Chương 1313: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (1)
Trong phòng tiếp khách Vương thị.
“Quận thủ đại nhân sao lại nói vậy?” Vương Thủ Triết vội đỡ cánh tay ông ta, sắp xếp ông ta ngồi xuống trước nói chuyện, mở lời trấn an: “Đừng vội đừng vội, có gì chúng ta từ từ nói.”
Sau khi gặp được Vương Thủ Triết, Thái Sử An Khang giống như đã có “người tin cậy”, cảm xúc ổn định rất nhiều.
Lúc này, Vương Thủ Triết mới phân ra tâm thần, nhìn Thái Sử An Khang.
Lần này, Thái Sử An Khang không phải chỉ tới một người, người tới cùng hắn còn có một vị lão giả.
Lão giả kia mặc một thân trường bào giản dị, một thân tu vi khí tức hùng hậu nội liễm, thoáng gây cho Vương Thủ Triết chút áp lực, hiển nhiên giống như Thái Sử An Khang, chính là một tu sĩ Tử Phủ cảnh cường đại.
Chỉ có điều, so với Thái Sử An Khang đương kỳ tráng niên, sống lưng của ông ta đã có hơi xiêu vẹo, da trên mặt cũng đã đầy nếp nhăn, không thiếu chỗ thậm chí còn có thể nhìn thấy được đồi mồi rõ rệt, trong ấn đường ẩn chứa một tia già nua không xua đi được, một dáng vẻ gật gù già yếu, sống không được lâu nữa.
Ở ống tay áo đã cũ của ông ta lộ ra một ký hiệu tộc huy bé nhỏ.
Ở Lũng Tả quận, Vương Thủ Triết không còn xa lạ với ký hiệu tộc huy này.
Vương Thủ Triết vẫn luôn chú trọng công tác tình báo, chỉ chớp mắt đã nhìn ra lai lịch ngọn nguồn của vị lão giả này.
Cho dù Vương Thủ Triết đã nhận ra người tới nhưng vì không biết mục đích của đối phương nên vẫn giả vờ không biết, chắp tay nói: “Vị tiền bối này khí độ phi phàm, không biết là Tử Phủ lão tổ của thế gia nào?”
Thái Sử An Khang ở bên cạnh đỡ đầu nói: “Thủ Triết ngươi xem, khiến ta hồ đồ luôn rồi. Ta giới thiệu với ngươi, vị này là Yên Vu Phi của Lũng Tả Yên thị, Vu Phi lão tổ.”
“Hóa ra là Yên Phi lão tổ tiếng tăm lừng lẩy ở trước mặt. Thủ Triết đã sớm muốn bái kiến phong thái của lão tổ, nhưng không ngờ vẫn chưa gặp được.” Vương Thủ Triết khách khí chắp tay hành lễ nói.
Lũng Tả Yên thị chính là Tử Phủ thế gia đại danh đỉnh đỉnh. Chẳng qua địa bàn của bọn họ phần lớn nằm ở Bắc Lũng Tả, hơn nữa tình hình mấy trăm năm gần đây cũng không tốt bao nhiêu, có xu hướng suy yếu, chung quy tác phong hành sự tương đối kín tiếng.
Vì vậy, khi Thủ Đạt thương hội do liên minh thông hôn Vương thị và Tiền thị hợp tác mở rộng làm ăn ở Lũng Tả quận, Lũng Tả Yên thị không hề gây khó dễ, ngược lại còn khá phối hợp.
Chỉ dựa vào điểm này, xem như là kết thiện duyên với Vương Thủ Triết.
“Không dám không dám.” Trên mặt của Vu Phi lão tổ lộ ra một tia thụ sủng nhược kinh, nở nụ cười lấy lòng, chắp tay đáp lễ: “Đều nói thủ Triết gia chủ chính là rồng phượng nhân gian, Yên mỗ còn tưởng là từ ca ngợi. Hôm nay vừa gặp mới biết tin đồn bảo thủ rồi. Thủ Triết gia chủ khí độ phi phàm, vực sâu núi cao, chính là tư chất Chân Long.”
Trên đời vì vì thật sự có rồng, vì vậy Lưng Hư đại đế sẽ không dùng Chân Long để hình dung bản thân, tương đối mất giá.
Nhưng vì bản thân rồng có huyết mạch cao quý, thường đều là vật chủng bậc cao trong chuỗi thức ăn, cũng có thể dùng long phụng để hình dung một số nam tử lợi hại.
Chỉ là Yên Vu Phi đường đường là một Tử Phủ lão tổ, tuổi tác trên dưới bảy trăm nhưng lại bày ra tư thái nhún nhường như vậy trước mặt người trẻ, quả thật có hơi không hợp lý, e là có mục đích.
Vương Thủ Triết thay đổi tâm tư, đã đại khái suy đoán ra, trên mặt vẫn không biểu hiện ra vẫn hàn huyên theo thường lệ, dựa theo lễ nghĩa thế gia tiến hành tiếp đãi quy cách cao.
Dù sao thì cho dù Thái Sử An Khang cũng được, Yên Vu Phi cũng thế, đều là đại nhân vật ở Lũng Tả quận. Có khách tới cửa, dĩ nhiên Vương thị không thể chậm trễ, thiếu lễ nghi.
Lần này, Yên Vu Phi cũng không phải đơn độc mà tới.
Trong đoàn người của Lũng Tả Yên thị, có tộc trưởng đương nhiệm Yên Phi Hồng của Yên thị và đích mạch trọng trọng tôn nữ nhi Yên Song Song của Yên Phi Hồng, còn có một số nam nữ trẻ tới từ một số đích thứ mạch, số lượng cũng không ít. Bọn họ đã được gia tướng đảm nhiệm môn phòng sắp xếp chiêu đãi quả ngọt trà ngon ở sảnh khách quý.
Tiếp theo, Vương thị dựa theo quy cách tương ứng, thu xếp thủ tục chiêu đãi.
Vì lão tổ thứ nhất Lung Yên lão tổ của gia tộc không muốn lộ diện xã giao. Vì vậy Vương Thủ Triết đã ngoại lệ sắp xếp hai vị Thiên Nhân trưởng lão Vương Thủ Dũng, Vương Thủ Liêm, còn có tiểu thiếu tộc trưởng Vương Thất Chiêu theo bồi.
Ngoài ra, Vương Thủ Triết cũng thoáng đoán ra mục đích của đám thiếu niên Lũng Tả Yên thị khi tới đây. Vì vậy, hắn cũng đã sắp xếp một số nam nữ tuấn kiệt trong thế hệ trẻ ra tiếp khách.
Phòng bao của các người trẻ và các trưởng bối cách khá xa, cũng là sợ người trẻ ngại có trưởng bối ở đây mà cẩn trọng quá, để bọn họ tự chơi thoải mái.