nữ tử tiên đình liếc nhìn Vương Ly Từ.
Không nhìn ra đó, tiểu cô nương núng nính này lại còn rất bẫy người.
Vương Ly Từ đần mặt lúng túng, cúi đầu nói: “Tiên tử tỷ tỷ, ta có thể viết giấy nợ cho tỷ, đợi sư tôn về…”
“Không sao. Ta chỉ là hơi kinh ngạc, ngươi có thể có được năm con linh thú ấu tể có tiềm lực bất phàm, cơ duyên phi phàm.” Nữ tử tiên đình thản nhiên cười: “Tuy ta không phải đại nhân vật gì nhưng chút tiền này vẫn bỏ ra được, coi như giúp lão hương.”