Chương 1248: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (2)
“Tiên tử tỷ tỷ, chưỡng quỹ mập kia lừa người, ông ta vừa nãy còn nói có thể giảm giá.” Lam Uyển Nhi giơ tay báo: “Ông ta có hiềm nghi ăn chặn.”
Nữ tử tiên đình lạnh lùng quét mắt nhìn chưởng quỹ mập: “Thấp nhất là bao nhiêu? Có lẽ ngươi biết kết cục của việc lừa ta.”
Bà ta nhiều tiền nhưng không ngốc.
Chưởng quỹ mập tái mặt, không ngừng lau mồ hôi: “Giảm tám phần trăm, tiểu nhân có thể giảm thấp nhất tám phần trăm, tổng cộng bốn vạn bảy ngàn hai trăm tiên tinh, bỏ lẻ xong còn bốn vạn bảy.”
“Nhiều nhất là ba vạn!” Lam Uyển Nhi lại giơ tay nói: “Sói con của chúng ta còn nhỏ, không ăn nhiều lắm.”
“Tiểu cô nãi nãi, làm gì có ai trả giá như ngươi?” Chưởng quỹ mập dở khóc dở cười: “Nhiều nhất là giảm thêm một ngàn.”
“Ba vạn mốt, không thể nhiều hơn.”
“Bốn vạn rưỡi, không thể thấp hơn.”
“Ly Từ, chúng ta bỏ đi, đợi sư tôn tỷ về, chúng ta cùng đưa chúng về Đông Càn quốc. Ta cũng có thể nhân cơ hội nếm thử mỹ thực của Đông Càn quốc các tỷ. Hàng của tiên tử tỷ tỷ, chúng ta cũng có thể mang về giùm tỷ ấy, không cần tiền.”
“Bốn vạn, thật sự không thể thấp hơn. Chúng ta không chỉ kiếm phí vận chuyển, còn phải thu phí bảo vệ sói con chứ phải không? Một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Diêu thị chúng ta đền hết.”
“Ba vạn hai…Ban nãy ngươi đã lừa gạt tiên tử tỷ tỷ.”
Lam Uyển Nhi dựa theo lý lẽ tranh luận.
Vương Ly Từ cũng nhanh chóng gia nhập đội ngũ thảo luận trả giá, nói sói con của nàng ngoan ngoãn nghe lời như thế, tuy tiện cho chút đồ ăn thì sẽ không ầm ĩ.
Nửa canh giờ, sau một hồi trả giá kịch liệt, mức giá cuối cùng rơi xuống ba vạn sáu tiên tinh.
Quả thực cũng phải, tuy vận chuyển và chăm sóc linh thú rất tốn tiền nhưng một con sói là vận chuyển, năm con sói cũng là vận chuyển, trực tiếp lấy giá của một con nhân cho năm thì có chút quá đáng.
Cuối cùng, nữ tử tiên đình rất vui vẻ trả phí vận chuyển. Có lẽ mức giá này đã giảm thấp không ít.
Sau khi chốt giá là một chuỗi quá trình cố định.
Hàng hóa của nữ tử tiên đình khá đơn giản, chỉ cần kiểm tra phẩm chủng và số lượng, cuối cùng bỏ vào hộp là được, ngược lại đám sói con của Vương Ly Từ khá phiền phức, cần Thuần Thú sư chuyên gia ra tay, tiến hành một chuỗi đánh giá và đăng ký tuổi tác, tư chất, thực lực, ngoại hình phẩm tướng cùng với trạng thái sức khỏe của sói con, sau đó mới có thể giao đám sói con cho Thuần Thú sư đảm nhiệm Không vận Diêu thị, chuyển lên phi thuyền Vân Diêu.
Trong đó, đăng ký tư chất phẩm tướng là để phòng ngừa linh thú ấu tể bị nhân viên công tác lén lút tráo đổi trong quá trình vận chuyển, cũng là một phương thức chăm sóc khách hàng. Mà kiểm tra trạng thái sức khỏe là để bảo đảm linh thú được đưa lên phi thuyền Vân Diêu là linh thú khỏe mạnh, nếu không, lỡ như vận chuyển nửa đường linh thú xảy ra vấn đề gì, đều đổ hết lên đầu 【 Không vận Diêu thị】 .
Lúc giao năm con sói con cho Thuần Thú sư, Vương Ly Từ vẫn có hơi không nỡ.
Dù sao thì cũng đã nuôi ba mươi năm rồi, sớm đã sinh ra tình cảm, đột nhiên sắp chia lìa, vẫn có chút không thích ứng.
“Đợi sau khi về nhà, các ngươi phải nghe lời người trong nhà, biết không? Thủ Triết tứ thúc sẽ không nuông chiều các ngươi giống như ta, các ngươi phải tự chín chắn, biết ai có thể chọc, ai không thể chọc.” Vương Ly Từ lưu luyến sờ cái đầu lông lá của năm con sói con, cũng mặc kệ chúng có thể nghe hiểu hay không, mở miệng dặn dò một hồi.
Nói xong, nàng còn móc ra một tờ giấy và một chiếc bút từ trên người, vẽ một giản đồ xoành xoạch, chỉ hai nhân ảnh trên tranh căn dặn năm con sói con nói: “Nhìn thấy không, đây chính là Thủ Triết tứ thúc, thúc ấy là đại ma vương đáng sợ, nếu phạm lỗi bị thúc ấy bắt được, sẽ bị bắt đọc thuộc lòng sách. Bên cạnh là Tứ thẩm, thẩm ấy bình thường rất dịu dàng nhưng nếu chọc giận thẩm ấy, các ngươi tiêu đời rồi.”
Năm con sói con ngoan ngoãn ngồi xổm trên đất, nhìn Vương Ly Từ, lại nhìn tranh trong tay của nàng, năm đôi mắt màu lam rưng rưng chớp chớp, cũng không biết nghe có hiểu hay không.
Lam Uyển Nhi ở bên cạnh nghe tới chẹp lưỡi.
Ai ya, cư nhiên sẽ bị bắt đi học thuộc sách, Ly Từ tỷ tỷ này ở trong nhà nghe có vẻ rất đáng sợ.
Hơn nữa, bức tranh nguệch ngoạc kia của Vương Ly Từ, ai có thể dựa vào bức tranh đó nhận ra người nàng vẽ là ai? Đừng nói là năm con sói con còn ngây thơ này, ngay cả nàng ta cũng không làm được.
Chí chóe một hồi, cuối cùng Vương Ly Từ mới lưu luyến buông năm con sói con ra, nhìn chúng được Thuần Thú sư đeo vòng thú, cùng mang đi.
Có điều, dù sao thì Vương Ly Từ cũng không phải là người có tính cách đa sầu đa cảm, cảm xúc tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Sau khi ký gửi hàng hóa xong, ba đại mỹ nữ một lớn hai nhỏ vui vẻ rời khỏi 【 Không vận Diêu thị】 , thẳng tiến đến phố mỹ thực.
Chưởng quỹ mập vẫy tay tiễn ba vị mỹ nữ, quay đầu lau mồ hôi lạnh, cười hắc hắc nói: “Tiểu cô nương còn có thể đâu với ta? Chỉ cần một Thuần Thú sư là có thể dễ dàng giải quyết năm con sói con. Vố này hời rồi.”
Đáng tiếc, chưởng quỹ mập vui mừng quá sớm.
Ông ta nào biết, mấy con sói con này đã lăn lộn cùng
Vương Ly Từ nhiều năm, sớm đã husky hóa rồi.
Bản thân ông ta không tính được, lần ký gửi này đã mang tới bóng ma tâm lý lớn cỡ nào đối với thành viên trên dưới phi thuyền Vân Diêu kia. Cho tới rất nhiều năm sau, vẫn có thuyền viên lên phi thuyền nhìn thấy sói con là đau đầu.
Lỗ một vố lớn.