Chương 1252: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (6)
Không chỉ các cô dì cùng một tiểu khu, hở tí lại giới thiệu cô nương cho hắn, ngay cả một số văn viên nữ trong tổng ty Luyện Khí Vương thị cũng nhiều lần liếc mắt đưa tình, bày tỏ hảo cảm với hắn.
Chỉ là hiện tại Tôn Tiểu Lạc không có hứng thú với yêu đương và thành thân, hắn chỉ muốn làm tốt công việc, từng bước từng bước nâng cao bản thân, dùng năng lực đảm nhiệm cương vị công việc quan trọng hơn, xứng với sự bồi dưỡng trọng điểm của Vương thị dành cho hắn.
Hơn nữa, ai cũng không biết, trong thời gian học tập ở Vương thị Châu Vi học viện, trong lòng hắn đã sớm có một bóng ảnh của nữ thần, đó chính là Anh Lôi tiểu thư xếp thứ mười lăm của đời chữ “Anh” ở Vương thị. Nàng bằng tuổi Tôn Tiểu Lạc, vừa hay năm nay cũng tốt nghiệp.
Tuân theo sự ưu tú nhất quán của các con cháu Vương thị, Anh Lôi tiểu thư dùng thành tích ưu dị tiến vào phòng làm việc tổng ty, trở thành trợ lý của Tông Diệu lão tổ, lão tổng của tổng ty.
Có điều bóng ảnh nảy nở thời thanh xuân này, Tôn Tiểu Lạc chỉ dám giấu trong tim. Thập Ngũ tiểu thư là tiểu thư cao quý của Vương thị, cháu gái của Thiên Nhân trưởng lão Vương Thủ Dũng tiếng tăm lừng lẫy của Vương thị.
So với hắn, có khoảng cách quá lớn.
Hắn chỉ đành dựa vào cố gắng, rồi lại cố gắng, tranh thủ có thể làm được, có thể lặng lẽ tiến gần hơn tới Thập Ngũ tiểu thư, lặng lẽ bảo vệ nàng một đời.
Vào lúc Tôn Tiểu Lạc tận tụy làm việc, đột nhiên có người chạy tới thông báo hắn tới phòng làm việc tổng ty một chuyến, nói là phó tổng Vương Thất Xuyên của tổng ty muốn gặp hắn.
Tôn Tiểu Lạc thoáng ngớ người. Hắn vẫn luôn là học sinh lớp Luyện Khí tinh anh, rất rõ ràng về kết cấu quản lý của tổng ty Luyện Khí, một tổng có ba phó tổng, chỉ là lão tổng Vương Tông Diêu và phó tổng Vương Bình đều là Luyện Khí sư thế hệ đâu của chính tông.
Bọn hình bình thường phải chuyên chú Luyện Khí chi đạo, cũng phải phụ trách truyền thụ kỹ thuật Luyện Khí trong nội bộ.
Hiện tại, người chân chính quản lý tổng ty là phó tổng Vương Thất Xuyên.
Có điều phó tổng truyền gọi, dĩ nhiên Tôn Tiểu Lạc không dám chậm trễ, lập tức giao công việc cụ thể cho phó thủ, sau đó vội vàng chạy tới văn phòng phó tổng.
Gõ cửa đi vào.
Người đầu tiên đập vào mắt Tôn Tiểu Lạc không phải là Vương Thất Xuyên mà là một nữ tử trẻ trung khí chất, ăn mặc xinh đẹp. Nàng mỉm cười khiến trong lòng Tôn Tiểu Lạc bất ngờ, đây, đây không phải là Thập Ngũ tiểu thư Anh Lôi sao?
Có điều Tôn Tiểu Lạc rất giỏi kiềm nén, vội vàng thu liễm tâm thần, hành lễ với Vương Thất Xuyên ở gần đó: “Tôn Tiểu Lạc bái kiến Xuyên tổng.”
Vương Thất Xuyên là nhi tử của Vương Tông Diệu, anh tuấn giống như cha Vương Tông Diệu của hắn, bây giờ đã hơn bốn mươi tuổi, chính là thời kỳ sung sức, hắn bình thản quét mắt nhìn Tôn Tiểu Lạc: “Tôn Tiểu Lạc, ta nhớ ngươi. Tài tử của lớp Luyện Khí tinh anh, đánh giá tổng hợp tố chất rất cao, thậm chí còn vượt qua hai tử đệ trực mạch Vương thị cùng lớp trong lĩnh vực văn hóa.
Tôn Tiểu Lạc vội khiêm tốn nói: “Xuyên tổng quá khen, đều dựa vào chủ gia bồi dưỡng.” Hắn xếp vào danh sách bồi dưỡng trọng điểm, phải gia nhập hệ thống gia tướng Vương thị, chỉ có điều hắn không tham gia vào võ chức.
“Anh Lôi, ngươi đề cử người này không tệ.” Vương Thất Xuyên hài lòng gật đầu: “Ngươi cũng xem như đáng tin, nếu không phải hài tử này xuất thân từ gia tộc bình dân, thành tích đảm bảo mạnh hơn ngươi.”
Vương Anh Lôi giậm chân không chịu nói: “Lục ca ca, người ta bình thường làm gì không đáng tin? Ta cũng đâu phải đứa nghịch ngợm như suốt ngày gây chuyện như Vương Anh Khởi và Vương Anh Tuyền kia.”
“Được được được, ngươi khá đáng tin, thành tích thi tốt nghiệp lần này cũng không tệ, tổng hợp đứng nhất toàn lớp.” Vương Thất Xuyên cười nói: “Nghe nói Tứ gia gia còn đích thân thưởng cho ngươi, nói ngươi là tấm gương cho thế hệ nữ oa oa.”
“Đó là đương nhiên, ta nghe nói năm xưa thành tích của Lục ca ca nằm chót ở trên lớp, bị Tứ bá đánh một trận sau đó mới phấn đấu vươn lên.”
“Dô dô, nha đầu ngươi thật sự dám vạch lá tìm sâu ha.”
Nghe hai huynh muội bọn họ cười nói, Tôn Tiểu Lạc cúi đầu vờ như không nghe thấy, thân phận đôi bên có chênh lệch quá lớn, hắn không thể tùy ý vượt tường.
“Tôn Tiểu Lạc, nếu Anh Lôi đã tiến cử ngươi, cộng thêm kiến thức chuyên nghiệp của bản thân ngươi cũng vô cùng vững chắc.” Cuối cùng, Vương Thất Xuyên nói: “Ta có một nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho ngươi, chỉ là hơi có tính nguy hiểm, ngươi có muốn không?”
Tôn Tiểu Lạc vội nghiêm mặt: “Tiểu Lạc được Vương thị bồi dưỡng, dầu sôi lửa bỏng quyết không từ.”
…
Vào lúc Vương thị không ngừng lớn mạnh, vững bước phát triển, trong Chuyết Chính Các, hoàng cung Quy Long Thành.
Dạo này, niềm hứng thú lớn nhất của Long Xương đại đế chính là xem tình báo thu thập ở các lộ, có liên quan tới Khang quận vương, An quận vương, nhưng thứ ông ta thích xem nhất lại là tình báo liên quan tới Vương thị.
“Thú vị, không ngờ đến một Bình An trấn nhỏ bé kia lại cho Vương Thủ Triết kia chơi Hoa nhi(*), trẫm xem thường hắn rồi.”
(*): dân ca vùng Cam Túc, Thanh Hải, Ninh Hạ, Trung Quốc.
“Trước đây, sao trẫm không lưu ý tới Trường Ninh vệ bé con kia lại thu nhập thuế cao như vậy? Vương thị đã cống hiến cho quốc gia không nhỏ.”