Chương 1319: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1319: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (1)

Thái Sử An Khang âm u nhìn Vương Thủ Triết.

thế nhưng, Vương Thủ Triết mặt không đỏ, tim không đập mạnh, vẫn thản nhiên như thường.

“Cần gì phải vậy, cần gì phải vậy.” Thái Sử An Khang bất đắc dĩ nói: “Cuộc chiến đế tử liên lụy quá rộng, ta không thể an tĩnh đợi ‘cáo lão hồi hương’ sao?”

“Khó.” Vương Thủ Triết thản nhiên nói: “Đại Càn tổng cộng chỉ có bảy quận, mỗi Chuẩn đế tử đều muốn tranh giành sự ủng hộ của thế lực các quận để khuếch trương danh uy.”

“Đối với Khang quận vương mà nói, Lũng Tả quận bây giờ đã là ‘khu chiếm đóng’, là trận doanh ủng hộ đáng tin cậy của An quận vương điện hạ. Quận thủ đại nhân vốn cũng cực kỳ thân cận, nhiều lần giúp đỡ Vương thị, Tiền thị. Đừng nói là ngài muốn kéo ra cờ trung lập, cho dù ngài đánh ra kỳ hạm muốn đầu nhập Khang quận vương, ngài cho rằng Khang quận vương sẽ tin ngài? tiếp nạp ngài?”

“Nếu Khang quận vương kế vị, với cá tính nhỏ nhen giống bệ hạ kia. Quận thủ và quân võ thế gia ‘bình thường’ ngài chắc chắn là tốp đầu tiên bị đàn áp và biên giới hóa.” Vương Thủ Triết rót trà cho ông ta, vừa phân tích nói: “Ngược lại là An quận vương điện hạ lòng dạ rộng rãi độ lượng, cho dù ngài ấy kế vị cũng sẽ không làm khó quận thủ đại nhân trung lập, nhưng ngài cũng không thể khi dễ người thành thật như An quận vương nha?”

“Trừ khi bây giờ ngài thoái ẩn, dâng quyền lực béo bở đứng đầu một quận cho người khác, từ đây không hỏi chuyện thiên hạ. Nếu không, dưới đại đế thao thao thiên hạ biến cách này, lại có mấy người có thể thoát khỏi vòng xoáy cuộc chiến đế tử? Ít nhất Thủ Triết ta còn có mấy phần đảm bảo về nhân phẩm của An quận vương, quận thủ không chung đội với ta, lẽ nào thật sự muốn đầu nhập Khang quận vương?”

“Ài…” Thái Sử An Khang thở dài: “Ta thừa nhận Thủ Triết ngươi nói đúng. Con người bình thường như ta chỉ xứng nước chảy bèo trôi, nào có tư cách thoát khỏi vòng xoáy của cuộc chiến đế tử?”

Tuy nói như vậy nhưng ánh mắt ông ta nhìn Vương Thủ Triết vẫn âm u, trong ngữ khí mang theo mấy phần oán giận: “Nhưng ngươi tốt xấu cũng phải thương lượng rõ ràng với ta, cho ta từ từ chuẩn bị tâm lý, thoắt cái túm ta làm giặc…lên thuyền, cuộc đời này thực sự quá đột nhiên và kích thích rồi.”

“Sáng tối đều phải lên.” Vương Thủ Triết cười nói: “Để tránh việc quận thủ đại nhân do dự không quyết, bị nội tâm dày vò, Thủ Triết dứt khoát túm lấy, kéo ngài lên thuyền luôn. Tương lai chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng gánh.”

“Thủ Triết, ta cảm ơn ngươi.” Thái Sử An Khang dở khóc dở cười.

“Không có gì.” Vương Thủ Triết dùng nụ cười thiện ý đáp.

Bỏ đi bỏ đi, xem ra đã bị con thuyền tặc Thủ Triết này giam lỏng rồi.

Đã tới thì phải sắp xếp ổn thỏa.

Thái Sử An Khang nhanh chóng điều chỉnh tâm thái được dàn xếp nói: “Thủ Triết, chúng ta đã là châu chấu trên một sợi dây thừng. Trong chuyện nâng cao năm phần thuế trong mười năm kia, không, chín năm sẽ giao cho ngươi.”

“Nếu ngươi làm tốt, sau này Thái Sử An Khang ta sẽ nghe theo ngươi hết, mặc cho ngươi sai đông chỉ tây. Nếu ngươi không làm tốt, cũng không cần ta chủ động quẳng gánh không làm, bệ hạ chắc chắn sẽ loại bỏ ta. Đến chừng đó, quận thủ mới…ha ha. Ngươi hiểu mà.”

Vương Thủ Triết không khỏi liếc mắt.

Quận thủ đại nhân mới vừa nhập bọn đã hất nồi điêu luyện như vậy, lẽ nào khi ông ta còn trẻ xuất thân đầu bếp trong quân đội sao?

Được thôi, ta không cho ngài thể hiện chút lợi hại, ngài không biết Vương Thủ Triết ta có mấy con mắt.

Vương Thủ Triết buông chén trà trong tay xuống, đế ly trà trên bàn nhẹ gõ một cái, phát ra một tiếng thanh thúy.

Tiếng vang này tựa như đã khởi động cánh cửa nào đó.

Vương Thủ Triết đan hai tay lại, thanh âm chậm rãi vang lên: “Theo ta biết, thuế nước thu lấy ở Lũng Tả quận chủ yếu tới từ ba nguồn. Ba ất ngàn vạn mẫu ruộng, mỗi vạn mẫu thuế nước khoảng 100 càn kim, tính ra 320 vạn càn kim thuế nước. Các thế gia bình thường trồng trọt khoảng 2000 vạn mẫu, mỗi vạn mẫu thuế nước 250 càn kim, tính ra 50 vạn càn kim. Vương thị có khoảng 600 vạn mẫu ruộng ưu chất, mỗi vạn mẫu thuế nước 500 càn kim, khoảng 30 vạn càn kim. Từ đó, tất cả thuế nước thu từ nông điền bình thường, tổng tính khoảng 400 vạn càn kim.”

“Cái này…” Thái Sử An Khang mở to mắt: “Ngươi ngươi ngươi…Thủ Triết ngươi thống kê ra thế nào vậy? Lại còn không chênh lệch lớn, năm ngoái có lẽ là 380 vạn càn kim.”

“Ha ha, tốn chút tâm tư điều tra và kế toán là được.” Vương Thủ Triết tiếp tục bình tĩnh nói: “Ngoài ra còn có thuế thu nhập đầu người, thuế linh điền. Lũng Tả quận tổng cộng có khoảng 180 vạn mẫu linh điền hạ phẩm, thuế nước 180 vạn càn kim, 12 vạn mẫu linh điền trung phẩm, thuế nước 120 vạn càn kim, 9000 mẫu linh điền thượng phẩm, thuế nước 90 vạn, 800 mẫu linh điền cực phẩm, thuế nước 80 vạn. từ đó, thuế nước linh điền, tổng cộng khoảng 470 vạn càn kim.

“Ngoài ra còn có thuế giao dịch thương phẩm bình thường, thuế nước 400 vạn càn kim, trong đó 180 vạn do liên minh thông hôn Vương thị và sản nghiệp tương quan liên hợp Tiền thị nạp, gồm Thủ Đạt thương hội, ty liên hợp chế tạo Trường Ninh,…”

“Thuế đánh bắt nuôi trồng ngư nghiệp, thuế nước 50 vạn càn kim, trong đó 27 vạn do bộ môn ngư nghiệp Vương thị nạp.”

“Thuế lưu thông giao dịch sản phẩm Huyền Vũ, vì giá cả sản phẩm Huyền Vũ cao, lấy ba phần ngàn làm chuẩn thuế nước, hai phần ngàn là thuế quận vệ cơ bản, tổng tính thuế nước đạt 270 vạn càn kim, phỏng đoán tổng tư kim lưu thông sản phẩm Huyền Vũ Lũng Tả quận là 9 ất càn kim!”