Chương 1250: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (4)
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc như vậy của nàng, Triệu Tích Tình bất giác mỉm cười: “Ly Từ ngươi nói thử xem, định khi nào báo đáp ta?”
“Sư tôn ta từng nói nhất định phải nhớ tất cả người đã từng giúp ngươi.” Vương Ly Từ trịnh trọng gấp sổ nhỏ lại, nghiêm túc nói: ‘Đợi sau khi ta thành chủ nhân của thánh địa Lăng Vân, ta sẽ báo đáp từng người đã giúp ta.”
“Phụt!”
Triệu Tích Tình đang uống một ly nước mát, suýt chút phun ra.
May mà bà ta phản ứng nhanh nhạy, tự kiềm lại được.
“Khụ khụ khụ.”
Triệu Tích Tình liên tục ho khan mấy tiếng, sau đó mới định thần lại, khó tin nhìn Vương Ly Từ: “Nha đầu lười ngươi cũng rất tự tin đấy.”
“Cũng tạm cũng tạm, sư tôn nói ta rất có mặt thắng.” Vương Ly Từ trưng ra dáng vẻ đắc ý, “Ngoại trừ báo ơn, ta còn phải về Vương thị tìm Tứ thúc của ta, cảm tạ thúc ấy đã dốc lòng bồi dưỡng ta, sau đó chiếu ra thân phận thánh chủ, chiếu mù mắt chó của thúc ấy, thuận tiện nhét cho thúc ấy một đống sách bảo thúc ấy chăm chỉ đọc, không đọc hết thì không cho ăn vặt.”
“Ngươi có biết thánh chủ của thánh địa Lăng Vân là người có thân phận thế nào không? Ở Đại Càn, đó là đại nhân vật duy nhất có thể ngồi song song với đại đế.” Triệu Tích Tình tức giận liếc nàng một cái: “Nhân vật như vậy, cho dù ở Hàn Nguyệt Tiên Triều cũng có thể tung hoành khắp nơi.”
“Ta biết, Lăng Hư cảnh rất mạnh.” Vương Ly Từ nghiêm túc nói, cầm miếng thịt rồng nướng lên vui vẻ gặm từng miếng lớn: “Nếu không ta thật sự không chắc có thể trấn áp được đại ma vương Tứ thúc.”
Theo Triệu Tích Tình thấy, chủ nhân của thánh địa Lăng Vân chẳng những phải có tu vi tuyệt đỉnh, đồng thời còn phải gánh vác chức trách nặng nề giúp đỡ đại đế bảo vệ Đại Càn.
Nếu thật sự cho nha đầu lười nhác này lên làm chủ của thánh địa, Đại Càn bọn họ sơ suất một chút là thành biệt vong quốc.
Đừng thấy bà ta không ở Đại Càn nhưng vẫn có tình cảm sâu đậm với Đại Càn. Trong khoảnh khắc này, bà ta thật sự muốn rút thịt rồng trong tay của Vương Ly Từ, tránh tốn tiền cho kẻ địch.
…
Bình An trấn.
Đây là vùng đất kỳ tích.
Trong vòng bảy mươi năm ngắn ngủi, nơi đây đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Rất nhiều lão nhân bình dân đã trải qua hết tất cả mọi chuyện đều bắt kịp thời đại tốt, kiếm ra thân gia hậu hĩnh, cưới vợ sinh con, sinh sản hậu duệ, cả đời tuy vất vả nhưng cũng xứng đáng.
Dựa vào cố gắng, bọn họ phấn đấu, có được sự giàu có mà nhiều thế hệ tổ tiên trước không tích góp nổi.
Lão nhân sau khi về hưu, khi hưởng lạc tuổi già, dĩ nhiên không khỏi khoe khoang thành tựu những năm đó của mình, cái gì mà “đê đập của Bình An trấn là do ta xây”, “ta tham gia xây dựng Thủ Triết quan”,…
Nhưng điều mà những lão nhân này càng để tâm là các hài tử trong nhà có tiền đồ hay không.
Bây giờ các đại sản nghiệp của Vương thị trở nên lớn mạnh, danh tiếng trong lĩnh vực liên quan cũng ngày càng lớn, có thể đảm đương chức vụ nòng cốt trong đó đã khác với việc xông pha dựa vào nhiệt huyết tràn đầy vào mấy chục năm về trước.
Vương thị Tộc Học không ngừng mở rộng chiêu tuyển và Thôn Học các thôn các vùng thành lập dày đặc san sát, nền tảng giáo dục đã trở nên phổ biến trong phạm vi quản lý của Vương thị.
Gia bộc trong chủ trạch Vương thị cùng với các tiêu chuẩn tuyển người trong các đại tộc sản đã viết rất rõ ràng, từ Đại Càn Long Xương năm 3215, hạn định tám năm tốt nghiệp nghĩa vụ giáo dục của Vương thị đã trở thành tiêu chuẩn cứng.
Đây là một vạch đỏ không thể vượt qua.
Mà một số quản sự tinh anh được bồi dưỡng trọng điểm hoặc là nhân tài kỹ thuật cao cấp càng cần phải thi đậu Vương thị Tộc Học, tiếp nhận khảo hạch và học tập trong lĩnh vực chuyên nghiệp liên quan.
Nếu là người có thành tích cực kỳ ưu tú thì sẽ có cơ hội tiến vào trong danh sách bồi dưỡng mạnh mẽ của Vương thị, thậm chí không tiếc tiêu phí Khởi Linh đan hoặc là Tôi Huyết đan trân quý để bồi dưỡng thành tu sĩ Huyền Vũ, tương lai trở thành tu sĩ Linh Đài cảnh cũng có khả năng.
Như vậy có thể như cá vượt vũ môn, bình dân một bước lên mây, trở thành tu sĩ Huyền Vũ cao cao tại thượng. Nếu có cơ duyên trở thành Linh Đài cảnh, vậy thì càng lợi hại.
Phải biết những thế gia Cửu phẩm bình thường ở bên ngoài, lão tổ trong nhà mới là Linh Đài cảnh.
Trong lúc bất tri bất giác, sự coi trọng đối với giáo dục đã thâm nhập vào xương cốt của các bình dân trong hạt địa của Vương thị. Ở trong nhà, các hài tử học giỏi sẽ được sủng ái, mà hài tử học dở, dĩ nhiên sẽ không tránh khỏi bị gia trưởng đánh mắng và quở trách.
Dù sao thì học hành không tốt, cả đời này chỉ có thể mang mệnh thấp bé.
Mà nếu hài tử nhà nào có thể thi vào tổng bộ của Vương thị Tộc Học,【 Châu Vi học viện 】, đó là chuyện đủ để vinh quang tổ tông.
Nếu có thể tiến vào các lớp đại tinh anh, chính là chuyện cá vượt vũ môn, thậm chí có thể cùng học tập với công tử tiểu thư đích mạch, trực mạch của Vương thị từ nhỏ.
Lão Tôn đầu.
Một lão nhân cực kỳ bình thường.
Năm xưa, khi phụ mẫu của lão còn trẻ, gặp một trận đại hồng thủy, thoát nạn đến Trường Ninh vệ, may nhờ Vương thị thu lưu mới thoát khỏi số mệnh đầu đường xó chợ.