Chương 1259: Cường đại! Át chủ bài tầng tầng lớp lớp của Thủ Triết (2)
Vì vậy, tuy viện nghiên cứu của Vương thị vẫn luôn tiến hành cải tiến thuốc nổ, thành quả quả thực có một chút nhưng vẫn chênh lệch rất lớn với thuốc nổ thời hiện đại, uy lực cũng tàm tạm.
Muốn nổ tung Thiên Nhân cảnh hay Tử Phủ cảnh, một là cần lượng lớn, hai là cần thiên thời địa lợi nhân hòa. Cho dù như vậy, có thể nổ chết đại yêu thất giai hay không vẫn là vấn đề.
Có điều, đảm đương là một thủ đoạn vẫn không thành vấn đề.
“Nào nào nào, mọi người đều lấy một ‘Kim Cang Tráo Hộ Thể phù’, vật này có thể ngăn một đòn tấn công toàn lực của tu sĩ Tử Phủ cảnh. Tuy giá không rẻ nhưng thời khắc mấu chốt nên dùng vẫn phải dùng, tuyệt đối đừng tiếc tiền cho gia tộc. Bây giờ chúng ta không thiếu chút tiền này.”
Sau khi chôn thuốc nổ, Vương Thủ Triết lại lấy ra một số ngọc phù hộ thân trân quý, chia cho Lung Yên lão tổ, Liễu Nhược Lam cùng với nhân vật tham gián như Vương Tông Xương.
Ngay cả Hỏa Hồ lão tổ Vũ Văn Xích Vĩ và Nguyên Thủy Thanh Long Vương Ly Lung cũng được chia một miếng.
“Đây là Tử Phủ Kiếm Phù, mỗi người chuẩn bị một miếng.” Vương Thủ Triết lại bắt đầu chia bảo vật đợt hai.
“Đây là Tục Mệnh bảo đan.” Vương Thủ Triết lại bắt đầu chia bảo vật đợt ba: “Khi trọng thương có thể kéo giữ tính mạng.”
“Đây là linh chủng ma nữ tóc dài số chín mươi sáu do ta nghiên cứu, có thể cầm chân hung thú lục giai trong thời gian ngắn, còn thất giai không dám nói có thể giữ được trong khoảnh khắc hay không, nhưng vứt nhiều thêm mấy hạt vẫn có thể phát huy tác dụng ngay tức khắc. Cái này không đáng tiền, chỉ tiêu phí chút thời gian của ta mà thôi.”
“Đây là đạn Thiên Lôi, là hàng mà ta thông qua Bách Vân Các nhập từ Hàn Nguyệt Tiên Triều sang, lực sát thương không bằng Tử Phủ Kiếm Phù nhưng cũng bằng với một đòn tấn công của Thiên Nhân cảnh đỉnh phong. Chủ yếu là số lượng nhiều.”
“Đây là Thiên Độn Phù, thời khắc mấu chốt dùng để thoát thân, tuy sẽ khiến nguyên khí tổn thương nặng nhưng vẫn còn đỡ hơn mất mạng. Đặc biệt là Vương Lạc Thu, ta không cho ngươi liều.”
“Lão…Tứ ca ca, ta biết rồi.”
Đám người Vương thị đã quen với tính chuẩn bị chu toàn của Vương Thủ Triết, quen thuộc nhận lấy từng món bảo vật. Bọn họ đều biết, Vương Thủ Triết thích trữ đồ bảo mệnh và các loại át chủ bài, trong phần tiền kiếm được hàng năm của Vương thị, có một phần chuyên dùng trên phương diện này.
Ngoại trừ át chủ bài cao giai này, át chủ bài thấp giai cũng không thiếu, đó đều là thứ đặt trong tộc khố cho người trẻ đối hoái. Hơn nữa Vương Thủ Triết có yêu cầu khắt khe với tộc nhân Vương thị, bất luận là ai ra ngoài làm việc, trên người đều phải giữ hai tới ba hậu thủ.
Mà Cơ Vô Trận lại chấn kinh không nhỏ.
Chẳng phải chỉ là đánh một con đại yêu thất giai sao? Vào thời kỳ đỉnh phong của ông ta, loại ‘đại yêu’ cấp độ này thông thường đều một kiếm chết!
Huống hồ phía Thủ Triết gia chủ, thực lực đã đủ, thậm chí có thể nói là dư sức.
Hà tất phải thế, hà tất phải thế?
Không nhắc tới sự chấn kinh của Cơ Vô Trần, Vương Thủ Triết vẫn đang tiếp tục bố trí từng đạo phòng tuyến, hắn lợi dụng địa hình xung quanh, rắc vô số hạt giống. Những hạt giống kia đều là phẩm chủng mới do hắn nhiều lần gây trồng cải tiến ra.
Ngoài ra còn có linh thực chiêu bài của hắn, Thị Huyết Đằng Mạn.
Dây linh thực dị chủng có được tại điểm trưng binh Thần Vũ hoàng triều năm xưa này, bây giờ cũng không biết đã trưởng thành tới mức nào rồi. Vừa mới xuất hiện, nó đã tỏa ra khí tức máu tanh nồng nặc, trông có vẻ vô cùng hung tàn khiến người ta phát lạnh.
Ngay cả Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh cũng theo bản năng cảm nhận được một tia nguy hiểm, đột ngột cảnh giác. Có thể thấy Vương Thủ Triết đã dồn hết tâm sức trong việc nuôi dưỡng Thị Huyết Đằng Mạn như thế nào.
Nó dựa theo chỉ lệnh của Vương Thủ Triết ẩn náu vào trong lùm cỏ thực vật, nội liễm tất cả khí tức, chuẩn bị phát động tấn công chí mạng bất cứ lúc nào.
Có điều Thị Huyết Đằng Mạn lợi hại thì lợi hại nhưng điểm trưng binh mà năm xưa đám người Vương Thủ Triết tiến vào kia, dù sao cũng chỉ là một trong vô số điểm trưng binh của Thần Vũ hoàng triều, không phải là phần thưởng duy nhất có thể được đặt vào trong điểm trưng binh này, so với cả Thần Vũ hoàng triều mà nói, e là cũng chỉ có thể coi như là linh thực khá bình thường.
Dựa theo suy đoán cá nhân của Vương Thủ Triết, tiềm lực trưởng thành cực hạn của dây Thị Huyết Đằng Mạn này nhiều nhất cũng chỉ khoảng thất giai, miễn cưỡng có thể đối đầu với Tử Phủ cảnh.
Ngay cả linh thực bản mệnh của Vương Tông An cũng là cây Trường Sinh có thể trưởng thành đến cửu giai, vì vậy, với sự kiêu ngạo của Vương Thủ Triết, hắn không thể tế luyện nó thành linh thực bản mệnh được.
Đáng tiếc linh thực cao đoan cực kỳ hiếm, cho dù Vương Thủ Triết đã cố gắng tìm kiếm nhưng vẫn không thể tìm được linh thực bản mệnh hợp tập ý.
Bố trí xong xuôi mọi thứ, lúc này Vương Thủ Triết mới lộ ra vẻ hài lòng: “Cũng kha khá rồi, cộng thêm một Vương Thủ Tông nữa là ổn.”
Vương Thủ Tông?
Lạc Tĩnh, Lạc Thu khẽ chau mày.
Từ khi nào trong nhà lại có thêm một người đời chữ “Thủ”? Lẽ nào là cường giả mượn tạm từ bên Mạc Nam Vương thị hoặc Đại Càn Vương thị?
Không đúng không đúng, với sự cẩn thận của Tứ ca ca, có lẽ sẽ không tiết lộ phó bản điểm tập huấn Thần Vũ quân này cho Đại Càn Vương thị. Dù sao thì Đại Càn Vương thị mạnh hơn Trường Ninh Vương thị rất nhiều, làm như vậy có rất nhiều nguy hiểm.
Thế nhưng các nàng còn chưa kịp nghĩ kỹ đã thấy Vương Thủ Triết vung tay.
Trong nhẫn trữ vật của hắn có một đạo nhân ảnh bước ra, hiển hiện trước mặt tất cả mọi người.