Chương 1253: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (7)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1253: Căn cơ thật sự cho sự phát triển lớn mạnh của Vương thị (7)

Nhưng càng xem lại càng thấy không đúng.

Sắc mặt của Long Xương đại đế ngày càng khó coi: “To gan, Vương Thủ Triết này thật to gan. Lại dám ỷ vào hoàng đế ở trên cao, sau khi uống chút rượu với Anh Yề, mặc sức bình luận công tích của trẫm. Cái gì hai phần hơn, tám phần công!”

“Cái gì mà vì trẫm thích khai thác, không thích phát triển nội chính, kết quả dẫn tới cả nước khá nghèo!”

“Nghe xem, đây là lời gì? Hơn nửa phần đời của trẫm đều đánh giặc với Tây Phổ Nam Tần, hắn chẳng những không cảm thấy trẫm đang bảo vệ quốc gia, còn xằng bầy nói trẫm là quân vương hiếu chiến. Lão tử lấy một địch hai, uy phong bát diện, lại bị tiểu nhi vô tri kia nói bậy.”

“Bệ hạ bớt giận, bớt giận, Vương Thủ Triết vốn không biết bên cạnh hắn có người của chúng ta nên mới dám cuồng ngôn như vậy.” Lão Diêu ở bên cạnh sốt ruột toát mồ hôi lạnh, trong lòng chộn rộn, tiểu tử họ Vương kia thật sự rất giỏi gây chuyện..

Ngươi uống rượu thì uống rượu đi, hà tất phải tùy tiện cuồng ngôn?

“Không biết? Không biết thì có thể tùy ý nói xấu sau lưng trẫm phải không?” Long Xương đại đế mất hết tâm trạng, bị chọc tức tới đập bàn: “Công tích lớn nhất cả đời này của trẫm chính là đối đầu hai đại đế quốc mà bất bại. Hắn có bản lĩnh tới chính diện Chuyết Chính Các ta chỉ giáo, nói xấu sau lưng làm gì?”

“Bệ hạ bớt giận, nhiều năm nay, người thông qua mật thám nghe được những lời cuồng ngôn đâu có ít?” Lão Diêu vội an ủi nói.

“Không hề giống, trẫm rất thưởng thức tiểu tử Vương Thủ Triết kia. Hừ, thật là ném mắt cho kẻ mù xem.” Long Xương đại đế bị chọc tức không nhẹ: “Lão Diêu, ngươi truyền chỉ cho trẫm, gọi tiểu tử kia vào kinh, trẫm phải đối chất chính diện với hắn.”

“Bệ hạ không được.” Lão Diêu khổ sở khuyên: “Chúng ta lén nghe được, nghe thử thì thôi đi. Huống hồ, tiểu tử Vương Thủ Triết kia cũng nói nhiều điểm tốt của bệ hạ.”

“Này, bệ hạ người xem. Có điều nếu nói đến lần đế tử này, ài, Long đại ca à, sao cứ kém cỏi qua từng đời thế. Tuy đương kim bệ hạ có muôn hình vạn trạng…chung quy vẫn xem như là hùng tài vĩ lược, người anh minh, năng lực tổng hợp ở các phương diện rất mạnh. Cả đời không thiếu sai lầm nhỏ, sai lầm lớn thì tuyệt không có.”

“Bây giờ hai chuẩn đế tử này, một người dối trả xảo quyệt, chỉ biết đấm đá lục đục lôi kéo người có quyền. Nếu mà lên ngôi, Đại Càn chúng ta sẽ bị làm cho chướng khí mịt mù, lòng người hoảng loạn, người người bất an, sa vào trong suy sụp tinh thần.”

“Người còn lại là người không động não, chỉ biết vùi đầu lao lực, chẳng hề thông thạo đế vương quyền thuật, nếu lên ngôi, há chẳng phải dễ bị thần tử thao túng sao? Hoàng đế bù nhìn chính là chuyện cười trong thiên hạ.”

“Đây cũng gọi là lời tốt?” Long Xương đại đế trừng mắt, sắp bị tức tới nổ phổi rồi: “Cái gì mà kém qua từng đời? Còn nói đời của ta chẳng qua là tạm bợ? Cái gì mà cả đời không thiếu sai lầm nhỏ, sai làm lớn không có? Cái gì mà có muôn hình vạn trạng…”

“Suy cho cùng vẫn có lời khen, lời khen.” Lão Diêu khổ sở khuyên: “Dù sao thì bọn họ đóng cửa uống rượu, nói thầm mấy câu mà thôi, bệ hạ đừng để trong lòng.”

“Hừ! Câu duy nhất còn giống tiếng người đó là hai chuẩn đế tử kia chẳng là cái gì cả, quốc mệnh của Đại Càn quốc ta không ổn rồi.” Tuy Long Xương đại đế rất tức giận nhưng cũng cảm thấy mấy câu đánh giá chuẩn đế tử kia của Vương Thủ Triết có chút đạo lý, tiếc hận nói: “Nếu Hạo nhi còn sống, làm gì tới phiên tiểu tử kia nói lung tung? Bình luận hoàng thất ta không xuất ra được hài tử ưu tú.”

“Đúng rồi, tiểu tử kia chẳng phải đầu nhập An quận vương sao?” Long Xương đại đế chuyển suy nghĩ nói: “Có cần chuyển lời của tiểu tử kia cho An quận vương nghe thử, lén lút cuồng ngôn chủ quân như vậy, cho bọn họ quần thần ly tâm.”

“Bệ hạ…” Lão Diêu cạn lời, đây là chuyện mà hoàng đế nên làm sao?

“Ta chỉ nói đùa thôi, ta đâu có nhỏ nhen đến thế, nghe không nổi nửa câu ‘châm biếm’?” Long Xương đại đế còn có chút lý trí, không nhỏ nhen tới cực hạn.

“An quận vương còn chưa đi nhỉ? Truyền cái tên không động não kia vào yết kiến, trẫm phải dạy dỗ đế vương quyền thuật cho hắn, tránh cho cả nhà ‘gian thần’ Vương Thủ Triết kia độc đại, sau này âm thầm khống chế triều chính.”

“Vâng, bệ hạ.”

“Còn nữa, hạ chiếu thư cho quận thủ Thái Sử An Khang ở Lũng Tả quận, bảo ông ta quốc khố trống rồi, trong tình huống tỉ lệ thu nhập thuế của Lũng Tả quận bất biến, sau mười năm thuế thu nhập phải tăng thêm năm phần. Nếu không, trẫm sẽ đổi một quận thủ thân cận Khang quận vương tới Lũng Tả quận.”

“Ha ha, Vương Thủ Triết ơi Vương Thủ Triết, chẳng phải ngươi rất có bản lĩnh sao? Trẫm muốn xem xem, rốt cuộc ngươi có mấy phần trọng lượng? Dám dị nghị sau lưng trẫm, trẫm xỏ giày bé cho ngươi mang, chọc ngươi tức chết!”

Lão Diêu lập tức cạn lời.

Bệ hạ là định so chiêu với Vương Thủ Triết từ xa sao, đây là nhàn tới điên rồi.