Chương 1249: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (3)
Cuyện tương lai, dĩ nhiên ai cũng không đoán được. Nhưng cho dù tương lai như thế nào, ít nhất thì bây giờ, cho dù là chưởng quỹ mập hay là ba vị mỹ nữ đều rất vui vẻ.
Mỹ thực của phố mỹ thực muôn hình muôn vẻ, nữ tử tiên đình cũng không hàm hồ, trực tiếp cho hai cô nương ăn thoải mái.
Hiếm khi có trưởng bối biết sức ăn của các nàng mà còn nguyện ý cho các nàng ăn thoải mái, Vương Ly Từ và Lam Uyển Nhi vô cùng vui vẻ, hớn hở ăn từ đầu phố tới cuối phố.
Ngành chăn nuôi ở Hàn Nguyệt Tiên Triều rất phát triển, rất nhiều đồ ăn đặc sắc khắp nơi đều dùng linh nhục linh sơ, tuy đẳng giai đều khá thấp nhưng giá cả vẫn không rẻ.
Các nàng băng qua một sạp bên đường, quầy hàng liền trống rỗng.
Sạp tiếp theo, tiếp tục trống…
Nữ tử tiên đình từ kim tệ tiêu vặt trả tới tiên tinh, rồi lại bắt đầu móc ra tiên tinh phiếu hạng mức nhỏ, sau đó là tiên tinh phiếu hạng mức lớn…
Cho dù bà ta đã sớm chuẩn bị tâm lý đối với sức ăn của huyết mạch loại thôn phệ nhưng cảnh tượng khoa trương như vậy vẫn sâu sắc khiến bà ta chấn động.
Lam Uyển Nhi kia còn đỡ, tuy tính là huyết mạch loại thôn phệ khá ưu tú nhưng cũng chỉ có sức ăn gấp hai ba lần so với người có thiên phú thôn phệ bình thường mà thôi.
Nhưng Vương Ly Từ kia quá khoa trương, cái gương mặt tới nay vẫn chưa cởi bỏ sự non nớt kia mang biểu tình thật thà, một mặt vô hại, da bụng cũng không lớn bao nhiêu, nhưng lại giống như động không đáy, cho dù nhét thế nào cũng không nhét đầy được.
Chỉ mới gần nửa ngày, các ông chủ của phố mỹ thực kia đã dọn hàng sớm rồi.
Có điều đây tựa như chỉ là món khai vị, nữ tử tiên đình hỏi các nàng ăn no chưa, Lam Uyển Nhi nói no một nửa rồi. Nhưng Vương Ly Từ lại ấp úng, ngượng ngùng nói cũng gần rồi.
Đây rõ ràng là chưa ăn no.
Phải biết, đối với thiên phú loại thôn phệ mà nói, tiêu chuẩn đo lường mạnh yếu của thiên phú chính là sức ăn. Sức ăn của tiểu cô nương này thực sự hơi khoa trương, tư chất thiên phú chắc chắn cũng vượt xa dự liệu của bà ta.
Nữ tử tiên đình cũng nổi lên hứng thú, có lòng muốn xem thử giới hạn của Vương Ly Từ ở đâu.
Bà ta dứt khoát dẫn các nàng tới tửu lầu lớn hào hoa, vung tay, thức ăn cao đoan ngũ giai lục giai gì đó đều mang lên, thậm chí còn gọi cho các nàng một phần thức ăn thất giai nặng vài ngàn cân, thịt cẳng chân của rồng con.
Còn là một cẳng chân của Nghiêu Thổ Hoàng Long.
“Ô ô, tiên tử tỷ tỷ, tỷ thật sự là người tốt.” Vương Ly Từ cặm cụi cắn thịt chân rồng nướng ớt, cảm kích rơi nước mắt: “Sống lâu như thế, ta vẫn là lần đầu tiên ăn được thịt rồng.”
Tuy nàng cũng từng ăn thịt của hung thú thất giai nhưng đó là thịt Cự Li Ngưu thất giai.
Mà rồng, cho dù là ở trong hàng hung thú thất giai cũng cực kỳ lợi hại, hơn nữa thông thường đều sinh tồn trong đại trạch rừng sâu, cho dù là tu sĩ Thần Thông cảnh cố ý tới săn bắn cũng chưa chắc có thể thành công, không phải là không tìm được nó mà là sơ sảy một chút là để nó chạy mất.
Săn sinh vặt hoang dã vốn không dễ dàng, rất nhiều người câu cá đã có thể không quân rồi, càng không nói tới săn rồng.
Lam Uyển Nhi ở bên cạnh nhìn thịt rồng kia, cũng không khỏi thèm thuồng.
Có điều dạ dày của nàng ta đã ăn no quá nửa rồi, mà thịt rồng thất giai lại là vật cự kỳ bổ. Nàng chỉ có thể ăn chút mẩu thừa do Vương Ly Từ xé cho nàng, còn chưa ăn được mấy chục cân đã bắt đầu trướng bụng khó chịu, khí huyết trong cơ thể quá dồi dạo, có hơi không tiêu hóa hết.
Huyết mạch của nha đầu này, e là thật sự không bình thường.
Nữ tử tiên đình cũng kinh ngạc trong lòng, ánh mắt càng nhu hòa mấy phần: “Ngươi ăn nhiều một chút, ăn không được thì có thể gói mang về từ từ ăn.”
“Ăn được, ăn được, thật sự quá ngon.” Vương Ly Từ ngoạm từng miếng thịt rồng lớn, cả miệng toàn dầu mỡ, đôi mắt hạnh phúc híp lại: “Tiên tử tỷ tỷ tên gì vậy? Tới từ gia tộc nào?”
Thịt rồng này lợi hại thật, ăn mấy trăm cân thịt, nàng cảm thấy khí huyết trong cơ thể khởi động, tư chất lâu rồi chưa hoạt động đã lỏng lẻo rồi, thấy sắp đột phá đến đại thiên kiêu Ất đẳng rồi.
Phải biết, đại thiên kiêu Bính đẳng tới Ất đẳng là một bậc thềm lớn, nàng đã kẹt trên bình cảnh rất nhiều năm rồi, cho tới hiện tại, nàng mới cảm thấy có khả năng đột phá.
“Ta họ Triệu, tên Triệu Tích Tình, vốn xuất thân từ Đại Càn Triệu thị, bây giờ sống ở tiên đình.” Nữ tử tiên đình nhìn nàng ăn vui vẻ cũng không nhịn được thèm ăn, tùy ý chọn vài linh nhục lục giai trên bàn ăn, trêu đùa nói: “Ngươi hỏi cái này làm gì? Lẽ nào còn muốn báo đáp ta?”
“Ừm, Tứ thúc ta có kỳ vọng rất lớn vào ta, từ nhỏ đã ân cần dạy bảo ta, nói ‘Ly Từ à, nếu có người giúp ngươi, ngươi tuyệt đối không thể quên, có cơ hội thì phải báo đáp’. Sư tôn ta cũng dạy ta như vậy.” Vương Ly Từ lưu luyến tạm thời buông một nửa thịt rồng xuống, liếm sạch tay, sau đó móc ra quyển sổ nhỏ, bắt đầu nghiêm túc ghi tên của Triệu Tích Tình, xuất thân gia tộc,…lên.
Độ dày của quyển sổ nhỏ đó rất dày, hơn nữa ít nhất hơn một nửa mặt giấy đều đã viết qua, có thể thấy ‘người tốt’ ‘giúp đỡ’ Ly Từ không ít.
Mà nàng cũng là mỗi một nét bút nghiêm túc ghi chép xuống.
Điểm này rất tốt, giống sư tôn của nàng.