Chương 1314: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1314: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (2)

Trên chủ yến tịch trong đó, ngoại trừ một đám trưởng bối, còn có đích mạch tiểu nữ hài Yên Song Song của Yên thị. Nàng khoảng mười ba mười bốn tuổi, tướng mạo như phấn khắc ngọc tạc, tuy có hơi căng thẳng nhưng cũng không mất đi phong độ của nữ hài tử thế gia, hiện rõ tự nhiên hào phóng.

Quan trọng hơn là Vương Thủ Triết vừa nhìn đã thấu tu vi của nàng, tuổi còn nhỏ đã có tu vi Luyện Khí cảnh tầng bảy, tư chất huyết mạch khả năng cao là thiên kiêu.

“Vu Phi lão tổ thật có phúc khí.” Vương Thủ Triết đích thân rót rượu biểu thị kính trọng đối với tiền bối cho Yên Vu Phi, cười tán thưởng nói: “Hài tử Song Song này còn nhỏ đã có tư chất huyết mạch như vậy, tương lai có hi vọng với Tử Phủ.”

Trong lúc nói, Vương Thủ Triết móc ra một hồng bao, đưa cho Yên Song Song, nói mấy câu khen ngợi.

Yên Song Song hoảng sợ vội vàng đứng dậy hành lễ: “Đa tạ Thủ Triết lão tổ, Song nhi vô công không nhận lộc, mong lão tổ thu hồi.”

“Không sao, cứ coi như là dìu dắt hậu bối thiên kiêu trẻ đồng hương, không đáng là gì.” Vương Thủ Triết điềm đạm mỉm cười: “Song Nhi đừng có gánh nặng tâm lý, chỉ cần tiềm lực chăm chỉ tu luyện, tranh quang cho Lũng Tả quận chúng ta, còn có Yên thị các ngươi.”

Với vị trí và tầm nhìn hiện giờ của Vương Thủ Triết, đã sớm không còn giới hạn ở một vệ một quận nữa rồi.

Với uy vọng ở cả Lũng Tả quận hiện giờ của hắn, coi Yên thị là gia tộc đồng hương, Yên Song Song là tiểu bối đồng hương cũng là thể hiện uy vọng và địa vị.

“Đây…” Yên Song Song hơi sợ hãi, lén lút nhìn Vu Phi lão tổ.

Vu Phi lão tổ còn chưa lên tiếng, Thái Sử An Khang ở bên cạnh lại cười nói: “Song nhi không cần kiều tình, bây giờ ai không biết hai thị ‘Vương Tiền’ Lũng Tả quận chính là thế gia hào phú, Thủ Triết lão tổ đã kiếm nhiều tiền như thế, dìu dắt hậu bối thiên kiêu đồng hương ưu tú thì có sao.”

“Quận thủ đại nhân đã nói như vậy rồi, Song nhi ngươi nhận đi.” Trên gương mặt già nua của Yên Vu Phi lộ ra một ý cười ấm áp.

“Song nhi bái tạ ơn dẫn dắt của Thủ Triết lão tổ.” Lúc này, Yên Song Song mới hành lễ sâu với Vương Thủ Triết, trong ánh mắt tràn ngập cảm kích.

Bây giờ Lũng Tả Yên thị có hoàn cảnh gì, trên dưới Yên thị đều vô cùng rõ, gia tộc vì bồi dưỡng cho nàng mà bỏ ra quá nhiều. Đồ tốt gì cũng đều cho nàng dùng trước, mà tài nguyên tu luyện của các huynh đệ tỷ muội khác đều rất eo hẹp, cuộc sống rất khó khan.

“Song nhi ngươi đến chỗ ca ca tỷ tỷ chơi đi, học tập các thiếu niên ưu tú của Vương thị.” Yên Vu Phi sủng chiều xoa đầu nàng, sâu trong ánh mắt lộ ra vẻ hổ thẹn.

“Vâng, lão tổ tông.” Yên Song Song lại bái chào tất cả các trưởng bối, lúc này mới lui đi, thị nữ ở bên ngoài dẫn tới nơi tụ hội của đám thiếu niên.

Đợi sau khi Yên Song Song đi, Yên Vu Phi mới ra hiệu ánh mắt với gia chủ đương nhiệm Yên Phi Hồng.

Yên Phi Hồng lập tức mỉm cười uyển chuyển đứng dậy, cung kính kính rượu với Vương Thủ Triết: “Thủ Triết gia chủ, trước đây nghe tin lệnh ái đại thiên kiêu tung hoành kinh thành, càn quét thiên kiêu đại thiên kiêu các lộ, vinh quang và phong quang này khiến tất cả đồng hương Lũng Tả đều hãnh diện theo, kinh phục vạn phần.”

“Trước đây không lâu, ta vừa có chút chuyện tới kinh thành, vốn dĩ quan viên đó còn có hơi hờ hững, nhưng vừa nghe ta tới từ Lũng Tả đã lập tức khách khí ba phần, trong lời nói nhắc tới Ly Dao tiểu thư cũng kính nể không thôi, phút chốc đã sắp ổn thỏa chuyện của Phi Hồng rồi. Phi Hồng kính ngài một ly để cảm tạ ơn hưởng ké.”

Bây giờ, Yên Phi Hồng đã hơn một trăm năm mươi tuổi, chính là gia chủ cấp Thiên Nhân cảnh xuất thân tiểu thiên kiêu, dáng vẻ trông thành thục ổn trọng, thân thiện haofphosng, hiện rõ phong thái của gia chủ Tử Phủ thế gia lâu đời.

Vương Thủ Triết cũng không huênh hoang, mỉm cười đứng dậy nâng tay: “Phi hồng gia chủ quá khen quá khen, trưởng công tử Yên Ngọc Kinh của quý gia cũng là một thiên kiêu, nghe nói lúc bảy mươi chín tuổi đã bước vào Thiên Nhân cảnh, bây giờ chẳng qua mới một trăm hai mươi ba mươi tuổi đã là Thiên Nhân cảnh sơ kỳ đỉnh phong rồi, tiềm lực dồi dào, tương lai chắc chắn là một vị lão tổ trung hưng.”

Vừa nhắc tới Yên Ngọc Kinh, trong con ngươi của Yên Phi Hồng cũng lộ ra vẻ vui mừng: “Hài tử Ngọc Kinh kia đang bế quan tu luyện hai năm nay, đợi hắn xuất quan, ta liền bảo hắn tới bái kiến Thủ Triết gia chủ.”

“Bái kiến thì không dám, khi Ngọc Kinh tới Vương thị ta làm khách, Thủ Triết chắc chắn sẽ chiêu đãi nồng nhiệt.” Vương Thủ Triết phong độ nhẹ nhàng nói.

Sau một hồi kính rượu ngươi tới ta lui, rượu quá ba chung, Vương thị và đám người Yên thị cũng thân quen hơn nhiều.

Lúc này, Thái Sử An Khang mới nói: “Thủ Triết à, lần này ta tới tìm ngươi có hai chuyện. Trong đó một chuyện, sau khi gặp ngươi lòng ta cũng trấn tĩnh không ít, cứ để sau hẵng nói. Nói với Yên thị trước đi.”