Chương 1258: Cường đại! Át chủ bài tầng tầng lớp lớp của Thủ Triết (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 1258: Cường đại! Át chủ bài tầng tầng lớp lớp của Thủ Triết (1)

Dưới sự kích thích của Hoàn Hồn bảo đan, Cơ Vô Trần chỉ tốn chưa tới mười ngày đã bố trí ổn thỏa trận pháp.

Thật không hổ là 【 Kiếm Trận song tuyệt】, hiệu suất này thật sự lợi hại.

“Đồ nhi bảo bối, 【 Cuồng Sa Mê Huyền Trận 】này, ngươi xem đã hiểu chưa?” Cơ Vô Trần thưởng thức đại trận do mình bày ra, trên gương mặt như lão kiếm tiên bạch y kia lộ ra vẻ hài lòng đắc ý hoàn thành công việc.

Trên thực tế, bất cứ một trận pháp vây địch nào, trước khi khởi động đều cần phải không làm lộ ra dấu vết. Vì vậy trên thực tế trông có vẻ như là một vùng trống không, không hề khác gì với trước khi bày trận.

“Bẩm sư tôn.” Vương An Nghiệp tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Sư tôn, ta mới vừa học trận pháp nền tảng…Mức hi vọng mà người dành cho ta, có thể giảm xuống chút xíu không?”

“Ha ha, vi sư đương nhiên biết ngươi không hiểu, cũng chỉ là khoe khoang với ngươi thôi. Đại trận mà Kiếm Trận song tuyệt ta bày ra, sao người phàm có đủ khả năng nhìn hiểu được?” Cơ Vô Trần chắp hai tay sau lưng, dùng lực thần hồn lay động mái tóc bạc và bạch y phấp phới, khí chất phiêu nhiên, một dáng vẻ lão thần tiên.

Lúc nói tới người phàm, ông ta còn dùng ánh mắt liếc nhìn đám người Vương thị.

Ý tứ kia không nói cũng biết.

Sắc mặt của đám người Vương thị lập tức bất thiện, cũng chỉ có thần sắc của Vương Thủ Triết không đổi, vẫn bình tĩnh như cũ.

Sư tôn…Người cứ khoe khoang như vậy, rất dễ bị đánh chết. Vương An Nghiệp oán thầm một câu trong lòng, sau đó bỗng nhiên phản ứng lại. Không đúng, sư tôn đã bị người ta đánh chết rồi.

Ài, quả nhiên thái gia gia nói đúng. Tính cách quyết định vận mệnh, sư tôn bị người ta đánh chết, chủ yếu vẫn là vì tính cách của bản thân quá lỗ mảng.

Vương An Nghiệp ơi Vương An Nghiệp, ngươi nhất định phải lấy đó mà làm gương, đừng dẫm vào vết xe đổ của sư tôn. Tốt nhất là học thêm thái gia gia, làm chuyện gì cũng lấy chữ vững làm đầu, không làm chuyện không hoàn toàn nắm chắc.

Khi Vương An Nghiệp tự nghĩ lại, bên tai hắn vang lên tiếng dặn dò của Vương Thủ Triết: “An Nghiệp, lấy thuốc nổ trong 【 Vô Lượng bảo giới 】 của ngươi ra.”

Trận pháp vây địch, vẫn chỉ là một thủ đoạn trong đó, át chủ bài của Vương Thủ Triết há chỉ có một cái như vậy?

“Vâng, thái gia gia.”

Vương An Nghiệp chợt động thần niệm yếu ớt, nhẫn trữ vật cấp linh bảo Thần Thông khớp với đầu ngón tay của hắn, to nhỏ tùy ý kia lập tức nôn ra một đống thuốc nổ, chất cao như một ngón núi nhỏ.

Đồng thời, 【 Vô Lượng bảo giới 】 nói tiếng người: “An Nghiệp tiểu bảo bối, ngươi phải khuyên thái gia gia ngươi, đừng có thứ gì cũng nhét vào trong bụng của người ta. Thứ này nguy hiểm cỡ nào, lỡ như nổ ra, bổn tiểu thư há chẳng phải sẽ hồn phi phách tán sao?”

Bảo giới này cũng biết nói chuyện, chỉ có điều là giọng của một nữ tử trẻ.

Vô cùng rõ ràng, dĩ nhiên nhận thức giới tính của ‘nó’ là nữ tử.

“Vô Lượng tỷ tỷ, số thuốc nổ này đều đã xử lý qua, cực kỳ an toàn, sẽ không tùy tiện nổ đâu.” Vương An Nghiệp kiên nhẫn trấn an: “Sau này ta sẽ chứa thêm chút bảo bối trong bụng của tỷ.”

“Được được được, người ta thích chứa các loại linh bảo, tiên tích, tiên tích dồi dào nhất…” Vô Lượng bảo giới vô cùng hưng phấn: “Ngươi đừng học theo sư tôn nhà ngươi, đường đường là một Thần Thông cảnh hậu kỳ, nghèo tới mức kêu leng keng không nói, còn nhét rác rưởi bậy bạ vào trong bụng người ta.”

Cơ Vô Trần ở bên cạnh bị nói vô cùng ngượng ngùng. Quả thực tu luyện trận pháp kiếm rất nhiều tiền nhưng đồng thời cũng tốn rất nhiều, cho nên quả thực ông ta không hề giàu có. Hai món linh bảo Thần Thông này còn là nội tình do sư tôn của ông ta truyền lại.

Khi đó Cơ Vô Trần còn sống, không ít lần bị Vô Lượng bảo giới chửi bới, không ngờ sau khi chết rồi vẫn bị nhắc tới…

“Vô Lượng tỷ tỷ, ta cố gắng tranh thủ.”

Vương An Nghiệp đã dần hiểu tính cách của Vô Lượng bảo giới. Nàng ta là một tiểu tỷ tỷ rất ‘dịu dàng’, chỉ là không thích chứa đồ đạc không đáng tiền trong bụng. Chuyện vui vẻ nhất, đương nhiên là chứa bảo vật có giá trị liên thành rồi.

“Vẫn là An Nghiệp tiểu bảo bối của chúng ta mạnh, còn trẻ đã có thể tồn nhiều bảo bối đáng tiền như thế.” Vô Lượng bảo giới cực kỳ thích tiểu oa oa Vương An Nghiệp này, lúc nói chuyện với hắn, ngữ khí cũng dịu dàng hơn gấp trăm lần so với khi nói với Cơ Vô Trần: “Đợi ngươi trưởng thành rồi, chắc chắn có thể vơ vét càng nhiều thiên tài địa bảo. Hi hi hi, tỷ tỷ thích nam hài vừa có tiền vừa đẹp trai như ngươi vậy, lần này xem như là đúng người rồi.”

Vô Lượng bảo giới kia khiến Vương Thủ Triết nhìn đến thèm thuồng.

Không gian chứa đồ của nó vượt xa Vô Tận Uyên. Nhược điểm duy nhất chính là linh bảo Thần Thông sẽ sinh ra Khí Linh, hơn nữa theo sự tích trữ lâu dài cùng với các loại trải nghiệm khác biệt, Khí Linh cũng sẽ hình thành tính cách khác nhau.

Đụng phải một Khí Linh có tính cách không tốt, thi thoảng cũng vô cùng đau đầu.

Nếu không phải cố kỵ thể diện thân là thái gia gia hoặc là sợ bị Liễu Nhược Lam trách cứ, Vương Thủ Triết thật sự muốn nói với An Nghiệp một câu: “Bảo bối trọng tôn nhi, ngươi vẫn còn quá trẻ, Khí Linh V Lượng bảo giới của ngươi có tư tưởng quá chín chắn, thái gia gia lo ngươi không khống chế được. Nào nào nào, thái gia gia thay ngươi bảo quản, đợi sau khi ngươi trưởng thành, có năng lực tự khống chế thì trả ngươi.”

“Khụ khụ, mọi người cùng nhau động thủ, chôn thuốc nổ vào vị trí hạch tâm.” Vương Thủ Triết cố gắng khắc chế ý nghĩ lừa bịp trọng tôn nhi, chuyển lực chú ý.

Thế giới Huyền Vũ này vốn có thuốc nổ, khai sơn khai thác mỏ bình thường đều sẽ dùng tới thuốc nổ, không tính là thứ cực kỳ hiếm có gì.

Độ hiểu biết của Vương Thủ Triết đối với thuốc nổ cũng khá bình thường, chỉ là biết đại khái.